-
Thông tin
-
Quiz
Trình bày ý kiến về một vấn đề đời sống được gợi ra từ một nhân vật văn học (6 mẫu)
Đọc tác phẩm “Bầy chim chìa vôi”, chắc hẳn mỗi người đọc đều cảm thấy yêu mến Mon cũng như hiểu được bài học giá trị mà Nguyễn Quang Thiều đã gửi gắm qua nhân vật này.Tài liệu giúp bạn tham khảo ôn tập và đạt kết quả cao. Mời bạn đọc đón xem!
Văn mẫu 6 263 tài liệu
Ngữ Văn 6 1.8 K tài liệu
Trình bày ý kiến về một vấn đề đời sống được gợi ra từ một nhân vật văn học (6 mẫu)
Đọc tác phẩm “Bầy chim chìa vôi”, chắc hẳn mỗi người đọc đều cảm thấy yêu mến Mon cũng như hiểu được bài học giá trị mà Nguyễn Quang Thiều đã gửi gắm qua nhân vật này.Tài liệu giúp bạn tham khảo ôn tập và đạt kết quả cao. Mời bạn đọc đón xem!






Tài liệu khác của Ngữ Văn 6
Preview text:
Trình bày ý kiến về một vấn đề đời sống được gợi ra từ một nhân
vật văn học (6 mẫu) Tải về
Dàn ý ý kiến về vấn đề đời sống gợi ra từ nhân vật văn học (1) Mở bài
- Lời giới thiệu: Xin chào thầy cô và các bạn, sau đây tôi sẽ trình bày ý kiến về… (vấn đề được trình bày).
- Dẫn dắt, giới thiệu về nhân vật văn học cũng như vấn đề được gợi ra từ nhân vật đó. (2) Thân bài
Khái quát chung về tác phẩm văn học, nhân vật văn học.
Vấn đề đời sống được gợi ra từ một nhân vật văn học (Thuyết phục bằng lí lẽ và bằng chứng)
Ý kiến của bản thân về vấn đề trên.
Bài học rút ra từ vấn đề được bàn luận. (3) Kết bài
- Khẳng định giá trị của vấn đề được gợi ra từ nhân vật văn học.
- Lời kết: Trên đây là phần trình bày của tôi, cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe. Tôi rất
mong nhận được sự góp ý đến từ thầy cô và các bạn!
Ý kiến về vấn đề đời sống gợi ra từ nhân vật văn học - Mẫu 1
Trong tác phẩm Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ của Nguyễn Ngọc Thuần, tôi rất ấn tượng với
nhân vật người bố. Qua nhân người bố, nhà văn muốn gửi gắm bài học về tình yêu thiên nhiên,
cũng như trân trọng cuộc sống cũng như mọi người xung quanh.
Người bố là một người có tình yêu thiên nhiên, đầy tinh tế. Dù bận rộn với công việc nhưng khu
vườn trong nhà trồng rất nhiều hoa và luôn được chăm sóc cẩn thận. Vào mỗi buổi chiều ra đồng
về, người bố thường dẫn nhân vân “tôi” ra vườn, hai bố con thi nhau tưới nước cho cây cối. Sau
đó, người bố còn nghĩ ra những trò chơi để đứa con dành thời gian trải nghiệm. Bố yêu cầu con
nhắm mắt lại, dắt con đến chạm hoặc là ngửi từng bông hoa và đoán tên của chúng. Mỗi trò chơi
đều được lặp lại nhiều lần. Nếu con đoán không đúng, thì bố sẽ động viên. Nếu con đoán đúng,
thì bố sẽ khen ngợi. Qua mỗi trò chơi, người bố đã dạy cho con những bài học quý giá.
