-
Thông tin
-
Quiz
Kể lại một trải nghiệm buồn của em chọn lọc hay nhất | Ngữ văn 6
Ngay từ ngày còn học tiểu học, tôi đã là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, đạt nhiều thành tích tốt, được thầy cô yêu quý, được bạn bè ngưỡng mộ. Khi lên cấp trung học cơ sở, tôi vẫn tiếp tục cố gắng học tập thật chăm chỉ, nhờ đó mà vị trí đầu của lớp chưa bao giờ vắng bóng tên tôi. Tài liệu được sưu tầm và soạn thảo dưới dạng file PDF để gửi tới các bạn cùng tham khảo, ôn tập đầy đủ kiến thức, chuẩn bị cho các buổi học thật tốt. Mời bạn đọc đón xem!
Văn mẫu 6 263 tài liệu
Ngữ Văn 6 1.8 K tài liệu
Kể lại một trải nghiệm buồn của em chọn lọc hay nhất | Ngữ văn 6
Ngay từ ngày còn học tiểu học, tôi đã là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, đạt nhiều thành tích tốt, được thầy cô yêu quý, được bạn bè ngưỡng mộ. Khi lên cấp trung học cơ sở, tôi vẫn tiếp tục cố gắng học tập thật chăm chỉ, nhờ đó mà vị trí đầu của lớp chưa bao giờ vắng bóng tên tôi. Tài liệu được sưu tầm và soạn thảo dưới dạng file PDF để gửi tới các bạn cùng tham khảo, ôn tập đầy đủ kiến thức, chuẩn bị cho các buổi học thật tốt. Mời bạn đọc đón xem!



Tài liệu khác của Ngữ Văn 6
Preview text:
Kể lại một trải nghiệm buồn của em chọn lọc hay nhất
1. Kể lại một trải nghiệm buồn của em chọn lọc hay nhất - Mẫu số 1
Ai trong mỗi chúng ta cũng đều từng trải qua những phút giây buồn tủi. Sự buồn tủi ấy có thể xuất phát từ lý
do khách quan, nhưng cũng có thể xuất phát từ chính sự chủ quan của bản thân chúng ta. Và tôi cũng vậy,
tôi từng có một trải nghiệm buồn hồi học lớp 8, khi mà tôi đã quá chủ quan, không học bài để rồi nhận lấy
điểm kém trong bài kiểm tra môn Toán của mình.
Ngay từ ngày còn học tiểu học, tôi đã là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, đạt nhiều thành tích tốt, được
thầy cô yêu quý, được bạn bè ngưỡng mộ. Khi lên cấp trung học cơ sở, tôi vẫn tiếp tục cố gắng học tập thật
chăm chỉ, nhờ đó mà vị trí đầu của lớp chưa bao giờ vắng bóng tên tôi. Khả năng trong quá trình học môn
Toán được nhiều thầy cô công nhận, chính vì vậy mà ngay từ năm lớp 6 tôi đã được tham gia vào đội tuyển
học sinh giỏi Toán của trường, của huyện và cũng đạt được thành tích cao trong các kỳ thi học sinh giỏi.
Điểm bài kiểm tra môn Toán của tôi khi học ở trường luôn đạt ở mức xuất sắc. Cứ đến tiết Toán là các bạn
trong lớp lại nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, còn cô giáo thì luôn tỏ ra hài lòng. Mọi chuyện cứ mãi suôn sẻ
như thế, cho đến năm lớp 8, vào một ngày đẹp trời, lớp tôi có buổi kiểm tra môn Toán.
Ngày hôm đó, tôi tung tăng đến trường. Mặc dù tôi biết hôm đó có bài kiểm tra Toán, nhưng trái ngược hẳn
với sự lo lắng của các bạn khi luôn cố gắng lật giở từng trang sách, trang vở để ôn bài thì tôi lại khá ung
dung. Bởi lẽ, với cái danh "học sinh đội tuyển học sinh giỏi môn Toán" hai năm liền, tôi đã lảm không biết
bao nhiều bài tập khó nhằn trong đề thi học sinh giỏi, chẳng lẽ bài kiểm tra cơ bản ở lớp tôi lại không làm
được hay sao? Với sự tự tin đó, tôi chẳng thèm giở vở ôn lại bài đến một lần.
