


Khóc Dương Khuê !"#
!$%&'()

*+ !"# !"#$%
&#'$&()*+,
-./0(1*! !"
2345!6778$6)9$
+:/0(1*! !"
;+<0#=/&! !"
!,-#
2
>%6?57%6@5AB5
C06787D$
*+. !"#78/(1*! !"
!E,
-C06)9$9787D$
2F>#G(46)9$787D$
F>%)*+787D$
;F>%6+05787D$
!,-#
-
H78$6?5I$6?576@5I$6@576B5I6
B576?5
*+ !"#C! 0#=J'$/&
!$6KL#($+7G79$IM/N.+O6$!*!P,
-2JQI0E
2C04I*R
C7I(/S
;.I#J
!,-#
2
0#7:$+P7:$*RI+T+SIUNP+ 65'$
#JGGV$P
*+ !"#C!$6WAi chẳng biết chán đời phải/
Vội vàng sao đã mải lên tiênI+:/(1*,
-3(
2>V
6>$
;>0#>!
!,-#
;
6(1*+>0#>!U#E0(X!$GG'$P+ VY
'$
ZE07<[#0#\0#+V$7(X$+T##
*+/ !"#<]EG"'$ 
!",
-^ !">79UF#P!_'$07D+ 
2^ !"&(X+V$'$0!D#G(X7$
^ !")5)`+5'$0UN+ VY7:$#
;^ !"<a'$079V)<5'$PP
!,-#

