


Preview text:
Cuộc đảo chính diễn ra ngày 16.5.1961, được tổ chức và tiến hành bởi Park Chung-hee và một số sĩ quan đồng minh, lập ra Ủy ban Quân sự Cách mạng, dẫn đầu bởi Tổng tham mưu trưởng quân đội Chang Do-yong. Cuộc đảo chính phế truất chính quyền dân cử của Yun Posen và kết thúc nền đệ nhị cộng hòa, Park đã thực hiện đảo chính để chấm dứt một nền dân chủ yếu kém và tham nhũng.
Hai tháng sau, tại Đại học Quốc gia Seoul ông phát biểu: “Toàn dân Hàn Quốc sẽ phải thắt lưng buộc bụng trong vòng ít nhất là 5 năm tới đây, phải cắn răng mà làm việc nếu muốn được sống còn. Phải biết cách làm như thế nào để trong vòng 10 năm tới, chúng ta tạo ra được một nền kinh tế đứng hàng đầu ở khu vực Đông Á và 20 năm sau đó, chúng ta trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới. Chúng ta sẽ khiến cho thế giới phải ngưỡng mộ, phải nể phục, tôn trọng chúng ta,... Hôm nay, có thể vẫn còn có một số đồng bào bất đồng ý kiến với tôi, nhưng xin những đồng bào đó hãy hiểu cho rằng, tổ quốc của chúng ta quan trọng hơn quyền lợi cá nhân. Tôi không hề muốn mị dân, tôi sẽ cương quyết ban hành một chính sách khắc khổ. Tôi sẽ đem bắn bất cứ kẻ nào ăn cắp của công, dù chỉ một đồng. Tôi sẵn lòng chết cho lý tưởng mà mình đã đề ra”.
Sau 2 năm duy trì chính quyền quân sự, vào ngày 15/10/1963, Park Chung-hee đã được bầu làm tổng thống và lên nhậm chức vào ngày 17/12 năm đó.
Vừa nắm quyền, ông Park mở cùng lúc 3 mặt trận: chống tham nhũng, phát triển kinh tế theo mô hình tập trung và... bố ráp những người giàu. Nhiều thương nhân giàu có bị bắt, nhưng sau đó hầu hết đều được thả ra sau khi họ cam kết thành lập những công ty phục vụ cho nền kinh tế tập trung mà ông Park và đội ngũ tham mưu đã hoạch định sẵn.
Tháng 10.1979, trong bối cảnh lãnh đạo đối lập Kim Young-sam bị loại khỏi quốc hội và các cuộc biểu tình làm tê liệt các thành phố Busan và Masan. Ông mở đầu bằng cuộc đảo chính và kết thúc bởi ám sát.
Sau 18 năm cầm quyền, Park Chung-hee đã đưa thu nhập bình quân đầu người dân Hàn Quốc từ 94 USD/năm (1961) lên đến 1.784 USD/năm vào năm 1979. Năm 2019, GDP đầu người của Hàn Quốc đạt 38.416 USD/năm, đứng hạng 28 thế giới.
Chính phủ dưới sự lãnh đạo của tổng thống Park đã lập kế hoạch phát triển kinh tế 5 năm với khẩu hiệu “hiện đại hóa đất nước” và xây dựng nền tảng tăng trưởng cao thông qua chính sách xuất khẩu để đạt được tăng trưởng kinh tế "kỳ tích sông Hàn".
Chính phủ Hàn Quốc tập trung vào các dự án phát triển trọng điểm như xây dựng đường cao tốc Gyeongbu, tàu điện ngầm đô thị, phong trào nông thôn mới Saemaeul, biến Hàn Quốc từ một xã hội nông nghiệp nghèo nàn thành quốc gia công nghiệp hiện đại.
Kể từ khi thành lập chính phủ vào năm 1948, Hàn Quốc, một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới, đã phát triển thành một cường quốc dân chủ và kinh tế tự do mẫu mực, là một kỳ tích trong lịch sử nhân loại.