Ngoài ra, người bố còn rất tốt bụng, giàu tình yêu thương. Một lần, cả nhà đang ăn cơm thì nghe
thấy tiếng la hét lớn. Nhân vật tôi đã đoán được hướng của tiếng hét, người mẹ nhận ra hướng đó
là ở phía bờ sông. Thế rồi, người bố đã quăng chén cơm, bằng qua vườn chạy ra và cứu được
thằng Tí. Khi thằng Tí đem những trái ổi đến tặng cho bố: “Trái ổi to được lựa để dành cho bố
đều có bịch ni lông bọc lại đàng hoàng. Những trái ổi vừa to vừa mềm, cắn vài rất đã”. Dù không
thích ăn ổi nhưng bố vẫn vui vẻ nhận quà và thưởng thức. Hành động của bố đã dạy cho tôi bài
học về giá trị của những món quà, được nằm ở tấm lòng của người tặng.
Nhân vật người bố đã giúp tôi nhận ra bài học ý nghĩa, tự nhắc nhở bản thân tích cực rèn luyện
để trở thành một người tốt đẹp hơn.
Ý kiến về vấn đề đời sống gợi ra từ nhân vật văn học - Mẫu 2
Đoạn trích Đi lấy mật được trích trong cuốn tiểu thuyết Đất rừng phương Nam của nhà văn Đoàn
Giỏi. Nổi bật trong đoạn trích là nhân vật An. Qua nhật vật này, tôi thấy được tình yêu thiên
nhiên, trân trọng cuộc sống.
Trước hết, An hiện lên là một cậu bé có tình yêu thiên nhiên và có những quan sát vô cùng tinh
tế. Dưới con mắt của An, rừng núi U Minh hiện lên với vẻ hoang sơ, kì vĩ song cũng rất thơ
mộng, trữ tình. Trong suốt hành trình, An luôn chăm chú quan sát khung cảnh xung quanh. Bức
tranh thiên nhiên rừng U Minh hiện lên qua đôi mắt hồn nhiên của An. An đưa mắt quan sát ở
trên cao với hình ảnh bầu trời: “Ánh sáng trong vắt, hơi gợn một chút óng ánh trên những đầu
hoa tràm rung rung, khiến ta nhìn cái gì cũng có cảm giác như nó là bao qua một lớp thủy tinh”.
Bên cạnh đó, An còn là một cậu bé rất ham học hỏi, thích tìm hiểu về mọi thứ xung quanh.
Trong lần đầu tiên được theo tía nuôi vào rừng lấy mật, An luôn chú ý đến những điều mới lạ
xung quanh. Cậu còn chăm chú lắng nghe Cò giải thích về cách phân biệt ong mật, đặt ra nhiều
câu hỏi cho tía nuôi, tò mò về “sân chim”. An đã nhớ lại những lời má nuôi kể về cách gác kèo
ong. Cậu cũng có những so sánh giữa việc học trong sách với thực tiễn bên ngoài. Cuối cùng,
cậu đã đúc kết ra được sự khác biệt trong cách “thuần hóa” ong rừng của người dân vùng U
Minh so với những cách nuôi ong trên thế giới: “Không có nơi nào, xứ nào có kiểu tổ ong hình
nhánh kèo như vùng U Minh này cả”.
Tóm lại, An là một cậu bé mang nét tính cách tốt đẹp, đáng để học tập. Nhà văn Đoàn Giỏi xây
dựng An để gửi gắm vấn đề đời sống mang tính nhân văn.
Ý kiến về vấn đề đời sống gợi ra từ nhân vật văn học - Mẫu 3
Một trong những tác phẩm mà tôi cảm thấy yêu thích là truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa của nhà
văn Thạch Lam. Qua truyện ngắn này, tác giả đã gửi gắm bài học về tình yêu thương trong cuộc
sống, điều đó được thể hiện chủ yếu qua nhân vật Sơn.
Sơn được sống trong một gia đình khá giả. Cậu được người thân trong gia đình yêu thương,
chăm sóc. Mùa đông đến, trời trở lạnh. Mẹ và chị đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè
uống. Mọi người trong gia đều đã mặc áo rét. Sơn tung chăn tỉnh dậy, nhưng không bước xuống
giường như mọi khi mà ngồi thu tay vào trong bọc. Cậu cảm nhận được cái lạnh, vội vơ cái chăn
trùm lên đầu rồi gọi chị Lan. Sau đó, Sơn được mẹ mặc cho một chiếc áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ
sinh, ngoài lại mặc phủ cái áo vải thâm.