Cô giáo dạy Toán bước vào lớp, trên tay cầm tập đề kiểm tra dày cộp và tiến hành phát đề cho chúng tôi
làm bài. Khi cầm đề trên tay, tôi vẫn giữ thái độ tự tin bởi đây đều là những câu hỏi và dạng bài tập cơ bản
mà không biết tôi đã làm qua bao nhiêu lần. Tôi làm liến thoắng, nhẹ nhàng "xử gọn" các câu hỏi, thậm chí
tôi còn thừa hẳn 15 phút làm bài trong khi các bạn vẫn đang "nhăn mặt" giải bài. Cô giáo thấy vậy liền nhắc
nhở tôi kiểm tra lại thật kỹ bài làm của mình trước khi nộp bài. Cậy rằng học sinh nằm trong đội tuyển học
sinh giỏi Toán của trường hai năm liền, đạt rất nhiều những thành tích ấn tượng, tôi đã bỏ ngoài tai sự nhắc
nhở của cô mà gục xuống bàn ngủ đợi đến khi hết giờ. Tôi thầm nghĩ: "Mấy bài này dễ ẹc, làm sao mà mình
làm sai được cơ chứ, lần này của mình tiếp tục được 10 cho xem". Cứ như vậy, hết 45 phút làm bài, tôi tự
tin nộp bài của mình mà không thèm kiểm tra lại lấy một lần.
Khoảng hai ngày sau, vào tiết Toán, cô giáo lại bước vào lớp với một tập giấy dày cộp. Không sai, hôm nay
chính là ngày lớp tôi được trả kiểm tra toán lần trước. Cô giáo dạy Toán của tôi có thói quen trả bài từ điểm
cao đến điểm thấp, và suốt 2 năm học ở trung học cơ sở, tên của tôi luôn được xướng lên đầu tiên cùng với
điểm 10 tròn trĩnh và sự trầm trồ của các bạn. Nhưng lần này, cái tên đầu tiên mà cô gọi không phải tên tôi.
Tôi bất ngờ. Tôi đợi 3 người, 5 người, rồi 10 người vẫn chưa thấy tên tôi được nhắc đến. Thật không tin nổi,
điểm của tôi mà lại không trong top 10 ư? Các bạn bắt đầu bàn tán, thắc mắc tại sao tôi lại để vụt mất vị trí
đứng đầu. Sau khi một nửa các thành viên trong lớp đã được xướng tên, tên của tôi mới bắt đầu xuất hiện.
Tôi bước lên nhận bài. Ai mà ngờ được, bài kiểm tra của tôi lại chỉ được có 6 điểm. Tôi tủi hổ, không biết
giấu mặt vào đâu, tay tôi liên tục vê vê mép giấy để che đi số điểm của mình.
Khi tôi vẫn đang chìm đắm trong sự tủi hổ và xen lẫn thắc mắc tại sao điểm bài kiểm tra của mình lại thấp
như vậy, giọng cô giáo bỗng cất lên: "Lớp chúng ta có một bạn học rất tốt Toán nhưng điểm bài kiểm tra
Toán lần này lại không cao là vì đã không kiểm tra kỹ càng bài làm của mình trước khi nộp bài. Bạn ấy tính
sai phép tính đầu tiên của bài toán, dẫn đến các kết quả sau đó đều bị sai theo." Đúng vậy, vì sự chủ quan
của bản thân, tôi đã không kiểm tra bài trước khi nộp mặc dù hôm đó đã được cô nhắc nhở. Để rồi hôm nay,
tôi nhận về điểm 6 đỏ chót nằm chềnh ễnh trên bài kiểm tra. Điều này cũng khiến tôi mất đi vị trí đứng đầu lớp ở kỳ học đó.
Đến cuối năm học, mặc dù tôi vẫn đạt danh hiệu học sinh giỏi, vẫn giành lại được vị trí đứng đầu và được
khen trước lớp, nhưng mỗi khi nhớ lại bài kiểm tra hôm đó, sự ân hận vì bản thân chủ quan lại ùa về.
Chuyện xảy ra đã lâu nhưng tôi vẫn luôn ghi nhớ, rút kinh nghiệm tự kiểm điểm bản thân để không bao giờ
mắc sai lầm như vậy nữa.
2. Kể lại một trải nghiệm buồn của em chọn lọc hay nhất - Mẫu số 2
Trong cuộc sống, chúng ta đều từng trải qua những niềm vui và cả những nỗi buồn. Đó đều là những gia
vị giúp cuộc sống của chúng ta thềm sinh động và cho ta những trải nghiệm đáng nhớ. Tuy nhiên, nếu như
niềm vui khiến chúng ta cảm thấy vui vẻ, thoải mái khi nhớ lại thì nỗi buồn lại khiến lòng ta nặng trĩu. Có
những nỗi buồn, dù đã chục năm trôi qua, ta vẫn không thể quên đi được. Và tôi cũng đã trải qua một nỗi
buồn như thế, khi mà chú cún thân yêu mà tôi nuôi từ nhỏ đã tạm biệt tôi để về với thiên đường.
