Cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác chọn lọc hay
nhất
1. Giới thiệu sơ lược về tác giả, c phẩm
1.1. Tác giả Viễn Phương
Nhà thơ Viễn Phương (sinh năm 1928, mất năm 2005) là một trong những
cây bút mặt sớm nhất của lực lượng văn nghệ giải phóng miền Nam thời
kỳ chống M cứu nước. Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp chống Mỹ,
ông hoạt động chủ yếu Nam Bộ.
1.2. Tác phẩm Viếng lăng Bác
Năm 1976, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc thắng lợi, nhân dịp lăng
Chủ tịch Hồ Chí Minh được khánh thành, Viễn Phương đã từ miền Nam ra
thăm miền Bắc o lăng viếng Bác. Chính t lần đi này, Viễn Phương đã
sáng tác bài thơ "Viếng lăng Bác" được in trong tập Như mây mùa xuân
(1978). Bài thơ đã thể hiện lòng thành kính niềm xúc động của nhà thơ nói
riêng toàn thể nhân dân Việt Nam nói chung khi o lăng viếng Bác.
2. Cảm nhận bài thơ Viếng ng c chọn lọc hay nhất - Mẫu số
1
Viễn Phương (sinh năm 1928, mất năm 2005) một nhà t hoạt động chủ
yếu Nam Bộ một trong những cây bút mặt sớm nhất của lực lượng
văn nghệ giải phóng miền Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Nhân dịp từ
miền Nam ra Nội thăm lăng Bác, nhà thơ Viễn Phương đã không giấu nổi
cảm xúc dâng trào sáng tác bài thơ "Viếng lăng Bác" - một bài thơ thể hiện
nỗi tiếc thương ngần của tác giả đối với người cha già kính yêu của dân
tộc.
Mở đầu bài thơ, tác giả đã cho người đọc cảm nhận được niềm xúc động, tự
hào của mình khi được vào lăng thăm vị lãnh tụ đại của dân tộc:
Con miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng
Lúc sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đau đáu một tâm nguyện rằng thể
nhanh chóng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Bác luôn coi mỗi
người dân miền Nam n một đứa con thân yêu của mình. lẽ vậy
ngay câu thơ đầu tiên, tác giả Viễn Phương đã sử dụng đại từ nhân ng
"con" đầy chân thành sâu sắc, giống như một người con thực thụ đi thăm
người cha già của mình. Chỉ nhờ một đại t nhân xưng thân thương vậy thôi
đã giúp câu thơ tr nên mềm mại, cuốn hút, chan chứa tình cảm. Mặc Bác
Hồ đã không còn nữa nhưng nhà thơ không dùng từ “viếng” lại dùng t
“thăm”, điều này cho thấy rằng mặc đối với nhà thơ nói riêng toàn thể
dân tộc Việt Nam nói chung, Bác vẫn luôn còn mãi, chỉ Bác đã đi về trời
cao ngắm nhìn những đứa con của mình.
Khi đến lăng Bác, ấn tượng đầu tiên của tác giả hàng tre “bát ngát”. Tre
hình ảnh thân thuộc, gần gũi với đất nước con người Việt Nam, biểu
tượng cho sự dẻo dai, kiên cường, tinh thần không khuất phục của cả dân tộc
ta. "bão táp mưa sa" nhưng hàng tre vẫn kiên cường, hiên ngang
bất khuất như chính tinh thần quật cường của dân tộc ta. Hình ảnh hàng tre
bao quanh ng Bác đây phải chăng đang ẩn dụ cho hình ảnh con người
Việt Nam luôn bên cạnh Bác, mãi tưởng nhớ về Bác Bác đã khuất?
Cùng với đó, nhà t đã mượn hình ảnh “mặt trời” để làm biểu tượng cho
Bác Hồ đại, luôn sống i với đất nước:
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Cùng "mặt trời", nhưng "mặt trời" hai câu thơ lại hoàn toàn khác nhau.
