-
Thông tin
-
Hỏi đáp
Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu.| Văn mẫu lớp 12
Khi đứng trước quan tòa, vị chánh án khuyên bà bỏ chồng, bà van xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”. Bà cam chịu, nhẫn nhịn vì con, muốn con có một gia đình và nuôi chúng nó khôn lớn. Tài liệu được sưu tầm giúp bạn tham khảo, ôn tập và đạt kết quả cao. Mời bạn đọc đón xem!
Văn mẫu 12 487 tài liệu
Ngữ Văn 12 822 tài liệu
Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu.| Văn mẫu lớp 12
Khi đứng trước quan tòa, vị chánh án khuyên bà bỏ chồng, bà van xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”. Bà cam chịu, nhẫn nhịn vì con, muốn con có một gia đình và nuôi chúng nó khôn lớn. Tài liệu được sưu tầm giúp bạn tham khảo, ôn tập và đạt kết quả cao. Mời bạn đọc đón xem!
Chủ đề: Văn mẫu 12 487 tài liệu
Môn: Ngữ Văn 12 822 tài liệu
Thông tin:
Tác giả:
Tài liệu khác của Ngữ Văn 12
Preview text:
Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
I. Dàn ý Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa
Dàn ý Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa - Bài mẫu 1 1. Mở bài
Giới thiệu tác giả Nguyễn Minh Châu, tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa và đoạn cuối của tác phẩm.
Lưu ý: học sinh tự lựa chọn cách dẫn mở bài trực tiếp hoặc gián tiếp tùy thuộc vào năng lực của bản thân. 2. Thân bài
a. Vẻ đẹp của bức ảnh năm ấy
Bức ảnh năm ấy là cảnh con thuyền kéo lưới đang tiến vào bờ, vài bóng người im phăng
phắc, từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp thật đơn giản và toàn bích
→ cái thiện, mĩ, thấy tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên trong trẻo, tinh khôi bởi cái
đẹp hài hòa, lãng mạn của cuộc đời.
Nhưng đằng sau vẻ đẹp đó là câu chuyện của gia đình làng chài: gã thuyền chài lôi vợ mình
lên bò đánh đập dã man, vừa đánh vừa hết lời mắng nhiếc, chửi rủa.
→ Phùng cay đắng nhận ra rằng, đằng sau cái vẻ đẹp toàn bích, toàn thiện kia là những điều
hết sức ngang trái, xấu xa và những nghịch cảnh trớ trêu của cuộc đời.
b. Câu chuyện của người đàn bà làng chài từ sau bức ảnh ấy
Khi đứng trước quan tòa, vị chánh án khuyên bà bỏ chồng, bà van xin “quý tòa bắt tội con
cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”. Bà cam chịu, nhẫn nhịn vì
con, muốn con có một gia đình và nuôi chúng nó khôn lớn.
Sự cam chịu, nhẫn nhịn của bà bắt nguồn từ tình yêu thương con vô bờ bến. Thương con,
chị không muốn con chứng kiến cảnh bạo hành nên xin chồng đánh trên bờ, gửi thằng Phác
lên rừng, chị cảm thấy có tội với nó khi vì thương chị mà nó hận bố nó.
Bà ý thức được thiên chức của người phụ nữ và quy luật ngàn đời của tạo hóa: “Ông trời
sinh ra người đàn bà là để đẻ con và nuôi con cho đến khi khôn lớn”.
→ Người đàn bà là biểu tượng nghệ thuật gây ám ảnh cho Phùng và cũng là thông điệp mà
Nguyễn Minh Châu muốn truyền tải tư tưởng nhân đạo qua tác phẩm. 3. Kết bài
Khái quát lại vẻ đẹp của bức ảnh, hình ảnh người đàn bà làng chài và nội dung, ý nghĩa của tác phẩm.
Dàn ý Phân tích đoạn cuối tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa - Bài mẫu 2
1/ Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm và vấn đề cần phân tích. 2/ Thân bài:
a/ Vẻ đẹp và ý nghĩa thực của bức ảnh đối với Phùng:
- Là một bức ảnh rất nghệ thuật, là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà
có lẽ đời nghệ sĩ khó có thể gặp lần hai.
- Thế nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện, cả một cuộc đời nhiều đau khổ, cả một góc
khuất của xã hội lúc bấy giờ:
Cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ,
nhiếc móc không thương tiếc.
Cảnh đớn đau khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai chấp nhận tiếng bất hiếu để bảo vệ mẹ.
Là cả một câu chuyện rất dài về cuộc đời của một người đàn bà miền biển với đức hy sinh
và vẻ đẹp tâm hồn trân quý.
- Bản thân Phùng khi đứng trước bức ảnh để đời ấy, anh không chỉ có cảm nhận của một
người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài học, một phát hiện mới trong cuộc đời.
Đối với vẻ đẹp toàn bích, hiếm có của bức ảnh anh dường như lại không hài lòng, thậm chí
có phần hụt hẫng và tiếc nuối.
Phùng "mỗi lần ngắm kỹ" bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh sương sớm ban
mai, mà chính là cuộc đời của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là vẻ đẹp đạo đức
của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn tất cả.
b/ Hình ảnh người đàn bà làng chài sau bức ảnh:
Hình ảnh người đàn bà làng chài đó chính là một hình ảnh rất thực tế về con người Việt Nam
sau chiến tranh: đói nghèo, khổ cực, lam lũ.
→ Nhận thức một cách rõ rệt về thực trạng cuộc sống nhân dân và những trăn trở về một giải pháp để thay đổi nó.
Thể hiện một quan điểm trong sáng tác của tác giả ấy là "nghệ thuật vị nhân sinh"
Nhìn ra được sự day dứt, nuối tiếc và ám ảnh của nhân vật Phùng, khi anh nhận ra rằng
dường như bức ảnh nghệ thuật ấy đã quá ra rời, thậm chí làm che lấp đi những vẻ đẹp,
những diễn biến trong đời sống thực tế, trở nên không thực, hào nhoáng, chia cắt, phân tầng xã hội.
Hình ảnh "Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị dẫm lên mặt đất chắc chắn, hòa
lẫn trong đám đông..." là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận của nhân vật, trở
thành một trong những mảnh ghép "không ai nhớ mặt đặt tên" của xã hội.
→ Nghệ thuật xuất hiện từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng có vẻ đẹp
thập toàn thập mỹ lý tưởng mà chỉ có cách thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thì mới có thể
kéo gần khoảng cách giữa chúng.
