Họ và tên: Phạm Lê Hà My
MSV: 11241254
Bài cảm nhận về “Tiếng Việt”
Thưa cô, sau khi đọc xong bài viết về Tiếng Việt cảm xúc chủ đạo của em là niềm tự hào sâu
sắc về nguồn gốc linh thiêng của tiếng Việt. Hóa ra, ngôn ngữ mà chúng ta vẫn nói hằng ngày
lại mang trong mình những tầng nghĩa thiêng liêng đến thế. Đôi khi vì quá mải mê chạy theo
những trào lưu nhất thời trên mạng xã hội, chúng ta vô tình xem nhẹ tiếng mẹ đẻ, để rồi dần
làm mất đi cái hồn cốt tinh túy mà cha ông đã chắt chắt chiu qua bao thế hệ.
Với em, tiếng Việt giờ đây không chỉ là công cụ để giao tiếp, mà còn là một báu vật chứa
đựng linh khí của dân tộc. Em chưa từng nghĩ, những tiếng ru lại có thể có ý nghĩa xúc động
nhiều đến thế, sau khi đọc về ý nghĩa của tiếng ru và tình mẫu tử em hiểu rằng tiếng ru không
đơn thuần là những câu hát đưa nôi, mà là sợi dây tâm linh đầu đời, là lời yêu thương âm
thầm nuôi dưỡng tâm hồn đứa trẻ ngay từ trong tiềm thức.
Bên cạnh niềm tự hào, em cũng không khỏi trăn trở trước thực trạng tiếng Việt đang bị vẩn
đục. Việc lạm dụng từ ngữ thô tục hay lối nói lai căng, biến tướng trên mạng xã hội không chỉ
làm xấu đi hình ảnh ngôn ngữ, mà còn khiến chúng ta dần xa rời cội nguồn. Nếu đánh mất đi
sự trong sáng của tiếng nói, dân tộc sẽ dễ rơi vào cảnh lạc lối giữa dòng chảy đồng hóa.
Bài viết cũng đem đến cho em một góc nhìn mới mẻ về sức mạnh của lời nói. Em nhận ra
rằng mỗi lời phát ra đều mang một năng lượng riêng: lời thiện lành gieo mầm hạnh phúc, lời
ác độc tựa như liều thuốc độc. Ngay cả cấu trúc 6 thanh điệu ngang, huyền, sắc, hỏi, ngã,
nặng cũng chứa đựng sự nhịp nhàng, cân bằng của tạo hóa. Những câu ca dao, tục ngữ vốn
quen thuộc, nay hiện lên trong tâm trí em như những bài học đạo đức sống động, giúp con
người sống đúng đạo nghĩa mà không cần đến những giáo điều khô khan.
Là một người trẻ thuộc thế hệ Gen Z, em thừa nhận mình sinh ra và lớn lên trong sự chi phối
mạnh mẽ của mạng xã hội. Bản thân em đôi khi vẫn vô tư sử dụng những từ ngữ biến điệu,
những câu nói theo trào lưu hay những cách viết tắt vì nghĩ rằng nó chỉ đơn giản là vui, là
cách để bắt kịp xu hướng với bạn bè. Nhưng sau khi đọc bài viết, em chợt nhận ra mình đã
quá hời hợt. Những thứ mình coi là vui ấy hóa ra vô hình trung làm vẩn đục sự trong trẻo và
làm suy yếu đi linh khí của tiếng mẹ đẻ. Em hiểu rằng, nếu thế hệ trẻ chúng em cứ mải mê
chạy theo những giá trị nhất thời mà bỏ quên việc trau dồi ngôn ngữ chuẩn mực, chúng ta sẽ
tự biến mình thành những kẻ “vô gia cư” ngay trên chính tiếng nói của dân tộc. Tiếng Việt
giống như một dòng sông chảy suốt chiều dài lịch sử; nếu chúng ta cứ hồn nhiên xả vào đó
những từ ngữ tục tĩu, lai căng hay biến dị, thì chính nguồn sống tâm hồn của chúng ta sẽ bị ô
nhiễm. Sau bài học này, em sẽ có trách nhiệm hơn với mỗi dòng trạng thái đăng trên mạng xã
hội, mỗi tin nhắn gửi đi, mỗi lời nói được phát ra. Học cách chọn lọc những điều nên tiếp
nhận và không nên tiếp nhận từ mạng xã hội, nhất là từ ngữ bởi lẽ giữ gìn tiếng Việt, chính là
giữ gìn bản sắc và linh hồn của mỗi con người Việt Nam.