Vào sinh nhật lần thứ 10 của tôi, ông tôi tặng cho tôi một bé cún. Ông đặt tên cho bé cún ấy là Tô và nói với
tôi rằng Tô sẽ như một người bạn chơi cùng với tôi, còn dặn dò tôi hãy chăm sóc cho Tô nhé. Hồi đó, Tô
mới chỉ là một chú cún hai tháng tuổi, lông đen nháy, Tô nhỏ bé và nằm gọn trong vòng tay tôi. Tôi thích
lắm, bởi tôi vẫn luôn muốn được nuôi một chú cún làm bạn, và Tô chính là chú cún đầu tiên của tôi.
Tôi coi Tô như một người bạn của mình, và tôi cảm nhận được Tô cũng xem tôi như một người bạn của nó
vậy. Tô là một chú cún năng động, đôi lúc hơi nghịch ngợm và lúc nào cũng quấn lấy chân tôi đòi tôi ôm ấp.
Tôi nghe ông tôi kể lại rằng, những ngày tôi đi học Tô lúc nào cũng nằm dài ngoài cửa đợi tôi về. Chỉ cần
nghe thấy bước chân tôi, Tô sẽ vẫy vẫy cái đuôi nhỏ của mình, sủa gâu gâu rồi chạy thẳng ra cổng đón tôi,
chỉ chờ trực nhìn thấy tôi là nhảy bổ lên mừng rỡ. Buổi tối, khi tôi cần tập trung học bài, Tô thường ngày tinh
nghịch là vậy nhưng lúc đó lại ngoan ngoãn lạ thường. Nó nằm sát dưới chân tôi, mắt lim dim ngủ, không
hề làm phiền đến tôi một chút nào, chỉ khi nào tôi học xong nó mới ve vẩy cái đuôi ra hiệu muốn tôi chơi cùng nó.
Thời gian cứ như vậy trôi qua, tôi đã quen với hình ảnh ngày nào cũng có Tô kề cạnh bên mình, ngày nào đi
học về cũng sẽ thấy Tô chạy ra đón mình đầu tiên. Cả nhà tôi cũng coi Tô như một thành viên trong gia đình
vậy. Nhưng vào một ngày, khi tôi đem thức ăn đến cho Tô, tôi lại thấy nó nằm im tỏ vẻ mệt mỏi. Hôm ấy Tô
cũng không còn hào hứng muốn tôi dắt đi chơi như thường ngày, cũng không lẽo đẽo đi theo tôi nữa chỉ
thấy Tô nằm im một chỗ ở góc nhà. Cả nhà tôi lo lắng lắm. Nhận thấy sức khỏe Tô có vẻ không ổn, tôi vội
cùng bố đưa Tô đến bệnh viện thú ý gần nhà. Sau một hồi được bác sĩ thăm khám, bác sĩ nói rằng Tô gặp
một căn bệnh hiếm gặp, có lẽ không sống được bao lâu nữa. Khi nghe câu nói ấy, tôi như chết lặng. Cả nhà
tôi khi biết tin cũng trở nên bần thần, bởi Tô có một ý nghĩa tinh thần quan trọng với gia đình tôi biết bao.
Sau thời gian một tháng thăm khám tại bệnh viện thú y, bác sĩ cũng đã dốc hết sức cứu chữa nhưng Tô vẫn
rời bỏ gia đình chúng tôi để đi đến một chân trời mới mang tên Thiên đường. Tôi nhớ ngày Tô đi tôi đã khóc
nhiều lắm, tôi khóc đến mức không đi học được. Cảm giác vĩnh viễn mất đi người bạn bốn chân, một người
bạn tuổi thơ đã trải qua cùng mình không biết bao trò nghịch ngợm nó thật khó diễn tả thành lời.
Khoảng hai tháng sau, gia đình vì thấy tôi quá buồn phiền vì Tô mất nên đã mua cho tôi một chú chó mới.
Mẹ nói rằng chú cún mới này sẽ thay Tô ở bên cạnh tôi. Tôi cũng rất yêu thương chú cún mới này, nhưng
mỗi khi nhớ lại những kỉ niệm giữa tôi và Tô, tôi vẫn cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Nhưng tôi biết rằng, chú
cún Tô yêu dấu của tôi ở trên thiên đường chắc chắn vẫn sẽ là một chú chó ngoan, và chắc chắn Tô đang
sống hạnh phúc ở nơi xa xôi đó.