"Mặt trời" câu thơ thứ nhất mặt trời thực của thiên nhiên, còn "mặt trời"
trong câu thơ thứ hai lại n dụ chỉ Hồ Chủ tịch. Tác giả để hai "mặt trời"
song hành với nhau, điều này đã làm ng n tính biểu cảm, phần nào làm
sắc nét hơn tình cảm thương yêu, trân trọng Viễn Phương dành cho
Người: Mặt trời luôn tồn tại để soi sáng nhân gian cũng như Hồ Chí Minh còn
sống mãi trong ng dân.
Hòa vào dòng người viếng thăm Bác, Viễn Phương xúc động nghẹn ngào:
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy ơi chín mùa xuân
Sự ra đi của Người để lại muôn vàn tiếc thương cho dân tộc. Niềm thương
nhớ ấy kết thành những “tràng hoa” dâng Người. “Bảy mươi chín mùa xuân”
chính bảy mươi chín năm Người sống cống hiến cho dân tộc. Chủ tịch
Hồ Chí Minh kính yêu chính là mùa xuân lớn của đất nước ta, cho những kiếp
người lầm than trong hội.
Tác giả được nhìn ngắm Bác Hồ, một niềm xúc động sâu sắc:
Bác nằm trong lăng giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng trong dịu hiền
Vẫn biết trời xanh mãi mãi
sao nghe nhói trong tim
Nếu đoạn đầu bài thơ, tác giả sử dụng từ 'thăm" để khiến người đọc cảm
tưởng như Bác vẫn còn lại với người dân Việt Nam, thì đây, Viễn
Phương tiếp tục sử dụng từ "giấc ngủ" để làm nổi bật điều đó. Bác vẫn nằm
đây, giữa thủ đô đầy nắng, giữa hàng triệu trái tim của dân tộc. Nét "dịu hiền”
trên khuôn mặt người chính tượng trưng cho những cao đẹp, thanh khiết
nhất của một cuộc đời. Tuy nhiên, ta cũng không thể nào chối bỏ sự thật rằng
người cha già kính yêu của dân tộc đã khuất xa. đây tác giả dùng hình ảnh
ảnh "trời xanh" - một hình ảnh vĩnh hằng để ẩn dụ cho Người. biết rằng
hình ảnh của Người sẽ mãi luôn in dấu trong trái tim con người Việt Nam,
nhưng đâu đó vẫn chứa đựng nỗi đau mất mát.
Khổ thơ cuối ng lẽ không còn lời ước nguyện của riêng nhà thơ Viễn
Phương nữa chính ước nguyện của người dân miền Nam nói riêng
toàn người dân Việt Nam nói chung:
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm y tre trung hiếu chốn này
Những câu thơ chân chất, bình dị với những hình ảnh cũng chân chất, bình d
không kém nhưng lại khiến chúng ta mắt nhòe ướt xúc động. Giây phút tác
giả sắp rời xa Người trở về với miền Nam giây phút ngưng lại nhiều cảm
xúc nhất. Điệp từ “muốn” dường như nhấn mạnh hơn nữa khát khao, ước
vọng của tác giả được cạnh Bác Hồ.
Bài thơ Viếng lăng Bác một trong những bài thơ đặc sắc nhất viết về Bác
Hồ cũng một trong những bài thơ nổi bật nhất trong sự nghiệp của nhà
thơ Viễn Phương. Bằng giọng thơ trang trọng nhưng không kém phần bình dị,
nhà thơ đã thể hiện lòng thành kính niềm xúc động sâu sắc của mình đối
với người cha già kính yêu của dân tộc.
3. Cảm nhận bài thơ Viếng ng c chọn lọc hay nhất - Mẫu số
2
Bài thơ “Viếng ng Bác” của tác gi Viễn Phương được nhận định một
trong những bài thơ viết về Bác sâu sắc nhất. Bài thơ diễn tả niềm kính yêu,
sự xót thương của n thơ đối với lãnh tụ của dân tộc bằng ngôn ngữ tinh tế,
cảm xúc nhất.