3/ Kết bài: Nêu cảm nhận.
II. Văn mẫu Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa
Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa mẫu 1
Nguyễn Minh Châu được mệnh danh là người mở đường tinh anh và tài hoa nhất cho phong
trào văn học Việt Nam giai đoạn mới. Ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm tiêu biểu trong
đó chúng ta phải nhắc đến tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa. Tác phẩm đã mang đến cho
bạn đọc nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, đặc biệt là đoạn cuối câu chuyện đã gây cho ta nhiều ám ảnh.
Khép lại tác phẩm là bức tranh được nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng thu vào bức lịch năm ấy. Bức
ảnh năm ấy là cảnh con thuyền kéo lưới đang tiến vào bờ, vài bóng người im phăng phắc, từ
đường nét đến ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp thật đơn giản và toàn bích. Đó là
một bức ảnh rất nghệ thuật, là một cảnh đắt trời cho, một vẻ đẹp toàn bích hiếm có, mà có
lẽ đời nghệ sĩ khó có thể gặp lần hai. Trước vẻ đẹp này, cái thiện, mĩ, giúp người nghệ sĩ thấy
tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên trong trẻo, tinh khôi bởi cái đẹp hài hòa, lãng mạn
của cuộc đời. Thế nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện, cả một cuộc đời nhiều đau
khổ, cả một góc khuất của xã hội lúc bấy giờ: Cảnh một người đàn bà làng chài xấu xí, thô
kệch bị người chồng cục súc vũ phu hành hạ, nhiếc móc, đánh đập không thương tiếc, càng
đau đớn hơn khi người phụ nữ câm lặng chịu nhục, đứa con trai chấp nhận tiếng bất hiếu để
bảo vệ mẹ. Đó là cả một câu chuyện rất dài về cuộc đời của một người đàn bà miền biển với
đức hy sinh và vẻ đẹp tâm hồn trân quý. Qua bức ảnh và câu chuyện này, bản thân Phùng
không chỉ có cảm nhận của một người nghệ sĩ đơn thuần yêu cái đẹp, mà nó còn là một bài
học, một phát hiện mới trong cuộc đời, cay đắng nhận ra rằng, đằng sau cái vẻ đẹp toàn
bích, toàn thiện kia là những điều hết sức ngang trái, xấu xa và những nghịch cảnh trớ trêu
của cuộc đời. Phùng "mỗi lần ngắm kỹ" bức ảnh, cái anh thật sự thấy không phải là cảnh
sương sớm ban mai, mà chính là cuộc đời của một người đàn bà mưa nắng nhọc nhằn, là
vẻ đẹp đạo đức của một con người có tấm lòng nhân hậu vị tha hơn tất cả.
Đằng sau vẻ đẹp của bức ảnh ấy là câu chuyện của người đàn bà làng chài cùng những suy
nghĩ của bà làm ta phải suy nghĩ. Khi đứng trước quan tòa, vị chánh án khuyên bà bỏ chồng,
bà van xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ
nó”. Bà cam chịu, nhẫn nhịn vì con, muốn con có một gia đình và nuôi chúng nó khôn lớn.
Sự cam chịu, nhẫn nhịn của bà bắt nguồn từ tình yêu thương con vô bờ bến. Thương con,
chị không muốn con chứng kiến cảnh bạo hành nên xin chồng đánh trên bờ, gửi thằng Phác
lên rừng, chị cảm thấy có tội với nó khi vì thương chị mà nó hận bố nó. Bà ý thức được thiên
chức của người phụ nữ và quy luật ngàn đời của tạo hóa: “Ông trời sinh ra người đàn bà là
để đẻ con và nuôi con cho đến khi khôn lớn”. Người đàn bà là biểu tượng nghệ thuật gây ám
ảnh cho Phùng và cũng là thông điệp mà Nguyễn Minh Châu muốn truyền tải tư tưởng nhân
đạo qua tác phẩm. Hình ảnh "Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân chị dẫm lên mặt
đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông..." là biểu hiện của dòng chảy cuộc sống, số phận
của nhân vật, trở thành một trong những mảnh ghép "không ai nhớ mặt đặt tên" của xã hội.
Bức ảnh là một tác phẩm để đời của Phùng còn câu chuyện đằng sau bức ảnh ấy là bài học
lớn khiến Phùng và bao thế bạn đọc phải suy ngẫm, thương cảm, rút ra bài học cho bản
thân. Đoạn kết nói riêng và tác phẩm nói chung không chỉ mang đến cho bạn đọc nhiều
nhận thức sâu sắc mà còn góp phần làm cho nền văn học Việt Nam thêm phong phú hơn, đa dạng màu sắc hơn.
Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa mẫu 2
Nguyễn Minh Châu (1930-1989) là người không ngừng trăn trở về số phận nhân dân và trách
nhiệm của nhà văn. Bằng tài năng của mình Nguyễn Minh Châu đã viết Chiếc thuyền ngoài
xa. Truyện ngắn này là một tác phẩm thể hiện tài năng và bản lĩnh nghệ thuật của Nguyễn
Minh Châu trong thời kì đổi mới: hướng nội, khai thác sâu sắc số phận cá nhân và thân
phận con người trong cuộc sống đời thường. Đoạn kết tác phẩm đã để lại những ấn tượng
sâu sắc trong lòng người đọc đặc biệt là giá trị mà nó mang lại cho chúng ta cho tới tận bây giờ.
Đầu tiên phải kể đến tấm ảnh Phùng đã chụp đã chụp được là cảnh chiếc thuyền lưới vó
đang tiến vào bờ. Dưới con mắt cảm nhận của một người nghệ sĩ thì khung cảnh ấy hiện lên
thật tuyệt vời không những thế nó mang một vẻ đẹp chân thực và toàn bích. "Mũi thuyền in
một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng
do ánh mặt trời chiếu vào". "Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng
trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ". Cảnh thật huyền ảo, tinh khôi, tinh
khiết như "một bức tranh mực tàu của một danh họa đời cổ".
Sau khi tấm ảnh được bổ sung vào bộ lịch năm ấy và góp phần nâng cao uy tín cho tác giả
của tấm ảnh: "trưởng phòng rất bằng lòng". Tấm ảnh "chiếc thuyền ngoài xa" có giá trị nghệ
thuật cao, được mọi người yêu thích, "được treo rất nhiều nơi nhất là trong các gia đình
sành nghệ thuật". Bộ ảnh ấy xứng đáng với công sức mà nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng bỏ ra trong
chuyến đi thực tế của mình. Đó là vẻ đẹp mà có khi cả đời Phùng chỉ nắm bắt được một lần.
