ĐẠI HỌC UEH
TRƯỜNG KINH DOANH
KHOA KINH DOANH QUỐC TẾ MARKETING
BÀI TẬP CẢM NHẬN LMS
Môn học: Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam
Đề tài:
Các bạn viết một bài cảm nhận chủ đề tự do (nội dung liên quan đến cuộc kháng
chiến chống Mỹ cứu nước: tội ác của Mỹ ngụy trong chiến tranh Việt Nam; nạn
tối thiểu 300 từ.
Giảng viên: Đỗ Lâm Hoàng Trang
lớp học phần: 23D1HIS51002643
Sinh viên: Phạm Ngân
MSSV: 31211024030
Khóa Lớp: K47 MR001
TP. Hồ Chí Minh, ngày 26 tháng 04 năm 2023
CẢM NHẬN VỀ THẢM HỌA CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM
10/8/1961 MỘT TỘI ÁC HOÀNH HÀNH, NGÀN NỖI ĐAU CÒN MÃI
Cuộc kháng chiến đầy cam go của dân tộc Việt Nam, trang sử đen tối đầy nước mắt, bao
gồm những nỗi đau đớn chưa bao giờ dập tắt. Đế quốc Mỹ đã gửi đến đây hàng tấn bom đạn,
vật chất kỹ thuật hiện đại chưa từng được thấy đây trước đây họ đã đưa vào miền Nam
đại bộ đội với số lượng chưa từng có, một lực lượng đáng kinh ngạc cho một cuộc xâm lược
mới. Nhưng còn nghiêm trọng hơn, Mỹ đã sử dụng chất độc hóa học để chiến đấu tại Việt
Nam. Cuộc chiến hóa học họ đã tạo ra đây trận chiến lớn nhất, kéo dài nhất gây ra
hậu quả đau đớn nhất trong lịch sử loài người.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng những hậu quả của chiến tranh vẫn còn đó. những vết
thương đau đớn không thể hàn gắn được, khiến cho những người dân Việt Nam phải sống
với nỗi đau th xác tinh thần suốt cả cuộc đời. Bởi Mỹ đã sử dụng chất độc da cam để
chiến đấu tại Việt Nam, khiến cho hàng triệu người bị phơi nhiễm bị tàn phế vĩnh viễn.
những bối đã b lãng quên, cả sự lãng quên đó lại khiến cho những bối đó trở nên
càng nghiêm trọng hơn. Chất độc da cam một trong những bối đó. một loại thuốc
diệt cỏ với tên gọi "thơ mộng", nhưng lại cực kỳ độc hại với mức đ tàn phế không thể tin
được.
Từ năm 1961 đến năm 1971, chỉ trong vòng 10 năm, quân đội Mỹ đã tiến hành 19.905 phi vụ,
phun rải khoảng 80 triệu lít chất độc hóa học, 61% trong đó chất da cam chứa 366 kg
dioxin xuống gần 26.000 thôn bản, với diện tích hơn 3,06 triệu ha; trong đó 86% diện tích
bị phun rải hơn 2 lần, 11% diện tích bị phun rải hơn 10 lần.
Đây không chỉ niềm mất mát của dân tộc Việt Nam còn nỗi đau xót của nhân loại.
Những con người ngã xuống, những thể mang theo dị tật đến cuối đời, những mầm xanh
héo úa, hay thậm chí những phôi thai chết nghẹt chưa kịp vào đời, những mảnh đất nhuốm
màu bi thương không bao giờ tái tạo,…
“Chất diệt cỏ , ôi xót xa hủy hoại
Qua bao đời , truyền kiếp chứng tật nguyền .
Ba triệu người bị nhiễm đi o xin
Một con số kinh hoàng những số phận
Cả đất nước , bao gia đình lận đận
Bởi da cam , đến tận cùng nỗi đau .
Khuyết tật tinh thần lẫn thể xác nhàu
Khi con cháu sinh ra không lành lặn
Nhìn dị tật di truyền , lòng đau thắt
cánh nào đắp được hay không ?
Những căn nhà trống hoác giữa cánh đồng
Bao tiền của , trôi theo dòng bệnh tật
Cái nghèo đói đeo đẳng , đời lận đận
Đến bao giờ mới thoát khỏi cảnh này ?
gia đình ba thế hệ truyền lây
Nhiều đứa trẻ dị dạng , sống lay lắt
Thật đau xót , khi đó sự thật
Biết về đâu , tương lai sphận này …”
(Trích “Nỗi đau da cam” Phương Lý)
Ngoài hàng trăm nghìn người đã thiệt mạng phơi nhiễm độc chất đáng sợ này, con cháu của
họ cũng đang phải vật lộn chống chọi với các di chứng, bệnh tật hiểm nghèo như liệt hoàn
toàn hay một phần thể, lòa, câm điếc, thiểu năng trí tuệ, tâm thần, ung thư, dị dạng, dị
tật bẩm sinh… Theo thống chưa đầy đủ, hiện Việt Nam vẫn còn khoảng 150.000 nạn nhân
thuộc thế hệ thứ ba.