Con miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng
Ngay từ những câu thơ đầu tiên, tác giả đã không giấu nổi cảm xúc nửa tự
hào, nửa tiếc thương của mình. Tác giả không sử dụng từ "cháu" sử dụng
từ "con", đồng thời sử dụng động từ "thăm" chứ không dùng động từ "viếng",
phải chăng tác giả đang tự huyễn hoặc bản thân rằng Bác vẫn còn lại với
người dân Việt Nam người "con" miền Nam của Bác đã đến thăm Người,
đúng n câu thơ: "Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà - Miền Nam mong Bác
nỗi mong cha". Viễn Phương từ xa đã thấy nơi an nghỉ của Bác trong làn
sương cùng với hàng tre mang sức sống mãnh liệt. Hàng tre xanh như tâm
hồn người Việt Nam, dáng đứng của người Việt Nam trước phong ba, bão
táp vẫn hiên ngang đứng thẳng.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy ơi chín mùa xuân
Bác nằm yên nghỉ trong lăng. Bác nằm đó, như vẫn dõi theo từng bước đi
của dân tộc. Hình ảnh “mặt trời” được nhắc đến hai lần, n t đã cố tình
đặt hai hình ảnh đó cạnh nhau, bổ sung nghĩa cho nhau làm đoạn thơ càng
thêm ý nghĩa. Một "mặt trời" tự nhiên ngoài đời thực, rực rỡ, vĩnh hằng vẫn
“ngày ngày” chiếu sáng, vẫn tỏa hơi ấm cho mọi vật. Một "mặt trời" mang ý
nghĩa biểu cảm, ẩn dụ cho Người như một mặt trời soi sáng dẫn lối cho
dân tộc Việt Nam giải phóng dân tộc khỏi thực dân.
Bác Hồ với dân tộc Việt Nam một vị lãnh tụ, nhưng hơn hết Người một vị
cha già của toàn dân tộc. Người suy nghĩ, chăm lo đến từng bữa cơm ăn, áo
mặc của ng triệu đồng bào. Chính vậy, khi Bác rời xa trần thế, "dòng
người đi trong thương nhớ", mang một sự thành kính nhất, nghiêm trang nhất
đối với Người. Dòng người ấy n kết thành tràng hoa dâng Bác bảy mươi
chín mùa xuân - ng bảy mươi chín năm Bác sống trên cõi đời. Tràng hoa
ấy hữu hình hay hình thì đều được dâng lên Bác với một sự biết
ơn bờ bến.
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh mãi mãi
sao nghe nhói trong tim
Bác Hồ - một lãnh tụ đại của dân tộc, sự hy sinh của Bác đối với dân tộc
Việt Nam không thể đếm xuể. Bác tuy đã đi xa nhưng hình tượng của Bác
luôn vĩnh hằng bất diệt. Bác đã đi xa nhưng nằm trong lăng trông Bác vẫn
như chỉ đang ngủ một giấc bình yên - Bác ngủ giữa vòng tay yêu thương của
những người con của Bác, cũng chính toàn người dân Việt Nam ta. Tác giả
mặc biết rằng Bác vẫn sẽ luôn sống mãi trong tim của mỗi người như trời
xanh trong lành, nhưng vẫn kéo người đọc về với thực tại với câu thơ: "Mà
sao nghe nhói trong tim".
Không cần những câu thơ cầu kỳ, Viễn Phương vẫn cùng sáng tạo khi sử
dụng những lời thơ chân thành, bình dị cùng với những phép nghệ thuật n
nhân hóa, ẩn dụ... để thay lời cho hàng vạn nhân dân miền Nam bày tỏ tình
cảm thiết tha, thành kính xen lẫn nỗi tiếc thương với sự ra đi của Hồ Chủ
tịch. Đây chính một bài thơ giàu cảm xúc để lại ấn tượng cho người đọc
về những tình cảm chân thành giản dị nhất.