Những người yêu nghệ thuật trân trọng tấm ảnh ấy cũng là điều dễ hiểu. Nhưng chúng ta
cũng nhận ra một điều rằng dưới con mắt của những người yêu nghệ thuật thuần túy, cảm
nhận cái đẹp trên bình diện của một tấm ảnh toàn bích, đáng để thưởng thức.
Tuy có một bộ ảnh ưng ý nhưng dường như nhân vật Phùng không bằng lòng với nó vì thực tế
những gì Phùng chứng kiến sau đó còn khiến anh ngạc nhiên và có phần hụt hẫng... Đó là
hình ảnh của những con người khốn khổ. Phùng là tác giả, nhưng Phùng lại không nhìn lướt,
nhìn hời hợt như một số người thưởng thức. Có thể nhiều người chỉ nhìn bề ngoài thấy nó
đẹp, thích, trầm trồ khen ngợi một đôi câu... rồi quên lãng! Còn Phùng "mỗi lần ngắm kĩ",
nghĩa là anh đã hơn một lần ngắm kĩ, rồi lại "nhìn lâu hơn".
Thông qua đoạn kết chúng ta thấy hiện lên vẻ đẹp cuộc sống đời thường với hình ảnh người
đàn bà hàng chài "cao lớn với những đường nét thô kệch, tấm lưng áo bạc phếch có miếng
vá, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt đêm" cứ hiện lên
trong sự gợi nhớ của Phùng sau khi ngắm nhìn vẻ đẹp của bức ảnh. Phùng luôn bị ám ảnh
bởi cuộc sống của gia đình hàng chài, đặc biệt là số phận đáng thương của những người
phụ nữ ở vùng biển này. Ngoài ra, còn thằng Phác, chị nó, và cả lão đàn ông cục mịch, vũ
phu. Đó là những mảnh đời khốn khổ, mà ấn tượng sâu đậm nhất trong tâm trí Phùng vẫn là
hình ảnh người phụ nữ hàng chài. Hạnh phúc trong cuộc đời họ là những điều rất đơn sơ,
giản dị nhưng không phải bao giờ cũng có được.
Cũng qua chính đoạn kết phần nào cho ta thấy cho ta nhận ra một nghịch lí cuộc đời. Cuộc
đời họ bình thường, thầm lặng, nhưng họ là số đông, là thành phần đại đa số của cư dân
trên mặt đất lầy "bàn chân chị giậm lên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông"… Tấm
ảnh ấy vẫn cứ nằm bất động ở một nơi sang trọng trong những gia đình sành nghệ thuật! Và
đằng sau bóng dáng thấp thoáng ẩn hiện của người phụ nữ này là trái tim nhân đạo của
người nghệ sĩ. Phùng thấy người đàn bà ấy bước ra khỏi tấm ảnh "bước những bước chậm
rãi, bàn chân giậm trên mặt đất, hòa lẫn trong đám đông...". Những bước đi chắc chắn và
hòa lẫn vào đám đông của người đàn bà hàng chài thể hiện niềm tin của Phùng về sự hòa
nhập của họ trong hành trình đi lên của cuộc sống.
Những bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp cùng với cuộc sống giản dị đời thường mở ra những
tầng nghĩa tầng quan sát mới cũng như mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống. Nghệ
thuật xuất phát từ cuộc sống. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng có vẻ đẹp lí tưởng
như nghệ thuật. Phùng bị ám ảnh mỗi khi nhìn lại tấm ảnh, vì có thể anh nghĩ rằng tấm ảnh
đó sang trọng quá, xa cách quá với cuộc sống của những người lao động nghèo khổ kia. Nó
chỉ là cái vỏ bọc của những mảnh đời bất hạnh. Giữa nghệ thuật và cuộc sống vẫn còn một
khoảng cách. Anh muốn thấu hiểu, chia sẻ, cảm thông nhiều hơn với nỗi đau của người
khác bằng tất cả tấm lòng.
Bằng những nỗ lực của bản thân, Nguyễn Minh Châu đã khắc họa các nhân vật cũng như
những triết lí nhân sinh thật rõ nét và sắc sảo. Với lối kết cấu vòng tròn: mở đầu là đi tìm
ảnh, kết thúc là ngắm nhìn ảnh mà ngẫm nghĩ, chiêm nghiệm nhằm nhấn mạnh tính triết lí
của truyện nhà văn đã đưa đến cho độc giả nhiều trải nghiệm thú vị. Giọng văn trầm lắng,
suy tư, nhiều dư vị, nhiều liên tưởng bất ngờ.
Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa mẫu 3 MỞ BÀI
Nguyễn Minh Châu (1930-1989) là người không ngừng trăn trở về số phận nhân dân và trách
nhiệm của nhà văn. Bằng tâm huyết và tài năng, bằng khát vọng chân chính và ý thức được
yêu cầu phải đổi mới tư duy văn học, ông đã trở thành “người mở đường tinh anh và tài
năng” cho công công cuộc đổi mới văn học nước nhà từ sau năm 1975. “Chiếc thuyền
ngoài xa” được Nguyễn Minh Châu sáng tác năm 1983, in lần đầu trong tập “Bến quê”
(1985) sau đó được tác giả lấy làm tên chung cho tuyển tập truyện ngắn in năm 1987.
Truyện ngắn này là một thể hiện tài năng và bản lĩnh nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu
trong thời kì đổi mới: hướng nội, khai thác sâu sắc số phận cá nhân và thân phận con người
trong cuộc sống đời thường. Đoạn kết tác phẩm đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
GIÁ TRỊ CỦA TẤM ẢNH ĐỐI VỚI CÔNG CHÚNG:
- Tấm ảnh Phùng đã chụp đã chụp được là cảnh chiếc thuyền lưới vó đang tiến vào bờ. “Mũi
thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu
hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào”. “Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc
như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ”. Cảnh thật huyền ảo, tinh
khôi, tinh khiết như “một bức tranh mực tàu của một danh họa đời cổ”. Tất cả khung cảnh
ấy được nhìn qua một cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa hai gọng vó hiện ra dưới một hình
thù y hệt một cánh dơi.