Gánh nặng chồng chất gánh nặng, bi thương đau đớn vạn phần khi ngày qua ngày chứng
kiến những người thân yêu bị dày vò.
Sự đau khổ của các nạn nhân chất độc da cam gia đình họ đã trở tnh một nỗi đau hạn,
không thể nào quên. Nhưng tương lai không phải là một đường thẳng vẽ từ qkhứ. Chúng ta
trách nhiệm phải khắc phục hậu quả của chất da cam/dioxin đối với môi trường con
người. Đó trách nhiệm của lương tâm của thời đại, bao gồm cả trách nhiệm pháp lý. Hãy
đến với các nạn nhân cht độc da cam, để sẻ chia nỗi đau khổ tột cùng của họ. Họ những
người nghèo nhất trong những người nghèo, những người đau khổ nhất trong những người
đau khổ. Hãy khép lại những chương đau thương của lịch sử bằng cách nhìn nhân đạo
thân thiện, chúng ta cùng người Mỹ đã đang những cố gắng hợp tác nhằm khắc phục
hậu quả của dioxin đối với môi trường cả đối với các nạn nhân da cam. Nhưng vẫn còn
một cuộc đấu tranh pháp đang chờ đợi, công vẫn chưa được khẳng định. Hãy tiếp tục đấu
tranh, kiên trì đòi công cho các nạn nhân da cam. Họ không hề đơn độc trong cuộc đấu
tranh này.
Hãy cùng nhau chung tay mang đến những gam màu tươi sáng cho các nạn nhân bị
nhiễm chất độc màu da cam, họ xứng đáng với những điều tốt đẹp, chúng ta
chảy trong mình huyết mạch con người Việt Nam.

Preview text:

ĐẠI HỌC UEH TRƯỜNG KINH DOANH
KHOA KINH DOANH QUỐC TẾ – MARKETING BÀI TẬP CẢM NHẬN LMS
Môn học: Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam Đề tài:
Các bạn viết một bài cảm nhận chủ đề tự do (nội dung liên quan đến cuộc kháng
chiến chống Mỹ cứu nước: tội ác của Mỹ ngụy trong chiến tranh Việt Nam; nạn
nhân chất độc da cam, giá trị của hòa bình, chiến dịch Hồ Chí Minh; ...). Độ dài tối thiểu 300 từ.
Giảng viên: Đỗ Lâm Hoàng Trang
Mã lớp học phần: 23D1HIS51002643 Sinh viên: Phạm Ngân Hà MSSV: 31211024030 Khóa – Lớp: K47 – MR001
TP. Hồ Chí Minh, ngày 26 tháng 04 năm 2023
CẢM NHẬN VỀ THẢM HỌA CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM
10/8/1961 – MỘT TỘI ÁC HOÀNH HÀNH, NGÀN NỖI ĐAU CÒN MÃI
Cuộc kháng chiến đầy cam go của dân tộc Việt Nam, là trang sử đen tối đầy nước mắt, bao
gồm những nỗi đau đớn chưa bao giờ dập tắt. Đế quốc Mỹ đã gửi đến đây hàng tấn bom đạn,
vật chất kỹ thuật hiện đại chưa từng được thấy ở đây trước đây và họ đã đưa vào miền Nam
đại bộ đội với số lượng chưa từng có, một lực lượng đáng kinh ngạc cho một cuộc xâm lược
mới. Nhưng còn nghiêm trọng hơn, Mỹ đã sử dụng chất độc hóa học để chiến đấu tại Việt
Nam. Cuộc chiến hóa học mà họ đã tạo ra ở đây là trận chiến lớn nhất, kéo dài nhất và gây ra
hậu quả đau đớn nhất trong lịch sử loài người.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng những hậu quả của chiến tranh vẫn còn đó. Nó là những vết
thương đau đớn và không thể hàn gắn được, khiến cho những người dân Việt Nam phải sống
với nỗi đau thể xác và tinh thần suốt cả cuộc đời. Bởi vì Mỹ đã sử dụng chất độc da cam để
chiến đấu tại Việt Nam, khiến cho hàng triệu người bị phơi nhiễm và bị tàn phế vĩnh viễn. Có
những bê bối đã bị lãng quên, và cả sự lãng quên đó lại khiến cho những bê bối đó trở nên
càng nghiêm trọng hơn. Chất độc da cam là một trong những bê bối đó. Nó là một loại thuốc
diệt cỏ với tên gọi "thơ mộng", nhưng lại cực kỳ độc hại với mức độ tàn phế không thể tin được.