Dù Sơn được sống trong một gia đình đầy đủ, cậu vẫn không tỏ ra kiêu ngạo và xa cách. Mà
ngược lại, Sơn rất giàu tình cảm, biết yêu thương mọi người xung quanh. Điều đó được thể hiện
qua tình cảm với người em gái đã mất. Khi mọi người nhắc đến Duyên - đứa em gái đáng thương
của Sơn đã mất năm lên bốn tuổi. Người vú già đã “với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay
mân mê các đường chỉ”. Sơn cũng cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá”. Cậu xúc
động khi thấy mẹ “hơi rơm rớm nước mắt”. Những suy nghĩ, cảm xúc ấy cho thấy Sơn là một
cậu bé nhạy cảm, giàu lòng thương người. Hay như cách cư xử của Sơn với bọn trẻ con trong
xóm - Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc - những đứa trẻ em nghèo khổ vẫn phải mặc
những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ. Hai chị em Sơn tỏ ra thân thiết với chúng chứ
không khinh khỉnh như các em họ của Sơn.
Nhưng có lẽ đặc biệt nhất với kể đến tình huống ở gần cuối truyện. Khi Sơn nhìn thấy Hiên đang
đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”.
Sơn cảm thấy thương xót cho con bé. Sơn chợt nhớ ra mẹ cái Hiên rất nghèo, nhớ đến em Duyên
ngày trước vẫn cùng chơi với Hiên ở vườn nhà. Một ý nghĩ tốt thoáng qua trong tâm trí Sơn - đó
là đem chiếc áo bông cũ của em Duyên cho Hiên. Nghĩ vậy, cậu đã nói với chị gái của mình,
nhận được sự đồng tình của chị. Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Còn Sơn thì đứng yên
lặng đợi chờ, trong lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui vui”.
Như vậy, nhân vật Sơn trong truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa đã thể hiện được những giá trị nhân
văn cao đẹp mà tác giả muốn gửi gắm.
Ý kiến về vấn đề đời sống gợi ra từ nhân vật văn học - Mẫu 4
“Bài học đường đời đầu tiên” được trích trong “Dế Mèn phiêu lưu ký” của nhà văn Tô Hoài.
Trong đoạn trích này, nhân vật Dế Mèn hiện lên với tính cách kiêu căng, ngạo mạn. Cũng bởi
tính xấu ấy mà nó đã gây ra cái chết của Dế Choắt. Qua nhân vật này, tác giả đã gửi gắm một bài
học giá trị trong cuộc sống.
Nhà văn đã xây dựng tính cách của nhân vật Dế Mèn. Chàng ta mang những nét tính cách của
con người: kiêu căng, ngạo mạn và hống hách. D ế Mèn nghĩ mình là nhất nên dám cà khịa với
tất cả mọi bà con trong xóm: quát mắng chị Cào Cào, đá ghẹo anh Gọng Vó. Nhất là đối với Dế
Choắt - người bạn hàng xóm thì Dế Mèn luôn tỏ ra coi thường, chê bai. Một lần sang nhà Choắt
chơi, Mèn đã lên tiếng chê: “Sao chú mày sinh sống cẩu thả quá như thế. Nhà cửa đâu mà tuềnh
toàng… Ôi thôi, chú mày ơi! Chú mày có lớn mà chẳng có khôn..”. Đến khi Choắt muốn nhờ
giúp đỡ, thì Dế Mèn lại khinh khỉnh: “Hức! Thông ngách sang nhà ta? Dễ nghe nhỉ? Chú mày
hôi như cú mèo thế này, ta nào chịu được. Thôi, im cái điệu hát mưa dầm sùi sụt ấy đi. Đào tổ
nông thì cho chết!”. Cách ứng xử này của Dế Mèn có phần ngang ngược, ích kỉ.