Tấm ảnh được bổ sung vào bộ lịch năm ấy và góp phần nâng cao uy tín cho tác giả của tấm
ảnh: “trưởng phòng rất bằng lòng”. Tấm ảnh “chiếc thuyền ngoài xa” có giá trị nghệ thuật
cao, được mọi người yêu thích, “được treo rất nhiều nơi nhất là trong các gia đình sành nghệ
thuật”. Không những thế, nó còn có giá trị lâu bền “không những cho bộ lịch năm ấy mà mãi
mãi về sau” Có thể nói cách khác, tấm ảnh ấy cũng được treo trong những phòng khách
sang trọng của những người sành điệu. Sự đánh giá cao ấy xứng đáng với công sức mà
Phùng đã bỏ ra để “phục kích” nhiều ngày mới chộp được nó. Đó là vẻ đẹp mà có khi cả đời
Phùng chỉ nắm bắt được một lần. Những người yêu nghệ thuật trân trọng tấm ảnh ấy cũng
là điều dễ hiểu. Song, có khi họ là những người yêu nghệ thuật thuần túy, cảm nhận cái đẹp
trên bình diện của một tấm ảnh toàn bích, đáng thưởng thức, đáng treo ở những nơi sang
trọng nhất. Và ai đã sưu tầm được nó, chắc hẳn đã tự hào rất nhiều. Nghệ thuật là vô giá!
Tác phẩm nghệ thuật chỉ có giá trị khi nó phản ánh hiện thực đời sống.
ẤN TƯỢNG CỦA PHÙNG VỀ TẤM ẢNH MÌNH CHỤP:
Nhưng đối với Phùng (hay nói cách khác, đối với Nguyễn Minh Châu) chưa hẳn là như vậy.
Tuy chụp được tấm ảnh toàn mĩ nhưng dường như tâm trạng của Phùng vẫn còn nhiều băn
khoăn, day dứt. Bởi vì Phùng còn nhìn thấy từ tấm ảnh, đằng sau tấm ảnh, những hình ảnh
khác. Đó là hình ảnh của những con người khốn khổ. Phùng là tác giả, người sáng tạo ra tác
phẩm nghệ thuật nhưng Phùng lại không nhìn lướt, nhìn hời hợt như một số người thưởng
thức. Có thể nhiều người chỉ nhìn bề ngoài thấy nó đẹp, thích, trầm trồ khen ngợi một đôi
câu... rồi quên lãng! Còn Phùng “mỗi lần ngắm kĩ”, nghĩa là anh đã hơn một lần ngắm kĩ, rồi
lại “nhìn lâu hơn”. Điều đó nói lên, đằng sau tấm ảnh, vẫn còn có điều gì khiến anh trăn trở.
* Vẻ đẹp nghệ thuật gợi lên từ tấm ảnh:
Một điểm nữa, Nguyễn Minh Châu cũng làm cho người đọc không thể bỏ qua trong cách
nhìn lại tấm ảnh của Phùng “tuy là ảnh đen trắng nhưng mỗi lần ngắm kĩ, tôi vẫn thấy hiện
lên cái màu hồng hồng của ánh sương mai”. Đó là ấn tượng đặc biệt về hiệu ứng màu sắc
của Phùng lúc chụp ảnh, là niềm hân hoan khi anh phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt đỉnh của ngoại
cảnh. Cũng là màu sắc thể hiện niềm tin vào tương lai của gia đình hàng chài nghèo khổ,
đầy nghịch lí sống trên chiếc thuyền ấy. Phải chăng tác giả muốn nói sau khi tước bỏ mọi
lớp sơn hào nhoáng bên ngoài, cái chất thật của cuộc đời khi hiện ra chỉ là hai màu đen
trắng. Nhưng nó không hoàn toàn xám xịt, hay đen tối làm cho người ta cảm thấy buồn rầu,
mà khi để hết tâm trí nhìn ngắm, người ta vẫn có thể phát hiện ra những điểm hồng nào đó.
Chẳng qua là màu hồng kia bị che lấp bởi vô vàn cái bùng nhùng, rối rắm của cuộc đời –
cũng như cuộc đời thầm lặng, vô danh của người phụ nữ hàng chài kia tưởng như không có
gì đáng nói mà thật ra, một cách tình cờ, Phùng đã phát hiện ở chị những phẩm chất đáng
quý khiến anh phải suy ngẫm rất nhiều và thay đổi quan niệm về con người và cuộc sống.
* Vẻ đẹp cuộc sống đời thường sau tấm ảnh:
Hình ảnh người đàn bà hàng chài “cao lớn với những đường nét thô kệch, tấm lưng áo bạc
phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt
đêm” cứ hiện lên trong sự gợi nhớ của Phùng sau khi ngắm nhìn vẻ đẹp của bức ảnh. Điều
đó cho thấy Phùng luôn bị ám ảnh bởi cuộc sống của gia đình hàng chài, đặc biệt là số phận
đáng thương của những người phụ nữ ở vùng biển này. Đó là người mẹ giàu đức hi sinh và
thấu hiểu lẽ đời. Một phụ nữ vẫn giữ được vẻ đẹp truyền thống của người Á Đông là biết
nhẫn nhịn, biết hi sinh bản thân vì gia đình, chồng con. Người phụ nữ hàng chài nghèo khổ
vừa phải lo cái ăn, cái mặc cho một lũ con, vừa bị chồng đánh liên miên “ba ngày một trận
nhẹ, năm ngày một trận nặng”. Cái khổ, cái nghèo của chị hiện ra trong hình dáng “tấm lưng
áo bạc phếch, rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ mệt mỏi, đã nhợt trắng vì
kéo lưới suốt đêm”. Hình ảnh nhẫn nhục, cam chịu của chị khi bị chồng đánh, không hề kêu
lên một tiếng, không chống trả, cũng không tìm cách chạy trốn. Ngoài ra, còn thằng Phác,
chị nó, và cả lão đàn ông cục mịch, vũ phu. Đó là những mảnh đời khốn khổ, mà để lại ấn
tượng sâu đậm nhất trong tâm trí Phùng vẫn là hình ảnh người phụ nữ hàng chài. Chị là đại
biểu cho những kiếp người lao động vất vả trăm chiều. Hạnh phúc trong cuộc đời họ là
những điều rất đơn sơ, giản dị nhưng không phải bao giờ cũng có được. Hạnh phúc của chị
là những lúc được ngắm nhìn “đàn con chúng nó được ăn no”, vợ chồng con cái “hòa thuận
vui vẻ”, dẫu đó là những niềm vui hiếm hoi trong cuộc đời nhiều cay đắng, nghiệt ngã của chị.