Preview text:


Họ và tên: Phạm Lê Hà My MSV: 11241254

Bài cảm nhận về “Tiếng Việt”
Thưa cô, sau khi đọc xong bài viết về Tiếng Việt cảm xúc chủ đạo của em là niềm tự hào sâu
sắc về nguồn gốc linh thiêng của tiếng Việt. Hóa ra, ngôn ngữ mà chúng ta vẫn nói hằng ngày
lại mang trong mình những tầng nghĩa thiêng liêng đến thế. Đôi khi vì quá mải mê chạy theo
những trào lưu nhất thời trên mạng xã hội, chúng ta vô tình xem nhẹ tiếng mẹ đẻ, để rồi dần
làm mất đi cái hồn cốt tinh túy mà cha ông đã chắt chắt chiu qua bao thế hệ.
Với em, tiếng Việt giờ đây không chỉ là công cụ để giao tiếp, mà còn là một báu vật chứa
đựng linh khí của dân tộc. Em chưa từng nghĩ, những tiếng ru lại có thể có ý nghĩa xúc động
nhiều đến thế, sau khi đọc về ý nghĩa của tiếng ru và tình mẫu tử em hiểu rằng tiếng ru không
đơn thuần là những câu hát đưa nôi, mà là sợi dây tâm linh đầu đời, là lời yêu thương âm
thầm nuôi dưỡng tâm hồn đứa trẻ ngay từ trong tiềm thức.
Bên cạnh niềm tự hào, em cũng không khỏi trăn trở trước thực trạng tiếng Việt đang bị vẩn
đục. Việc lạm dụng từ ngữ thô tục hay lối nói lai căng, biến tướng trên mạng xã hội không chỉ
làm xấu đi hình ảnh ngôn ngữ, mà còn khiến chúng ta dần xa rời cội nguồn. Nếu đánh mất đi
sự trong sáng của tiếng nói, dân tộc sẽ dễ rơi vào cảnh lạc lối giữa dòng chảy đồng hóa.
Bài viết cũng đem đến cho em một góc nhìn mới mẻ về sức mạnh của lời nói. Em nhận ra
rằng mỗi lời phát ra đều mang một năng lượng riêng: lời thiện lành gieo mầm hạnh phúc, lời
ác độc tựa như liều thuốc độc. Ngay cả cấu trúc 6 thanh điệu ngang, huyền, sắc, hỏi, ngã,
nặng cũng chứa đựng sự nhịp nhàng, cân bằng của tạo hóa. Những câu ca dao, tục ngữ vốn
quen thuộc, nay hiện lên trong tâm trí em như những bài học đạo đức sống động, giúp con
người sống đúng đạo nghĩa mà không cần đến những giáo điều khô khan.
Là một người trẻ thuộc thế hệ Gen Z, em thừa nhận mình sinh ra và lớn lên trong sự chi phối
mạnh mẽ của mạng xã hội. Bản thân em đôi khi vẫn vô tư sử dụng những từ ngữ biến điệu,
những câu nói theo trào lưu hay những cách viết tắt vì nghĩ rằng nó chỉ đơn giản là vui, là
cách để bắt kịp xu hướng với bạn bè. Nhưng sau khi đọc bài viết, em chợt nhận ra mình đã
quá hời hợt. Những thứ mình coi là vui ấy hóa ra vô hình trung làm vẩn đục sự trong trẻo và
làm suy yếu đi linh khí của tiếng mẹ đẻ. Em hiểu rằng, nếu thế hệ trẻ chúng em cứ mải mê
chạy theo những giá trị nhất thời mà bỏ quên việc trau dồi ngôn ngữ chuẩn mực, chúng ta sẽ
tự biến mình thành những kẻ “vô gia cư” ngay trên chính tiếng nói của dân tộc. Tiếng Việt
giống như một dòng sông chảy suốt chiều dài lịch sử; nếu chúng ta cứ hồn nhiên xả vào đó
những từ ngữ tục tĩu, lai căng hay biến dị, thì chính nguồn sống tâm hồn của chúng ta sẽ bị ô
nhiễm. Sau bài học này, em sẽ có trách nhiệm hơn với mỗi dòng trạng thái đăng trên mạng xã
hội, mỗi tin nhắn gửi đi, mỗi lời nói được phát ra. Học cách chọn lọc những điều nên tiếp
nhận và không nên tiếp nhận từ mạng xã hội, nhất là từ ngữ bởi lẽ giữ gìn tiếng Việt, chính là
giữ gìn bản sắc và linh hồn của mỗi con người Việt Nam.