0!,-+1#
*+ !"#C6#! '$0/&5
! !",
!,-#
bcN+ #JV$PI!+PI04I=>I+T+SI*R
b6&6#! '$0
Tôi lại đau trước bác mấy ngày/Làm sao bác vội về ngay/Chợt nghe tôi bỗng chân tay rụng
rời./Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở/Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương.
*+. !"#+&J0#(6%
$07P+ '$#J,
!,-#
2 CJ0#(6%'$7P+ '$#J/&V$70#
+T+SI$)`UN+ #JV$P
2 CJ0#'$`/&V$=.).+ +[+I
&(XVY!7E#5
CJ0#'$`/&V$G($U+ #IU.`
#4)#+a7J
dRượu ngon không có bạn hiền /Không mua không phải không tiền không mua/Câu thơ nghĩ
đắn đo không viết/ Viết đưa ai, ai biết mà đưa)
*+/ !"#F!$:)/(1*! !"7
6"V0<e:!P/
!,-#
b:)!+
fWg*!P+PI*RI##UN+ #JV$P
+ hững hờ, ngẩn ngơ7.0#7D0#a7JS##GP+ !UF
fWvội vàngP+ V$P#G!+PIGG
fWchứa chan$+TI=>5#aU.&UJ#/D#h
2 :)&0#='$!D(X!$'$P+ VYIV$>Uh$#G
J+ 65I(6%
2 :)`>8 ]]I$5+
*+/ !"#i#8)#J&+5YQ$'$&"/
0(1*! !",j6"*'$&">
!,-#
b^&+5YQ$'$&"IN#8"D6!$
b2(1*&"
f^&"C!8jT7C:C!QdU+ 5IC!8j8P=4+ 
[#k
f^&"2$7C1cldU+ #I2$U.$k
bC*L#m+<)E0#=$+T'$0U+ #7J0#(6%'$
0P+ S!$
*+// !"#n6($I+:>
*5!7o0+<0#='$,
Rượu ngon không có bạn hiền
Không mua không phải không tiền không mua
Câu thơ nghĩ đắn đo không viết
Viết đưa ai, ai biết mà đưa:
Giường kia treo cũng hững hờ
Đàn kia gẩy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.
!,-#
b^WU.IpI$I$I#$
bC*
fWC&![U.>0#a)#+a9Jq>>)7(e"W^>
)7J!$DI##UP+ 6!UF!$
fC ]]+
.3/
*+1/!"#34+5567849 Khóc
Dương Khuê:)
!,-#
C!9#GJr#'$6Gs$#Ioc5>#G7]!"
<7_7$t)'$+s$#"XI+#e>I
J0#\u'$Ps$#/o0+[#Ga.s$#
8U5I0]7\uC!+I80>E#G+U.#
$U.+5+c>;cE
c>;cEW/oc5757r#vU;cEIP+ !Uw
V$P7J+<C:6!+))P6#(XIO9##7r1h#
!D7)+ C6#! oc5))%I!q=4$
0#=)R)G7#T
Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác mấy ngày;
Làm sao bác vội về ngay,
Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.
^4#%!DIoc57RU.&<Xps4
![;cE"m.I`U.#$9+<#JI7<#(4
<) !D!E7DP+ .
HJ0K6$!*!Pxo0(X+I04#GO$$IU.
&)E)P^>p")O+rUr#).![!(QI#G
U5VO7.J.F7D+46hIXJ8\
I!:6#R#)>C5K.xIK+x=
%X$$)T$`$VI&IX$$U59#$6)E
+G
^4#%7D(X<Ioc5<O$#+ 7R).![
9><(X)YLP)E7:$$=>I7:$!$(4!PS]
Ai chẳng biết chán đời là phải,
Sao vội vàng đã mải lên tiên;
Rượu ngon không có bạn hiền,
Không mua không phải không tiền không mua.
;R+5V)<'$G(4PIU.$>&Uy7`=()S+
15GG'$;cEU50#<7.)Y3X!$S
)'$.#GP+ 9&p9#7!(4r#m
s<E!D7$SU=$Ioc5z`aIF7.
7]7 `$
3$Kzx=r#)8)KU.xo0(X!47hI.I(X+T+S
'$P!$7U_e) qO9#6#(XIoc5S+G)G
G0'$#J!DPG!+WC5(Q
Ghế chéo lọng xanh ngồi bảnh chọe,
Nghĩ rằng đồ thật hoá đồ chơi!
c.`P+8+ I!`EGP#5YQ$tU.
#44!/Ipz56#I+e
Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa”
Giường kia treo cũng hững hờ,
Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.
31*&"I&4KPxIKxV$>U{){>79J+ '$#J47D
J+ '$C!8jTAC:C!QIC1clA2$!(1(=$C!8jTPH<H
($U+ !$79J!NP)EIU.&$T7IF!E&5+ `2
$($UC1cl5)9+y7JU.$&/6#Y|$>o0O
+T$aU..I&JQ$(6%Ih#5'$7DP!Uw
SU#a`TeIoc5!e) XI$o+ +[#
)`6IJ+[!Uw
Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;
Tuổi già hạt lệ như sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan!
UE#JU.EU>I+em`"D#h)h#IF 
(##$.I)#($>&{D#h.0$a$$
/>5)>)"CX7R&![U.&K)D)#x
/I7&!$D#ha$$'$.)60.K{
)xZO!.9R#8D#hI ):#GO$)DI:#G
J+ )D
>&Uz]![!s$#S>!9+$&J0#\u
6I05$I$>+>79J+ >&(+[+
c>;cE'$oc5$!D5=:#GJ+ \7
6'$#G6#T$/$`)$'$#G<o I
#G.o $]IXEI8"6GIq/7DGJ
0##+8o 

Preview text:

20.12.25

Phiếu học tập số 1

1. Đọc trang 143

a. Đọc văn bản Khóc Dương Khuê (trang 143 sgk Ngữ văn 9 Tập 1):

b. Thực hiện các yêu cầu

* Chọn phương án đúng:

Câu 1 (trang 144 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Những dấu hiệu nào cho thấy đoạn trích mang đặc điểm của thể thơ song thất lục bát?

A. Ngôn ngữ được tác giả sử dụng trong đoạn trích

B. Số tiếng trong các câu thơ và cách hiệp vần giữa các câu thơ liền nhau

C. Các biện pháp tu từ được tác giả sử dụng trong đoạn trích

D. Những cung bậc cảm xúc được nhà thơ thể hiện trong đoạn trích

Trả lời:

Chọn đáp án: B.

Có cặp câu 7 tiếng và cặp câu 6 tiếng – 8 tiếng.

Tất cả các câu hiệp vần với nhau.

Câu 2 (trang 144 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Cách hiệp vần nào được sử dụng trong đoạn trích trên?

A. Tất cả các câu liền nhau đều hiệp vần với nhau

B. Chỉ có một số câu liền nhau hiệp vần với nhau

C. Chỉ có các cặp lục bát hiệp vần với nhau

D. Chỉ có các cặp câu bảy tiếng hiệp vần với nhau

Trả lời:

Chọn đáp án: A.