Từ năm 1961 đến năm 1971, chỉ trong vòng 10 năm, quân đội Mỹ đã tiến hành 19.905 phi vụ,
phun rải khoảng 80 triệu lít chất độc hóa học, 61% trong đó là chất da cam chứa 366 kg
dioxin xuống gần 26.000 thôn bản, với diện tích hơn 3,06 triệu ha; trong đó có 86% diện tích
bị phun rải hơn 2 lần, 11% diện tích bị phun rải hơn 10 lần.
Đây không chỉ là niềm mất mát của dân tộc Việt Nam mà còn là nỗi đau xót của nhân loại.
Những con người ngã xuống, những cá thể mang theo dị tật đến cuối đời, những mầm xanh
héo úa, hay thậm chí những phôi thai chết nghẹt chưa kịp vào đời, những mảnh đất nhuốm
màu bi thương không bao giờ tái tạo,…
“Chất diệt cỏ , ôi xót xa hủy hoại
Qua bao đời , truyền kiếp chứng tật nguyền .
Ba triệu người bị nhiễm đi o xin
Một con số kinh hoàng những số phận
Cả đất nước , bao gia đình lận đận
Bởi da cam , đến tận cùng nỗi đau .
Khuyết tật tinh thần lẫn thể xác nhàu
Khi con cháu sinh ra không lành lặn
Nhìn dị tật di truyền , lòng đau thắt
Có cánh nào bù đắp được hay không ?
Những căn nhà trống hoác giữa cánh đồng
Bao tiền của , trôi theo dòng bệnh tật
Cái nghèo đói đeo đẳng , đời lận đận
Đến bao giờ mới thoát khỏi cảnh này ?
Có gia đình ba thế hệ truyền lây
Nhiều đứa trẻ dị dạng , sống lay lắt
Thật đau xót , khi đó là sự thật
Biết về đâu , tương lai số phận này …”
(Trích “Nỗi đau da cam” – Phương Lý)
Ngoài hàng trăm nghìn người đã thiệt mạng vì phơi nhiễm độc chất đáng sợ này, con cháu của
họ cũng đang phải vật lộn chống chọi với các di chứng, bệnh tật hiểm nghèo như liệt hoàn
toàn hay một phần cơ thể, mù lòa, câm điếc, thiểu năng trí tuệ, tâm thần, ung thư, dị dạng, dị
tật bẩm sinh… Theo thống kê chưa đầy đủ, hiện Việt Nam vẫn còn khoảng 150.000 nạn nhân thuộc thế hệ thứ ba.
Gánh nặng chồng chất gánh nặng, bi thương đau đớn vạn phần khi ngày qua ngày chứng
kiến những người thân yêu bị dày vò.
Sự đau khổ của các nạn nhân chất độc da cam và gia đình họ đã trở thành một nỗi đau vô hạn,
không thể nào quên. Nhưng tương lai không phải là một đường thẳng vẽ từ quá khứ. Chúng ta
có trách nhiệm phải khắc phục hậu quả của chất da cam/dioxin đối với môi trường và con
người. Đó là trách nhiệm của lương tâm và của thời đại, bao gồm cả trách nhiệm pháp lý. Hãy
đến với các nạn nhân chất độc da cam, để sẻ chia nỗi đau khổ tột cùng của họ. Họ là những
người nghèo nhất trong những người nghèo, những người đau khổ nhất trong những người
đau khổ. Hãy khép lại những chương đau thương của lịch sử và bằng cách nhìn nhân đạo và
thân thiện, chúng ta cùng người Mỹ đã và đang có những cố gắng hợp tác nhằm khắc phục
hậu quả của dioxin đối với môi trường và cả đối với các nạn nhân da cam. Nhưng vẫn còn
một cuộc đấu tranh pháp lý đang chờ đợi, công lý vẫn chưa được khẳng định. Hãy tiếp tục đấu
tranh, kiên trì đòi công lý cho các nạn nhân da cam. Họ không hề đơn độc trong cuộc đấu tranh này.
Hãy cùng nhau chung tay mang đến những gam màu tươi sáng cho các nạn nhân bị
nhiễm chất độc màu da cam, vì họ xứng đáng với những điều tốt đẹp, và là vì chúng ta
chảy trong mình huyết mạch con người Việt Nam.