Cái dáng vẻ yếu đuối của Dế Choắt khiến cho Dế Mèn cảm thấy khinh khỉnh, coi thường. Đặc
biệt nhất là tình huống dẫn đến cái chết thương tâm cho Choắt. Cậu đã bày trò trêu chị Cốc,
khiến chị ta tức giận. Nhưng lại chỉ trốn trong hang mà không dám ra nhận lỗi. Cuối cùng, Dế
Choắt là người chịu vạ lây. Trước khi chết, Dế Choắt đã đưa ra những lời khuyên chân thành cho
Dế Mèn: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết suy nghĩ sớm muộn rồi cũng
mang họa vào thân”. Nhờ vậy, Dế Mèn đã nhận thức được lỗi lầm của bản thân.
Có thể thấy, qua nhân vật Dế Mèn, tác giả muốn phê phán tính cách kiêu căng, ngạo mạn và
nhắc nhở con người cần biết suy nghĩ trước khi làm mọi việc. Nhân vật Dế Mèn hiện lên vô cùng sinh động.
Ý kiến về vấn đề đời sống gợi ra từ nhân vật văn học - Mẫu 5
Một trong những cuốn sách mà tôi rất yêu thích là “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” của nhà
văn Lu-i Xe-pun-ve-da. Trong tác phẩm này, tôi cảm thấy ấn tượng nhất với nhân vật Gióc-ba,
một con mèo mùn được nhà văn xây dựng để gửi gắm bài học về tình yêu thương.
Truyện kể về việc chú mèo mun Gióc-ba nuôi dưỡng Lắc-ki, một con hải âu mồ côi. Mẹ Lắc-ki
bị ngộ độc váng dầu nên đã chết ngay sau khi để trứng. Tình cờ chứng kiến cái chết của hải âu
mẹ, Gióc-ba đã hứa ba điều: ấp quả trứng, bảo vệ, nuôi lớn hải âu con và dạy nó bay. Bằng tình
yêu thương Lắc-ki và được sự hỗ trợ trợ giúp của các bạn mèo, Gióc-ba đã hoàn thành ba lời hứa của mình.
Câu chuyện được bắt đầu từ một lời hứa, nhưng chính trái tim nhân hậu của chú mèo Gióc-ba lại
làm lay động trái tim của biết bao độc giả. Từng trang sách được lật mở là từng cảm xúc khác
nhau mà chúng ta đã trải qua: vui vẻ, buồn bã, tức giận đến hồi hộp, hạnh phúc của những nhân
vật trong truyện. Một thế giới của loài vật hiện lên thật sự sinh động, thú vị khiến cho người đọc
không thể rời mắt khỏi trang sách.
Gióc-ba và họ nhà mèo đã nuôi lớn và dạy dỗ Lắc-ki bằng tình yêu thương chân thành, tha thiết.
Một lần nọ, Lắc-ki đi tới của tiệm tạp hóa và đụng độ với con đười ươi Mát-thiu. Nó chê Lăc-ki
bẩn thỉu, còn gieo vào đầu cậu ý nghĩ bầy mèo muốn nuôi lớn cậu để ăn thịt. Lắc-ki trở về nhà,
cảm thấy buồn rầu và không thiết tha ăn uống. Cả bầy mèo lo lắng hết sức. Gióc-ba phải đến bên
hỏi han Lắc-ki. Sau khi biết được lí do, Gióc-ba đã giải thích cho Lắc-ki hiểu được sự khác biệt
của hải âu và mèo, cùng với tình yêu thương mà họ nhà mèo dành cho Lắc-ki.
Ở cuối truyện, Lắc-ki học được cách bay, giọt nước mắt mãn nguyện của chú mèo Gióc-ba đã
cho thấy tình yêu thương thật lớn lao. Gióc-ba cảm thấy rất hạnh phúc vì mình đã giữ đúng lời
hứa nhưng trong sâu thẳm lại buồn vời vợi vì từ đây sẽ xa đứa con nhỏ bé mà bấy lâu nay mình
đã dành hết tình yêu thương cho nó một cách trọn vẹn nhất. Qua câu chuyện, nhà văn cũng
truyền tải đến người đọc một thông điệp: “Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào
đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thật sự rất khó khăn”. Đây là một thông
điệp vô cùng giá trị trong cuộc sống hiện đại hôm nay.