Hiệp vần giữa 2 câu 7 tiếng, giữa câu 7 tiếng và câu 6 tiếng, giữa câu 6 tiếng và câu 8 tiếng, câu 8 tiếng và câu 7 tiếng.

Câu 3 (trang 144 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Trạng thái cảm xúc gì của nhà thơ được thể hiện trong hai câu thơ: “Làm sao bác vội về ngay,/ Chợt nghe tôi bỗng chân tay rụng rời?

A. Bình tĩnh, thản nhiên

B. Thảng thốt, hụt hẫng

C. Tuyệt vọng, sợ hãi

D. Cô đơn, thương mình

Trả lời:

Chọn đáp án: B.

Nhà thơ cảm thấy vừa bất ngờ vừa hụt hẫng, buồn bã, khi nghe tin người bạn thân thiết của mình đột ngột qua đời.

Câu 4 (trang 144 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Trong hai câu thơ: Ai chẳng biết chán đời là phải/ Vội vàng sao đã mải lên tiên, biện pháp tu từ nào được sử dụng?

A. So sánh

B. Nói quá

C. Nhân hóa

D. Nói giảm nói tránh

Trả lời:

Chọn đáp án: D.

Câu thơ sử dụng biện pháp nói giảm nói tránh khi miêu tả sự ra đi đột ngột của người bạn quý của nhà thơ.

Miêu tả như vậy nhằm giảm nhẹ cảm giác bi quan và sự đau buồn mất mát.

Câu 5 (trang 144 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Nhận định nào nêu đúng nội dung chính của đoạn trích?

A. Đoạn trích nói về những kỉ niệm thời trẻ của tác giả với bạn

B. Đoạn trích thể hiện sự bi quan của tác giả trước một sự việc đau thương

C. Đoạn trích là tiếng lòng bi thiết của tác giả khi nghe tin bạn quý vừa mất

D. Đoạn trích cho thấy nhận thức của tác giả về quy luật tất yếu của đời người

Trả lời:

Chọn đáp án: C.

* Trả lời câu hỏi:

Câu 1 (trang 144 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Tâm trạng của tác giả được thể hiện như thế nào trong đoạn trích?

Trả lời:

- Khi nghe tin bạn mình qua đời, nhà thơ rất bất ngờ, thảng thốt, xót thương, buồn bã, hụt hẫng.

- Những câu thơ thể hiện tâm trạng của tác giả

Tôi lại đau trước bác mấy ngày/Làm sao bác vội về ngay/Chợt nghe tôi bỗng chân tay rụng rời./Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở/Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương.

Câu 2 (trang 144 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Những biểu hiện nào cho thấy tình cảm sâu nặng giữa tác giả và người bạn của mình?

Trả lời:

  • Tình cảm sâu nặng của nhà thơ và người bạn của mình được thể hiện qua việc nhà thơ cảm thấy buồn bã, đau lòng khi nghe tin bạn mình qua đời.
  • Tình cảm của nhà thơ còn được thể hiện qua cách xưng hô: nhà thơ luôn gọi bạn bằng bác, thể hiện sự quý trọng và yêu mến.

Tình cảm của nhà thơ còn được thể hiện qua hành động: sau khi bạn mất, nhà thơ không còn muốn làm bất cứ việc gì.

(Rượu ngon không có bạn hiền /Không mua không phải không tiền không mua/Câu thơ nghĩ đắn đo không viết/ Viết đưa ai, ai biết mà đưa)

Câu 3 (trang 145 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Chỉ ra các từ láy được sử dụng trong đoạn trích và phân tích hiệu quả nghệ thuật ở từng trường hợp.

Trả lời:

- Các từ láy trong bài thơ:

+ Rụng rời: bất ngờ, hụt hẫng, mất mát khi nghe tin bạn mình qua đời

+ hững hờ, ngẩn ngơ: vô cảm với tất cả mọi thứ vì đã mất đi một người bạn tri kỉ.

+ vội vàng: người bạn qua đời một cách rất bất ngờ, đột ngột

+ chứa chan: đau buồn, xót thương đến mức không thể kìm được nước mắt.

