

Preview text:
Họ và tên: Ngô Tuấn Hùng
Lớp: 12A
Trường PT CLC Hùng Vương
Tác phẩm này được viết theo những cảm nhận thật lòng của em trong chuyến đi lên núi Ba Vì, được em viết theo thể loại truyện ngắn.
Cảnh đẹp trên núi Ba Vì
Ngô Tuấn Hùng
Tối hôm ấy, trời đã nhá nhem tối. Những ánh đèn ngoài đường không đủ làm tan đi cái không khí u ám của một đêm tĩnh lặng. Trong căn phòng khách ấm cúng, ánh sáng từ chiếc ti vi chiếu lên, phản chiếu trên mặt kính của chiếc bàn gỗ.Vẫn như mọi hôm, tôi đã làm xong hết bài tập về nhà, và xuống xem ti vi với bố. Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ, tựa lưng vào gối, cảm giác thư thái đang dần bao phủ sau cả tiếng ngồi học. Bố tôi ngồi ngay cạnh, khuôn mặt bố hiện rõ trong ánh sáng mờ ảo của màn hình,bố có vẻ như đang tập trung vào chương trình truyền hình. Trên màn hình, một chương trình truyền hình đang phát sóng về chuyến đi Ba Vì. Những hình ảnh tươi đẹp của núi rừng, những con đường uốn lượn và những đám mấy mờ ảo. Tôi mỉm cười, bất giác nhớ lại chuyến đi thực tế ngày hôm qua.
Sáng sớm hôm ấy tại trường Phổ Thông CLC Hùng Vương, tôi tập trung tại cổng trường lúc 7 giờ với ba lô đeo trên lưng, và tâm trạng háo hức. Xe buýt của trường đậu sẵn, sẵn sàng đưa chúng tôi đi trải nghiệm ở Ba Vì. Tôi rất hãnh diện, vì tôi là học sinh duy nhất trong lớp 12A có tư cách tham gia chuyến đi này.Trên xe có rất nhiều người ,bao gồm các học sinh trong hội sáng tác văn học và những vị khách được mời đến. Chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh, chở tôi rời khỏi trường học và tiến về địa điểm núi Ba Vì.
Qua cửa sổ, cảnh vật bên ngoài dần thay đổi từ những tòa nhà cao tầng và đường phố nhộn nhịp thành những hàng cậy rậm rạp và những ngọn núi xa xa, những chiếc thuyền đang đi trên mặt nước, những đám mây trắng như bông vờn quanh đỉnh núi, tạo nên một bức tranh phong cảnh nghệ thuật.Trong không khí mát mẻ của buổi sáng, mọi người ngồi trên xe, trò chuyện và cười đùa vui vẻ. Âm thanh của các bài hát và tiếng cười của bạn bè tạo nên một bầu không khí đầy năng lượng, nhưng tôi vốn là người ít giao tiếp, mà lớp cũng chỉ có mình tôi đi, nên trong lòng có phần cô đơn, trống trải.
Trên đường, xe buýt chao đảo qua những khúc cua gấp, khiến mọi người hò reo và nghiêng ngả theo từng chuyển động của xe. Qua cửa kính, khác so với nhìn từ bên dưới tôi có thể thấy bao quát những cánh rừng xanh ngát, những đám mây lơ lửng như muốn nuốt chửng ngọn núi và những dòng sông trải dài. Dù đang ở trong xe, nhưng tôi cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của thời tiết khi càng lên cao. Cảnh vật trên núi khiến tôi cảm thấy như đang lạc vào một thế giới thần tiên, nơi mọi thứ đều bình yên và thanh thản. Sau một lúc, đoàn chúng tôi đã đến nơi và chuẩn bị cho một chuyến hành trình tiếp theo.
Bắt đầu chuyến leo núi cùng với sự hào hứng, không khí trong lành của rừng núi làm cho tâm trạng tôi trở nên phấn chấn.Những bước đầu tiên trên những bậc thang bằng đá không quá khó khăn, nhưng kì lạ là càng lên cao, tôi cảm thấy chân mình đang hoạt động nhiều hơn và hơi thở bắt đầu gấp gáp. Những bậc thang dần trở nên không đồng đều, và thỉnh thoảng tôi phải nép vào những gốc cây hoặc hòn đá để giữ thăng bằng.Khi càng tiến bước lên, tôi bắt đầu cảm nhận sự thay đổi của không khí. Rừng cây xanh mướt đem lại không gian trong lành, và tôi có thể nghe tiếng chim hót, tiếng nhạc radio.
Những bậc thang dựng đứng, cao lớn đôi khi khiến tôi cảm thấy như đang chinh phục một thử thách,cùng với sự kiên nhẫn và quyết tâm của tôi đã giúp tôi tiếp tục trên hành trình.Sau khi leo được một quãng, tôi thấy điểm dừng chân, trên ghế đá các bạn học sinh đang ngồi nghỉ sau một quãng đường vất vả. Tôi cũng dừng lại để nghỉ ngơi và lấy lại sức. Tiếp tục với hành trình, cảm giác mệt mỏi và hồi hộp bắt đầu hòa quyện với sự hứng thú. Cuối cùng, khi tôi gần đến đích, cảm giác mệt mỏi đã biến mất và được thay thế bằng sự hào hứng và kiêu hãnh. Tôi nhìn thấy một đền thờ, mọi người xếp hàng ra vào để thực hiện nghi thức dâng hương.
Sau khi đã thức hiện xong các nghi thức để tưởng niệm ông cha ta, tôi và mọi người đã cùng nhau xuống núi, tôi bắt đầu hành trình xuống núi với cảm giác thỏa mãn và sự hứng thú từ thành quả của mình. Thật kì lạ, việc xuống núi lại rất đơn giản không mệt mỏi như đi lên, có lẽ sau một chuyến đi khó khắn đó chúng tôi đã qua quen với việc bước cầu. Chỉ mất vài phút mọi người đã có mặt bên cạnh chiếc xe trường đang chờ đợi để tiếp tục một hành trình mới.
Dù hành trình không dài, nhưng mỗi phút giây đều đáng nhớ. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, tôi cảm thấy mình vừa trải qua một cuộc phiêu lưu nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Tôi quay lại nhìn Núi Ba Vì, hình ảnh ngọn núi đang xa dần hòa lẫn vào đám mây dày đặc, như thể nói lời chia tay với người bạn cũ trước khi bước tiếp vào cuộc hành trình mới.