“Chuyện con mèo dạy hải âu bay” đã để lại cho người đọc cảm xúc đẹp đẽ. Chúng ta cũng nhận
ra được bài học về tình yêu thương trong cuộc sống.
Ý kiến về vấn đề đời sống gợi ra từ nhân vật văn học - Mẫu 6
Trong tác phẩm “Bầy chim chìa vôi” của Nguyễn Quang Thiều, tôi cảm thấy rất ấn tượng với
nhân vật Mon. Qua nhân vật này, nhà văn đã gửi gắm một vấn đề rất quan trọng trong cuộc sống
- tình yêu thương loài vật.
Nội dung chính của truyện kể về cuộc chuyện của hai anh em Mon và Mên. Khoảng hai giờ
sáng, Mon tỉnh dậy. Cậu đánh thức anh trai là Mên dậy, rồi hỏi về bầy chim chìa vôi ở bờ sông.
Cơn mưa lớn làm nước sông dâng cao gây nguy hiểm cho bầy chim. Sau một hồi thảo luận, cả
hai quyết định sẽ ra bờ sông để đưa những chú chim vào bờ. Khi Mon và Mên chứng kiến cảnh
tượng đó, cả hai khóc đã lúc nào mà không biết.
Nhân vật Mon là một cậu bé nhân hậu. Nhà văn đã xây dựng nhân vật này để gửi gắm đến người
đọc một bài học giá trị. Vì lo cho đàn chim chìa vôi, Mon tỉnh dậy lúc hai giờ sáng, rồi đánh thức
anh trai là Mên đang nằm bên cạnh dậy. Cậu liên tiếp hỏi Mên những câu hỏi như: “Anh bảo
mưa to không?”, “Nước sông lên có to không?”, “Bãi cát giữa sông đã ngập chưa, bầy chim còn
ở đấy không?”. Liên tu ̣c những câu hỏi lă ̣p la ̣i cho thấy sự lo lắng của Mon. Cuối cùng, cậu nói
với anh trai: “Em sợ những con chim chìa vôi non bị chết đuối mất”. Dường như vì quá lo lắng,
Mon còn hỏi Mên rằng ta ̣i sao những chú chim chìa vôi la ̣i làm tổ trên bãi cát giữa sông. Ta ̣i sao
chúng không lựa mô ̣t nơi an toàn, cao và khô ráo hơn, để chúng an toàn trong đêm mưa bão. Thế
rồi cậu đã đưa ra đề xuất với anh trai: “Hay mình mang chúng nó vào bờ?” và rồi cậu quả quyết:
“Mình phải đem chúng nó vào bờ, anh ạ”. Thế rồi, Mon và Mên cùng nhau ra ngoài bờ sông để
Khi nhìn thấy bầy chim đã an toàn, Mon đã khóc khi nhìn thấy bầy chim chìa vôi có thể cất cánh
bay lên, đó là giọt nước mắt của hạnh phúc và niềm vui. Mon hiện lên là một cậu bé nhân hậu,
giàu tình yêu thương động vật.
Con người và động vật có một mối liên hệ vô cùng gắn bó, cùng tồn tại và phát triển dưới một
mái nhà chung - Trái Đất. Bởi vậy, việc bảo vệ, chăm sóc và yêu thương những loài động vật là
một điều cần thiết. Đặc biệt, khi tình trạng săn bắt và mua bán động vật trái phép đang diễn ra
ngày càng phổ biến. Nhiều loại động vật đang đứng trước nguy cơ bị tuyệt chủng. Thì vấn đề
trên lại càng quan trọng hơn.
Đọc tác phẩm “Bầy chim chìa vôi”, chắc hẳn mỗi người đọc đều cảm thấy yêu mến Mon cũng
như hiểu được bài học giá trị mà Nguyễn Quang Thiều đã gửi gắm qua nhân vật này.