* Nghịch lí của đời sống
Cuộc đời họ bình thường, thầm lặng, vô danh không ai biết đến nhưng họ là số đông, là
thành phần đại đa số của cư dân trên mặt đất nầy “bàn chân chị dẫm lên mặt đất chắc
chắn, hòa lẫn trong đám đông”. Họ chính là đám đông đã bám gốc rễ trên trên hành tinh
nầy từ thuở có loài người. Nhưng khổ nỗi, đám đông ấy dường như xa lạ với những bức ảnh
tuyệt mĩ thể hiện cuộc sống của họ, nói cách khác, tấm ảnh nghệ thuật “chiếc thuyền ngoài
xa” đẹp như mơ đó chỉ là cái vỏ bề ngoài, đằng sau nó còn có những cuộc sống rách rưới,
đói nghèo. Tấm ảnh ấy vẫn cứ nằm bất động ở một nơi sang trọng trong những gia đình sành
nghệ thuật! Và đằng sau bóng dáng thấp thoáng ẩn hiện của người phụ nữ này là trái tim
nhân đạo của người nghệ sĩ. Bởi lẽ thật cảm phục làm sao khi một người ít học, quanh năm
bị chồng đày đọa mà vẫn nhìn nhận hành động độc ác của chồng với tấm lòng bao dung, độ
lượng, vẫn suy xét mọi vấn đề có lí, có tình.
* Niềm tin vào con người:
Phùng thấy người đàn bà ấy bước ra khỏi tấm ảnh “bước những bước chậm rãi, bàn chân
giậm trên mặt đất, hòa lẫn trong đám đông…”. Những bước đi chắc chắn và hòa lẫn vào
đám đông của người đàn bà hàng chài thể hiện niềm tin của Phùng về sự hòa nhập của họ
trong hành trình đi lên của cuộc sống.
* Mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống:
Nghệ thuật xuất phát từ cuộc sống. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng có vẻ đẹp lí
tưởng như nghệ thuật. Điều này không mới. Cách ta hơn sáu mươi năm, Nam Cao chẳng đã
từng nói “Nghệ thuật không cần phải là... không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật có thể
chỉ là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than…” (Trăng sáng – 1943). Người nghệ
sĩ nhiếp ảnh Phùng bị ám ảnh mỗi khi nhìn lại tấm ảnh, vì có thể anh nghĩ rằng tấm ảnh đó
sang trọng quá, xa cách quá với cuộc sống của những người lao động nghèo khổ kia. Nó chỉ
là cái vỏ bọc của những mảnh đời bất hạnh mà những người không trực tiếp chứng kiến như
anh thì sẽ không bao giờ cảm nhận được một cách đầy đủ đằng sau tấm ảnh kia chứa đựng
những gì. Giữa nghệ thuật và cuộc sống vẫn còn một khoảng cách. Anh muốn thấu hiểu,
chia sẻ, cảm thông nhiều hơn với nỗi đau của người khác bằng tất cả tấm lòng, vì thế mà
anh “ngắm kĩ” rồi lại “nhìn lâu hơn”, Phùng muốn đào bới những gì trong một tấm ảnh rất
quen thuộc của chính mình? Âu đó cũng là cái tâm của người say mê nghệ thuật. Có lẽ vì
vậy mà Phùng dường như còn muốn làm điều gì xa hơn, cụ thể hơn chăng để cho nghệ
thuật gắn liền với cuộc đời. Bằng không thì tấm ảnh đẹp như một giấc mơ đó mãi mãi vẫn là Chiếc thuyền ngoài xa!
* Quan niệm về nghệ thuật của nhà văn:
Những ấn tượng của Phùng đã thể hiện quan điểm nghệ thuật của tác giả: nghệ thuật không
thể xa cách với hiện thực nhọc nhằn, cay cực của con người. Nghệ thuật phải dành ưu tiên
trước hết cho con người, phải góp phần giải phóng con người khỏi sự cầm tù của đói nghèo,
tăm tối và bạo lực. Người nghệ sĩ phải có tấm lòng biết trăn trở về số phận; phải nhìn cuộc
đời sâu sắc, đa chiều, không giản đơn, dễ dãi và và phải dũng cảm nhìn thẳng vào hiện
thực. Không những vậy, một tác phẩm nghệ thuật chân chính phải là tác phẩm thể hiện
được chiều sâu, bản chất của hiện thực đằng sau cái vẻ ngoài đẹp đẽ, lãng mạn. Để làm
được điều đó đòi hỏi người nghệ sĩ phải có cái nhìn đa chiều, sâu sắc, toàn diện về hiện
thực, phải có sự trải nghiệm và quá trình lao động nghệ thuật nghiêm túc, gian khổ.
ĐÁNH GIÁ VỀ NGHỆ THUẬT:
Truyện được xây dựng theo lối kết cấu vòng tròn: mở đầu là đi tìm ảnh, kết thúc là ngắm
nhìn ảnh mà ngẫm nghĩ, chiêm nghiệm nhằm nhấn mạnh tính triết lí của truyện. Giọng văn
trầm lắng, suy tư, nhiều dư vị, nhiều liên tưởng bất ngờ KẾT BÀI:
Đoạn kết không chỉ khép lại câu chuyện mà còn mở ra một hướng mới cho số phận của con
người. Đoạn kết đã tổng hợp lại toàn bộ ý đồ của tác giả cho những suy ngẫm sâu sắc về
cuộc đời, về nghệ thuật. Đó là cái nhìn đa chiều, ở các cự li khác nhau, để phát hiện ra bản
chất sau vẻ ngoài của cuộc sống và con người. Phải chăng sau câu chuyện rất buồn này, trái
tim nhân hậu của Nguyễn Minh Châu vẫn ấm áp niềm tin vào cuộc sống, trân trọng vẻ đẹp
của tuổi thơ, của tình mẫu tử, sự can đảm và tấm lòng bao dung của người phụ nữ? Đó
không phải là vẻ đẹp chói chang, hào nhoáng mà là những hạt ngọc khuất lấp, lẫn trong cái
lấm láp, lam lũ của đời thường.
Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa mẫu 4
Chiếc thuyền ngoài xa là tên một truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Minh Châu viết về đề tài
đời sống thường nhật, được sáng tác sau giai đoạn 1975. Thông qua một chuyến đi của một
nghệ sĩ nhiếp ảnh để tìm tới những vẻ đẹp chân thực của nghệ thuật, nhà văn đã đề cập đến
sợi dây gắn kết của văn học và những hiện thực của cuộc sống. Đặc biệt, đoạn cuối trong
tác phẩm để lại trong lòng người đọc những giá trị bài học sâu sắc trong đời thực.
Sau khoảnh khắc bắt gặp được hình ảnh chiếc thuyền đang tiến vào bờ, được tôn vinh vẻ
đẹp nên nhờ một bầu không gian rộng mở của biển cả và ánh sáng ban mai của nắng mặt
trời. “Mũi thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi
chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào”. Cảnh sắc huyền ảo, tinh khôi được điểm tô
cả những hoạt động, nét sống của con người với “vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im
phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum”.
Sau khi kết thúc chuyến đi, cùng một câu chuyện đời được kể bởi người đàn bà làng chài,
tác giả đã bổ sung vào bộ lịch năm ấy bằng hình ảnh của chiếc thuyền ngoài xa. Tấm ảnh đó
được trưởng phòng rất bằng lòng, “được treo nhiều nơi nhất là trong các gia đình sành nghệ
thuật”. Họ ra sức tôn vinh, suýt xoa vẻ đẹp mờ ảo được nhìn thấy trong khung hình mà
chẳng hề biết được phía sau nguồn gốc của bức ảnh ấy đã có những điều gì xảy ra ngoài xã
hội. Đối với những người yêu nghệ thuật, giống như anh Phùng, họ sống cả đời cũng chỉ để
mong muốn khao khát được ngắm nhìn, bắt gặp những khung hình nghệ thuật tuyệt vời như vậy.
Thế nhưng, trong bộ ảnh dường như không có gì đáng chê trách, Phùng vẫn có những chút
băn khoăn, gợn lòng vì thực tế những gì anh đã chứng kiến trong chuyến đi công tác đã
khiến anh có phần hụt hẫng. “Quái lạ, tuy là ảnh đen trắng nhưng mỗi lần ngắm kỹ, tôi vẫn
thấy hiện lên cái màu hồng hồng của ánh sương mai lúc bấy giờ tôi nhìn thấy từ bãi xe tăng
hỏng, và nếu nhìn lâu hơn, bao giờ tôi cũng thấy người đàn bà ấy đang bước ra khỏi tấm
ảnh, đó là một người đàn bà vùng biển cao lớn với những đường nét thô kệch, tấm lưng áo
bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt
đêm. Mụ bước những bước chậm rãi, bàn chân dậm trên mặt đất chắc chắn, hòa lẫn trong đám đông.”
Tuy là người chụp nên tấm hình đó, nhưng Phùng vẫn luôn dành biết bao thời gian, tâm
tưởng suy nghĩ về người đàn bà hàng chài với “tấm lưng áo bạc phếch có miếng vá, nửa
thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt trắng vì kéo lưới suốt đêm”. Anh luôn tưởng sau
khi giành được thống nhất, độc lập đất nước, nhân dân đã có được cuộc sống ấm no hạnh
phúc hơn… thế nhưng ở nơi đây, một cuộc sống kham khổ, lam lũ, bữa đói bữa no cùng
những trần đòn roi của người chồng vũ phu vẫn đang tiếp diễn mỗi ngay trên bờ biển.
Còn có biết bao nhiêu người phụ nữ khác cũng phải chịu chung số phận như thế. Bên cạnh
cuộc đời của người đàn ông kệch cỡm, cùng người đàn bà mệt mỏi ấy, tác giả còn nhìn thấy
một vòng đời luẩn quẩn của thằng Phác, con gái của cặp vợ chồng miền biển ấy.
Thế nhưng, gạt bỏ lại tất cả nỗi đau khổ, túng nghèo, có những lúc họ vẫn chấp nhận, mỉm
cười với hạnh phúc ấy, vì họ tin rằng đó là nơi họ có thể tìm được một chỗ dựa khi mỏi mệt.
Cũng thông qua đoạn kết ấy, tác giả còn muốn cởi bỏ một lớp màng hào nhoáng về những
sự thật của cuộc sống. Chẳng phải là ánh sương hồng ban mai làm ngây ngất lòng người,
mà phía sau đó còn là những mảnh đời “ đen trắng”. Nó không hoàn toàn xám xịt, hay đen
tối nhưng vẫn khiến cho người ta ám ảnh, chẳng thể thoát khỏi những băn khoăn, lo nghĩ.
Tấm ảnh vẫn nằm đó, ngay ngắn trên vách tường nhưng Phùng vẫn nhìn thấy người đàn bà
ấy ra khỏi tấm ảnh với “bước chân chậm rãi, bàn chân giậm trên mặt đất, hòa lẫn trong đám
đông…”. Dù cuộc sống cá nhân cuộc đời họ như thế nào, thì khi ra ngoài xã hội, người đàn
bà ấy vẫn rất vững vàng, tự tin hòa nhập và tiếp tục hành trình cuộc sống của mình. Một
cuộc đời thầm lặng, vô danh của người đàn bà hàng chài đã vô tình giúp cho tác giả cùng
những đọc phải suy ngẫm, soi xét lại bản thân những tính cách và phẩm chất cần có của con người.
Một vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên cũng không thể nào sánh được vẻ đẹp truyền thống
của người phụ nữ ấy. Một người phụ nữ luôn nhẫn nhịn, biết hi sinh cho bản thân, gia đình,
con cái. Dù đau đớn họ cũng không than phiền, chống trả mà vẫn tiếp tục chịu đựng.
Những đức tính ấy đã được tôi luyện, rèn giũa từ cuộc sống của người lao động vất vả, đắng cay.
Kết thúc câu chuyện, Nguyễn Minh Châu đã như đóng một dấu ấn vào trong lòng người đọc
bằng những hình ảnh thật đẹp và những triết lý của cuộc sống. Cuộc sống không chỉ toàn là
một màu hồng, sống trong đời cần phải biết mở rộng tầm mắt ra muôn nơi, ngừng than
phiền về cuộc sống và phải biết cố gắng, phấn đấu và trở thành những con người tốt đẹp hơn.
Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa mẫu 5
Chiếc thuyền ngoài xa là một trong những truyện ngắn xuất sắc nhất của Nguyễn Minh
Châu. Truyện ngắn này được trích trong tuyển tập truyện “Bến quê” (1985). Truyện ngắn đã
thể hiện tài năng và bản lĩnh nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu trong việc khắc họa rõ nét
đời sống và thân phận con người trong cuộc sống đời thường. Bài viết dưới đây sẽ phân tích
đoạn cuối tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa cho các bạn cùng biết nhé!
Điểm nhấn của đoạn kết chính là tấm ảnh mà Phùng đã chụp được, đó là cảnh chiếc
thuyền lưới vó đang tiến vào bờ. Dưới con mắt của người đọc thì khung cảnh ấy hiện lên thật
đẹp và mĩ mãn. “Mũi thuyền in một nét mơ hồ, loè nhoè vào bầu sương mù trắng như sữa
có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào”. Một khung cảnh như vậy khiến
cho bất cứ ai nhìn thấy cũng phải thốt lên rằng cảnh này thực sự quá đẹp.
Tấm ảnh này đã được bổ sung vào bộ lịch năm ấy. Tấm ảnh đó rất được trưởng phòng hài
lòng, “được treo nhiều nơi nhất trong các gia đình sành nghệ thuật”. Tuy nhiên phía sau
nguồn gốc bức ảnh đó chẳng ai biết và cũng chẳng ai muốn quan tâm, chỉ có Phùng biết mà
thôi. Nhưng đối với những người đam mê nghệ thuật thì họ chỉ cần như thế là đủ, họ chỉ
muốn được ngắm nhìn khung cảnh tuyệt vời như vậy ít nhất một lần trong đời.
Dù là người chụp đấy nhưng Phùng vẫn băn khoăn, trăn trở về người đàn bà hàng chài. Phân
tích đoạn cuối của tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa không chỉ đơn thuần là phân tích tấm
hình chụp mà còn là tâm trạng của anh phóng viên của tạp chí năm nào. Phùng vẫn dành
rất nhiều thời gian, tâm tưởng để suy nghĩ về người đàn bà ấy “tấm lưng áo bạc phếch có
miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng”.
Tuy nhiên người đàn bà đó vẫn có vẻ kiên cường mà anh không thể nào lí giải được. Anh vẫn
luôn tưởng rằng khi đất nước độc lập, thống nhất thì cuộc sống của người dân sẽ ấm no,
hạnh phúc hơn. Thế nhưng ở đây, một cuộc sống kham khổ, lam lũ, bữa đói bữa no cùng với
người chồng vũ phu vẫn đang tiếp diễn mỗi ngày.
Liệu rằng còn có biết bao nhiêu người phụ nữ phải chịu chung số phận với người đàn bà
hàng chài ấy? Một người đàn bà kham khổ, chịu khó nhưng vẫn phải chấp nhận những trận
đòn roi qua ngày của chồng có đáng hay không. Nhưng suy cho cùng họ vẫn chấp nhận tất
cả, vẫn nở nụ cười rạng rỡ với điều ấy, vì họ tin rằng đây là nơi mà họ có thể tìm về mỗi khi mệt mỏi.
Qua đó, tác giả cũng muốn gửi gắm một thông điệp về cuộc sống sẽ không chỉ có màu hồng
hào nhoáng như ánh sương mai. Mà phía sau nó còn có những mảnh đời đen trắng. Nó
không hoàn toàn xám xịt hay đen tối nhưng khiến cho người ta không khỏi cảm thấy băn
khoăn, lạnh lòng khi nghĩ về những mảnh đời như vậy. Một người phụ nữ luôn nhẫn nhịn,
chịu đựng, hy sinh vì gia đình, con cái. Một người phụ nữ có thể chống trả nhưng vẫn tiếp
tục chịu đựng. Tất cả những đức tính đấy đều được tôi luyện từ cuộc sống của người lao
động vất vả, khó khăn.
Khép lại câu chuyện chính là hình thiên nhiên tươi đẹp, đã để lại dấu ấn khó phai mờ trong
lòng đọc giả. Sự tuyệt vời của thiên cùng với vẻ đẹp truyền thống của người đàn bà hàng
chài đã khiến cho mọi người không khỏi ngưỡng mộ.
Như vậy, chúng ta đã phân tích đoạn cuối tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa và thấy được vẻ
được của người đàn bà hàng chài chịu thương, chịu khó. Đó chính là vẻ đẹp truyền thống
của người phụ nữ trong mọi thời đại.
Phân tích đoạn cuối bài Chiếc thuyền ngoài xa mẫu 6
Nguyễn Minh Châu được biết đến như một trong những tài năng xuất sắc nhất của văn học
Việt Nam thời kỳ đổi mới. Khi chiến tranh khép lại, đất nước bắt đầu chuyển mình vào giai
đoạn mới, nền văn hóa trải qua những thay đổi đau thương và khó khăn. Trong bối cảnh này,
các nhà văn chuyển hướng sáng tác của mình và tập trung vào các đề tài mới, đặc biệt là về
đạo đức con người và số phận cá nhân. Nguyễn Minh Châu, một trong những tác giả hàng
đầu khám phá và mở rộng đề tài này qua nhiều tác phẩm nổi bật. Trong số đó, Chiếc thuyền
ngoài xa nổi bật với những phát hiện và triết lý không chỉ dành cho người làm nghệ thuật mà
còn cho cuộc sống hàng ngày. Đoạn kết của tác phẩm tập trung vào suy nghĩ sâu sắc của
nhân vật Phùng về những khía cạnh tiêu cực, những đau thương tiềm ẩn trong cuộc sống
của nhiều con người. Đôi khi, những đau thương này được che đậy bằng bức màn nghệ
thuật. Tuy nhiên, để thấu hiểu đúng và có cái nhìn đa chiều, cần trải qua và hiểu biết thực
sự, có lẽ người ta sẽ khám phá ra điều không thể nắm bắt nếu chỉ dựa vào nghệ thuật một chiều.