  • Các từ láy thể hiện cảm xúc của nhà thơ trước sự ra đi của người bạn quý, qua đó khắc họa một tình bạn thân thiết, sâu nặng.
  • Các từ láy còn góp phần tạo nhịp điệu nhịp nhàng, giọng điệu tha thiết cho bài thơ

Câu 4 (trang 145 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Em cần làm gì để biết ý nghĩa của các điển tích được tác giả sử dụng trong đoạn trích? Phân tích tác dụng của các điển tích đó.

Trả lời:

- Để biết ý nghĩa của điển tích, em đọc phần chú thích dưới chân trang.

- Bài thơ sử dụng 2 điển tích

+ Điển tích Trần Phồn và Từ Trĩ (khi bạn đến nhà chơi, Trần Phần hạ giường xuống cho bạn nằm)

+ Điển tích Bá Nha và Chung Tử Kỳ (khi bạn mất, Bá Nha không chơi nữa)

- Tác dụng: Làm nổi bật lên cảm xúc đau buồn của tác giả khi bạn mất và tình cảm sâu nặng của tác giả dành cho người bạn đã ra đi.

Câu 5 (trang 145 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Ở những câu thơ sau, biện pháp tu từ điệp ngữ có tác dụng như thế nào trong việc diễn tả các cung bậc cảm xúc của nhà thơ?

Rượu ngon không có bạn hiền

Không mua không phải không tiền không mua

Câu thơ nghĩ đắn đo không viết

Viết đưa ai, ai biết mà đưa:

Giường kia treo cũng hững hờ

Đàn kia gẩy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.

Trả lời:

- Điệp ngữ: không, cũng, ai, đưa, mua

- Tác dụng:

+ Thể hiện rằng nhà thơ không có cảm hứng làm bất cứ điều gì dù đó có là thú vui sở thích. Đó là vì nhà thơ rất đau đớn, mất mát khi người bạn thân tri kỉ ra đi.

+ Tạo nhịp điệu nhịp nhàng cho bài thơ

2. Viết trang 145

Câu hỏi (trang 145 sgk Ngữ văn 9 Tập 1): Viết bài văn phân tích trích đoạn bài thơ Khóc Dương Khuê ở phần Đọc.

Trả lời:

Trong nền thơ hơn một nghìn năm của dân tộc Việt Nam, nhà thơ Nguyễn Khuyến có một vị trí thật vẻ vang. Ông là nhà thơ của những bài thơ Việt Nam đích thực, những bài thơ mà ở đó, những tình cảm đẹp đẽ của con người Việt Nam được diễn tả bằng một thứ ngôn ngữ Việt Nam thuần khiết, giản dị và đẹp đẽ. Trong những bài thơ ấy, cần phải nói tên một bài thơ không mấy ai không biết: bài Khóc Dương Khuê.

Khóc Dương Khuê được Nguyễn Khuyến viết vào năm 1902 khi Dương Khuê, người bạn tri kỷ qua đời vì bệnh tật. Từng câu chữ trong bài thơ là lời tâm sự, nỗi niềm mà nhà văn gửi gắm trước vong linh bạn. Tâm trạng Nguyễn Khuyến lúc này như lặng đi, trùng xuống giữa những cảm xúc lẫn lộn và mơ hồ:

Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,

Tôi lại đau trước bác mấy ngày;

Làm sao bác vội về ngay,

Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.

Đối mặt trước tin dữ, Nguyễn Khuyến vẫn không thể chấp nhận hiện thực phũ phàng ấy. Vốn cho rằng Dương Khuê ít tuổi hơn ông, còn không mang nhiều bệnh tật như mình, vậy mà số phận lại trớ trêu với người bạn ông thương.

Hình ảnh “chân tay rụng rời” diễn tả sự bàng hoàng, thảng thốt cho một nỗi đau ai oán, không thể cất lên thành lời. Đó cũng chính là nỗi băn khoăn mà nhà thơ luôn trằn trọc suy nghĩ, một kết thúc quá đỗi vô tình dành cho ông. Chỉ với bốn câu thơ ngắn, giọng thơ tự tình đầy nghẹn ngào, trong từng câu chữ thấm đẫm những giọt lệ nóng. Tiếng gọi “tôi”, “bác” xuất hiện dày đặc tựa như hai linh hồn đang hòa quyện, thấu hiểu, nương tựa nhau khiến niềm đau ấy nhân lên gấp bội.