Preview text:

Cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác chọn lọc hay nhất
1. Giới thiệu sơ lược về tác giả, tác phẩm
1.1. Tác giả Viễn Phương
Nhà thơ Viễn Phương (sinh năm 1928, mất năm 2005) là một trong những
cây bút có mặt sớm nhất của lực lượng văn nghệ giải phóng ở miền Nam thời
kỳ chống Mỹ cứu nước. Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ,
ông hoạt động chủ yếu ở Nam Bộ.
1.2. Tác phẩm Viếng lăng Bác
Năm 1976, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc thắng lợi, nhân dịp lăng
Chủ tịch Hồ Chí Minh được khánh thành, Viễn Phương đã từ miền Nam ra
thăm miền Bắc và vào lăng viếng Bác. Chính từ lần đi này, Viễn Phương đã
sáng tác bài thơ "Viếng lăng Bác" và được in trong tập Như mây mùa xuân
(1978). Bài thơ đã thể hiện lòng thành kính và niềm xúc động của nhà thơ nói
riêng và toàn thể nhân dân Việt Nam nói chung khi vào lăng viếng Bác.
2. Cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác chọn lọc hay nhất - Mẫu số 1
Viễn Phương (sinh năm 1928, mất năm 2005) là một nhà thơ hoạt động chủ
yếu ở Nam Bộ và là một trong những cây bút có mặt sớm nhất của lực lượng
văn nghệ giải phóng ở miền Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Nhân dịp từ
miền Nam ra Hà Nội thăm lăng Bác, nhà thơ Viễn Phương đã không giấu nổi
cảm xúc dâng trào và sáng tác bài thơ "Viếng lăng Bác" - một bài thơ thể hiện
nỗi tiếc thương vô ngần của tác giả đối với người cha già kính yêu của dân tộc.
Mở đầu bài thơ, tác giả đã cho người đọc cảm nhận được niềm xúc động, tự
hào của mình khi được vào lăng thăm vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc:
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng
Lúc sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đau đáu một tâm nguyện rằng có thể
nhanh chóng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Bác luôn coi mỗi
người dân miền Nam như một đứa con thân yêu của mình. Có lẽ vì vậy mà ở
ngay câu thơ đầu tiên, tác giả Viễn Phương đã sử dụng đại từ nhân xưng
"con" đầy chân thành và sâu sắc, giống như một người con thực thụ đi thăm
người cha già của mình. Chỉ nhờ một đại từ nhân xưng thân thương vậy thôi
đã giúp câu thơ trở nên mềm mại, cuốn hút, chan chứa tình cảm. Mặc dù Bác
Hồ đã không còn nữa nhưng nhà thơ không dùng từ “viếng” mà lại dùng từ
“thăm”, điều này cho thấy rằng mặc dù đối với nhà thơ nói riêng và toàn thể
dân tộc Việt Nam nói chung, Bác vẫn luôn còn mãi, chỉ là Bác đã đi về trời
cao và ngắm nhìn những đứa con của mình.
Khi đến lăng Bác, ấn tượng đầu tiên của tác giả là hàng tre “bát ngát”. Tre là
hình ảnh thân thuộc, gần gũi với đất nước và con người Việt Nam, nó biểu
tượng cho sự dẻo dai, kiên cường, tinh thần không khuất phục của cả dân tộc
ta. Dù có "bão táp mưa sa" nhưng hàng tre vẫn kiên cường, hiên ngang và
bất khuất như chính tinh thần quật cường của dân tộc ta. Hình ảnh hàng tre
bao quanh lăng Bác ở đây phải chăng đang ẩn dụ cho hình ảnh con người
Việt Nam luôn bên cạnh Bác, mãi tưởng nhớ về Bác dù Bác đã khuất?
Cùng với đó, nhà thơ đã mượn hình ảnh “mặt trời” để làm biểu tượng cho
Bác Hồ vĩ đại, luôn sống mãi với đất nước:
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Cùng là "mặt trời", nhưng "mặt trời" ở hai câu thơ lại hoàn toàn khác nhau.