Nói về bức ảnh Phùng chụp trong chuyến công tác miền biển, đó có thể được coi là một tác
phẩm nghệ thuật, cảnh 'Mũi thuyền in mờ trong sương mù trắng như sữa, một chút ánh
màu hồng do ánh mặt trời chiếu vào'. 'Nhóm người ngồi im trên chiếc mui thuyền, hướng
mặt vào bờ'. Nó là một bức ảnh đẹp độc đáo, với vẻ đẹp hiếm có, mà có lẽ khó tìm thấy
thêm lần nào trong đời. Tuy nhiên, chỉ có Phùng hiểu rằng đằng sau nó là một câu chuyện,
một cuộc sống đau khổ và một góc tối của xã hội thời điểm đó. Bức ảnh nghệ thuật được
khen ngợi, trưng bày trong nhà nhiều người sành nghệ thuật, thực tế là cảnh một người đàn
bà làng chài xấu xí bị ngược đãi, nhiếc móc đến tàn nhẫn. Đó là hình ảnh đau lòng khi người
phụ nữ câm lặng chịu đựng, đứa con trai hy sinh để bảo vệ mẹ. Một câu chuyện dài về cuộc
sống của người phụ nữ biển, với sự hi sinh và vẻ đẹp tâm hồn quý báu. Phùng khi đứng
trước bức ảnh, không chỉ là người nghệ sĩ yêu đẹp, mà còn là một bài học, khám phá mới
trong cuộc sống, khác biệt hoàn toàn so với những điều anh tưởng tượng trước đó. Đối với
vẻ đẹp quý hiếm của bức ảnh, Phùng dường như không hài lòng, thậm chí cảm thấy hụt
hẫng và tiếc nuối, bởi những trải nghiệm cá nhân của anh. Phùng, chiến sĩ từng góp công
giải phóng đất nước, thậm chí dường như bất lực và cảm thấy non dại đối diện với hậu quả
của chiến tranh, cuộc sống đau khổ của người phụ nữ làng chài. Những lời bật mí về
nguyên nhân mà người phụ nữ phải sống chung với người chồng tàn bạo là vì đứa con, vì
nghèo đói, vì lòng nhân ái của chị, vì hoàn cảnh đó buộc con người phải chấp nhận khiến
mọi người phải ngừng lại và suy ngẫm, và có vẻ như có điều gì đó vỡ ra. Trong bức ảnh đẹp
đẽ đó, nó không chỉ là nghệ thuật mà còn là triết lý sâu sắc về cuộc sống, chỉ ra rằng mọi
thứ cần phải được đánh giá đa chiều. Phùng 'mỗi lần ngắm kỹ' bức ảnh, anh thực sự nhận
thức không chỉ là cảnh sương sớm ban mai, mà còn là cuộc đời của một người phụ nữ mưu
sinh khó khăn, là vẻ đẹp đạo đức của một con người có trái tim nhân ái vị tha hơn tất cả.
Tiếc nuối của Phùng là vẻ đẹp ẩn sau không phải ai cũng nhìn thấy, bởi nó bị che đậy bởi
một bức ảnh quá nghệ thuật, quá đẹp, làm mờ đi những vẻ đẹp và diễn biến trong thực tế,
trở nên không thực, hào nhoáng, phân tầng xã hội khi treo trong nhà những người am hiểu
nghệ thuật, nhưng họ cũng không hiểu được câu chuyện ẩn sau.
Hình ảnh người phụ nữ làng chài hiện lên trong tâm trí Phùng như 'cao lớn với những đường
nét thô kệch, tấm áo bạc phếch có miếng vá, nửa thân dưới ướt sũng, khuôn mặt rỗ đã nhợt
trắng vì kéo lưới suốt đêm', đó là một hình ảnh chân thực về xã hội Việt Nam sau chiến
tranh, đói nghèo, khó khăn, và lam lũ vẫn còn đó trên cuộc sống của rất nhiều người giống
người phụ nữ làng chài. Phùng, hay chính tác giả, nhận thức rõ ràng về thực tế cuộc sống
nhân dân và những trăn trở về giải pháp để thay đổi nó, chính là lòng nhân ái, tình thương
con người mà Nguyễn Minh Châu muốn truyền đạt qua tác phẩm của mình. Việc Phùng từ
bức ảnh nhìn thấy hình dáng của người phụ nữ làng chài cũng thể hiện quan điểm trong
sáng tác của tác giả, đó là 'nghệ thuật vị nhân sinh', tức là văn chương và nghệ thuật đều
phải phục vụ cuộc sống con người, nói lên những khía cạnh của số phận để mọi người cảm
thông và thấu hiểu. Từ đó, ta có cái nhìn về sự đau khổ, tiếc nuối và ấn tượng của nhân vật
Phùng khi nhận ra rằng bức ảnh nghệ thuật đã che giấu quá nhiều, thậm chí làm mờ đi
những vẻ đẹp, những diễn biến trong cuộc sống thực tế. Trở nên không thực, hào nhoáng,
phân tầng xã hội khi bức ảnh treo trong nhà những người am hiểu nghệ thuật, mà thực tế họ
cũng chẳng hiểu được câu chuyện đằng sau.
Kết thúc hình ảnh 'Bà bước đi với những bước đi chậm rãi, đôi chân bà vững chắc bước trên
mặt đất vững chãi, hòa mình vào đám đông...' là biểu hiện của sự trôi chảy của cuộc sống,
số phận của nhân vật, người phụ nữ vẫn phải vượt qua những khó khăn để sống cuộc đời
của mình, liên kết với gia đình, trở thành một phần trong bức tranh xã hội với những mảnh
ghép 'không ai biết tới, không ai ghi nhớ' làm nên một cuộc sống đa dạng và đầy màu sắc.
Đồng thời, đây cũng là một tượng trưng cho một xã hội đa dạng với nhiều cái nhìn, nhiều
tình cảm khác nhau, chúng ta cần phải có cái nhìn rộng lớn, đa chiều để hiểu sâu. Nghệ
thuật nảy sinh từ cuộc sống, nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng hoàn hảo như lý
tưởng, chỉ thông qua sự thấu hiểu, chia sẻ và đồng cảm mới có thể giảm bớt khoảng cách giữa chúng.
Phần kết của tác phẩm là những suy ngẫm sâu sắc của tác giả thông qua nhân vật Phùng về
những triết lý về cuộc sống, từ một bức tranh mà sau đó là chứa đựng cả một cuộc đời, một
số phận với nhiều bí mật cần được khám phá, đồng cảm. Đồng thời, tác phẩm cũng truyền
đạt một quan điểm mới về cách nhìn nhận cuộc sống, đòi hỏi một cái nhìn đa chiều, đa
dạng và sẵn sàng chấp nhận rằng trong những tình huống phức tạp vẫn có những điều có lý.