Đối mặt với sự thật, Nguyễn Khuyến đành chấp nhận nỗi đau mất bạn nhưng vẫn luôn cho rằng điều đó thật sự phi lý. Lời thơ cất lên vừa chua xót, vừa trách than số trời đã định:

Ai chẳng biết chán đời là phải,

Sao vội vàng đã mải lên tiên;

Rượu ngon không có bạn hiền,

Không mua không phải không tiền không mua.

Dẫu biết quy luật của cuộc sống con người, không ai có thể thoát khỏi vòng xoáy sinh lão bệnh tử nhưng cái chết đột ngột của Dương Khuê khiến nhà thơ cảm thấy thật vô lý. Sự ra đi ấy đã lấy đi của ông một người bạn hiền thấu hiểu cũng như niềm vui trong suốt năm tháng tuổi già. Vậy nên trước những thú vui tao nhã khi xưa, Nguyễn Khuyến chẳng còn hứng thú, chỉ thấy vô vị và nhạt nhòa.

Sau chữ “chẳng” xuất hiện năm lần là chữ “không” diễn tả sự trống vắng, cô đơn, sự buồn bã của nhà thơ. Người ra đi và kẻ ở lại cùng chung nỗi niềm tâm sự, Nguyễn Khuyến đã bộc lộ thái độ chán nản của mình trước thời cuộc trong bài thơ Tiến sĩ giấy:

Ghế chéo lọng xanh ngồi bảnh chọe,

Nghĩ rằng đồ thật hoá đồ chơi!

Không còn người bầu bạn, trò chuyện nên cuộc đời nhà thơ như mất hết ý nghĩa. Ông không muốn uống rượu, cũng chẳng thiết ngâm thơ, bởi:

Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,

Viết đưa ai, ai biết mà đưa”

Giường kia treo cũng hững hờ,

Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.

Sử dụng điển tích, điển cố “giường”, “đàn” qua đó khéo léo nói về tình bạn của mình giống với tình bạn của Trần Phồn – Từ Trĩ, Tử Kỳ – Bá Nha trong sử sách xưa. Trần Phồn đời Hậu Hán sau khi bạn ra về thì treo giường lên, không để ai ngồi vào, chỉ dành riêng để tiếp bạn. Còn Bá Nha sau khi Tử Kỳ chết liền bỏ chơi đàn vì thấy không ai hiểu được tâm ý. Qua đó diễn tả nỗi buồn day dứt khôn nguôi, thể hiện tình nghĩa sâu nặng, thắm thiết của nhà thơ với người tri kỷ đã khuất. Chấm dứt dòng hồi tưởng ấy, Nguyễn Khuyến trở lại hiện thực, đưa tiễn bạn bằng tấm lòng chân thành, tình bằng hữu tri kỷ:

Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,

Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;

Tuổi già hạt lệ như sương,

Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan!

Nhà thơ khuyên mình không nên khóc, bởi tuổi già còn ít nước mắt lắm, chỉ như những hạt sương mong manh thôi, làm sao có thể ép cho nước mắt tuôn chảy thành hai hàng chứa chan được. Nhưng nói như thế là nói lí. Tự nhà thơ vẫn hiểu rằng không thể “lấy nhớ làm thương” được, và càng hiểu ràng hai hàng nước mắt chứa chan của ông lúc này đâu phải do ông “ép lấy”. Mỗi chữ trong thơ ông đều đẫm đầy nước mắt, những hạt lệ từ một nỗi đau lớn, từ một tình bạn lớn.

Có thể khẳng định rằng trong thơ Việt Nam đã có rất nhiều bài thơ hay thể hiện tình cảm đẹp đẽ chân thành, nhưng cả cho đến nay, chưa có bài thơ nào nói về tình bạn có thể sánh bằng bài thơ Khóc Dương Khuê của Nguyễn Khuyến. Cái hay ấy trước hết xuất phát từ một tình bạn đẹp và chân thành của một tâm hồn cao thượng. Cái hay ấy còn là cái hay của một nghệ thuật diễn đạt, một ngôn ngữ diễn đạt gian dị, tự nhiên,đầy tính dân tộc, hoàn toàn phù hợp với nội dung tình cảm mà bài thơ cần diễn đạt.