"Mặt trời" ở câu thơ thứ nhất là mặt trời thực của thiên nhiên, còn "mặt trời"
trong câu thơ thứ hai lại là ẩn dụ chỉ Hồ Chủ tịch. Tác giả để hai "mặt trời"
song hành với nhau, điều này đã làm tăng lên tính biểu cảm, phần nào làm
sắc nét hơn tình cảm thương yêu, trân trọng mà Viễn Phương dành cho
Người: Mặt trời luôn tồn tại để soi sáng nhân gian cũng như Hồ Chí Minh còn sống mãi trong lòng dân.
Hòa vào dòng người viếng thăm Bác, Viễn Phương xúc động nghẹn ngào:
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân
Sự ra đi của Người để lại muôn vàn tiếc thương cho dân tộc. Niềm thương
nhớ ấy kết thành những “tràng hoa” dâng Người. “Bảy mươi chín mùa xuân”
chính là bảy mươi chín năm Người sống và cống hiến cho dân tộc. Chủ tịch
Hồ Chí Minh kính yêu chính là mùa xuân lớn của đất nước ta, cho những kiếp
người lầm than trong xã hội.
Tác giả được nhìn ngắm Bác Hồ, có một niềm xúc động sâu sắc:
Bác nằm trong lăng giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng trong dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim
Nếu ở đoạn đầu bài thơ, tác giả sử dụng từ 'thăm" để khiến người đọc cảm
tưởng như Bác vẫn còn ở lại với người dân Việt Nam, thì ở đây, Viễn
Phương tiếp tục sử dụng từ "giấc ngủ" để làm nổi bật điều đó. Bác vẫn nằm
đây, giữa thủ đô đầy nắng, giữa hàng triệu trái tim của dân tộc. Nét "dịu hiền”
trên khuôn mặt người chính là tượng trưng cho những gì cao đẹp, thanh khiết
nhất của một cuộc đời. Tuy nhiên, ta cũng không thể nào chối bỏ sự thật rằng
người cha già kính yêu của dân tộc đã khuất xa. Ở đây tác giả dùng hình ảnh
ảnh "trời xanh" - một hình ảnh vĩnh hằng để ẩn dụ cho Người. Dù biết rằng
hình ảnh của Người sẽ mãi luôn in dấu trong trái tim con người Việt Nam,
nhưng đâu đó vẫn chứa đựng nỗi đau và mất mát.
Khổ thơ cuối cùng có lẽ không còn là lời ước nguyện của riêng nhà thơ Viễn
Phương nữa mà chính là ước nguyện của người dân miền Nam nói riêng và
toàn người dân Việt Nam nói chung:
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này
Những câu thơ chân chất, bình dị với những hình ảnh cũng chân chất, bình dị
không kém nhưng lại khiến chúng ta mắt nhòe ướt vì xúc động. Giây phút tác
giả sắp rời xa Người trở về với miền Nam là giây phút ngưng lại nhiều cảm
xúc nhất. Điệp từ “muốn” dường như nhấn mạnh hơn nữa khát khao, ước
vọng của tác giả được ở cạnh Bác Hồ.
Bài thơ Viếng lăng Bác là một trong những bài thơ đặc sắc nhất viết về Bác
Hồ và cũng là một trong những bài thơ nổi bật nhất trong sự nghiệp của nhà
thơ Viễn Phương. Bằng giọng thơ trang trọng nhưng không kém phần bình dị,
nhà thơ đã thể hiện lòng thành kính và niềm xúc động sâu sắc của mình đối
với người cha già kính yêu của dân tộc.
3. Cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác chọn lọc hay nhất - Mẫu số 2
Bài thơ “Viếng lăng Bác” của tác giả Viễn Phương được nhận định là một
trong những bài thơ viết về Bác sâu sắc nhất. Bài thơ diễn tả niềm kính yêu,
sự xót thương của nhà thơ đối với lãnh tụ của dân tộc bằng ngôn ngữ tinh tế, cảm xúc nhất.
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng
Ngay từ những câu thơ đầu tiên, tác giả đã không giấu nổi cảm xúc nửa tự
hào, nửa tiếc thương của mình. Tác giả không sử dụng từ "cháu" mà sử dụng
từ "con", đồng thời sử dụng động từ "thăm" chứ không dùng động từ "viếng",
phải chăng tác giả đang tự huyễn hoặc bản thân rằng Bác vẫn còn ở lại với
người dân Việt Nam và người "con" miền Nam của Bác đã đến thăm Người,
đúng như câu thơ: "Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà - Miền Nam mong Bác
nỗi mong cha". Viễn Phương từ xa đã thấy nơi an nghỉ của Bác trong làn
sương cùng với hàng tre mang sức sống mãnh liệt. Hàng tre xanh như tâm
hồn người Việt Nam, dáng đứng của người Việt Nam trước phong ba, bão
táp vẫn hiên ngang đứng thẳng.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân
Bác nằm yên nghỉ trong lăng. Bác nằm đó, như vẫn dõi theo từng bước đi
của dân tộc. Hình ảnh “mặt trời” được nhắc đến hai lần, nhà thơ đã cố tình
đặt hai hình ảnh đó cạnh nhau, bổ sung nghĩa cho nhau làm đoạn thơ càng
thêm ý nghĩa. Một "mặt trời" tự nhiên ngoài đời thực, rực rỡ, vĩnh hằng vẫn
“ngày ngày” chiếu sáng, vẫn tỏa hơi ấm cho mọi vật. Một "mặt trời" mang ý
nghĩa biểu cảm, là ẩn dụ cho Người như một mặt trời soi sáng và dẫn lối cho
dân tộc Việt Nam giải phóng dân tộc khỏi thực dân.
Bác Hồ với dân tộc Việt Nam là một vị lãnh tụ, nhưng hơn hết Người là một vị
cha già của toàn dân tộc. Người suy nghĩ, chăm lo đến từng bữa cơm ăn, áo
mặc của hàng triệu đồng bào. Chính vì vậy, khi Bác rời xa trần thế, "dòng
người đi trong thương nhớ", mang một sự thành kính nhất, nghiêm trang nhất
đối với Người. Dòng người ấy như kết thành tràng hoa dâng Bác bảy mươi
chín mùa xuân - cùng là bảy mươi chín năm Bác sống trên cõi đời. Tràng hoa
ấy dù là hữu hình hay là vô hình thì đều được dâng lên Bác với một sự biết ơn vô bờ bến.
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim
Bác Hồ - một lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, sự hy sinh của Bác đối với dân tộc
Việt Nam không thể đếm xuể. Bác tuy đã đi xa nhưng hình tượng của Bác
luôn vĩnh hằng và bất diệt. Bác đã đi xa nhưng nằm trong lăng trông Bác vẫn
như chỉ đang ngủ một giấc bình yên - Bác ngủ giữa vòng tay yêu thương của
những người con của Bác, cũng chính là toàn người dân Việt Nam ta. Tác giả
mặc dù biết rằng Bác vẫn sẽ luôn sống mãi trong tim của mỗi người như trời
xanh trong lành, nhưng vẫn kéo người đọc về với thực tại với câu thơ: "Mà sao nghe nhói ở trong tim".
Không cần những câu thơ cầu kỳ, Viễn Phương vẫn vô cùng sáng tạo khi sử
dụng những lời thơ chân thành, bình dị cùng với những phép nghệ thuật như
nhân hóa, ẩn dụ... để thay lời cho hàng vạn nhân dân miền Nam bày tỏ tình
cảm thiết tha, thành kính và xen lẫn nỗi tiếc thương với sự ra đi của Hồ Chủ
tịch. Đây chính là một bài thơ giàu cảm xúc và để lại ấn tượng cho người đọc
về những tình cảm chân thành và giản dị nhất.
Document Outline

  • Cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác chọn lọc hay nhất
    • 1. Giới thiệu sơ lược về tác giả, tác phẩm
      • 1.1. Tác giả Viễn Phương
      • 1.2. Tác phẩm Viếng lăng Bác
    • 2. Cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác chọn lọc hay nh
    • 3. Cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác chọn lọc hay nh