Park sử dụng luật an ninh chống cộng để bỏ tù và tra tấn những người bất đồng chính kiến, cấm các cuộc biểu tình, kiểm duyệt báo chí và trợ cấp những tập đoàn hùng mạnh sử dụng nhân công rẻ mạt. Các sĩ quan cảnh sát mang thước kẻ và chặn thanh niên trên phố để đo tóc của các chàng trai và váy của các cô gái.
Chế độ của ông lấy đàn áp chính trị là sách lược chính nên rất khắc nghiệt với các công dân của mình. Park Chung-hee đã cho ban hành nhiều sắc lệnh chống công nhân, cấm mít tinh và tiến hành biểu tình, diễu hành, đàn áp dã man các phong trào đấu tranh chống đối chính phủ, đòi dân chủ hóa xã hội. Chính quyền cũng rất chú tâm xây dựng những hạt nhân thân hữu bên trong các tổ chức công đoàn của công nhân để giám sát và kìm hãm phong trào đấu tranh của họ…
https://vnexpress.net/han-quoc-mo-xe-di-san-cua-park-chung-hee-1980273.html
https://cand.com.vn/So-tay/Cac-doi-Tong-thong-o-Han-Quoc-ghe-luon-luon-nong-i315831/
Park Chung-hee chủ yếu chỉ quan tâm đến thiết lập sự ổn định trật tự để phát triển kinh tế và củng cố quốc phòng. Thời gian đầu, ông không quên với các nguyên tắc dân chủ và lối sống dân chủ. Theo ông, chế độ dân chủ áp dụng ở Hàn Quốc không giống chế độ dân chủ tự do theo kiểu phương Tây, mà là một chế độ dân chủ hạn chế hoặc gọi là chế độ dân chủ có hướng dẫn.
Năm 1967 ông đã từng đưa ra lời hứa sau khi tuyên thệ nhậm chức cho ku=ỳ tổng thống thứ hai là ông sẽ rời khỏi Nhà Xanh khi hết nhiệm kỳ 2 năm liên tiếp vào năm 1971 (Hiến pháp Hàn Quốc năm 1963 chỉ cho phép giữ cương vị tổng thống trong hai nhiệm kỳ liên tiếp). Với sự hỗ trợ của KCIA (Cục Tình báo Trung ương Hàn Quốc) và các đồng minh trong cơ quan lập pháp quốc gia ông thành công sửa đổi Hiến pháp thông qua trưng cầu dân ý. Năm 1971 ông thắng cử và giành quyền ngồi trên ghế thổng thống nhiệm kỳ thứ 3 liên tiếp.
Ngày 28.12.1972, Park Chung–hee nhậm chức Tổng thống, nền cộng hoà thứ tư được thành lập. Tháng 10/1972 ông khởi xướng một cuộc tự đảo chính để giải thể quốc hội và đình chỉ hiếp pháp, dọn đường để thông qua bản hiến pháp Duy Tân vào tháng 11 qua cuộc trưng cầu dân ý bị đánh giá là gian lận nặng nề.
Tháng 2.1973, sau cuộc bầu cử Quốc hội, một hội chính trị mới có tên là Hội Chính trị huynh đệ cải cách tân sinh lực ( Political Freternal Society for Revitalizing Reform) đã ra đời. Theo hiến pháp mới, 73 thành viên của đảng được bầu theo lời giới thiệu của Tổng thống với nhiệm kỳ Quốc hội 3 năm. Tuy nhiên, nền Cộng hoà lần thứ tư cũng gặp phải nhiều khó khăn về chính trị và xã hội tác động từ nhiều phía ở cả trong và ngoài nước. Chẳng hạn, vụ bắt cóc Kim Dae-jung tại Tokyo bị Nhật và Mỹ chỉ trích, hoặc Chính phủ CHDCND Triều Tiên bất ngờ đòi chấm dứt đàm phán với Hàn Quốc, hoặc biểu tình của sinh viên đòi huỷ bỏ hiến pháp gia tăng khiến chính phủ phải ban bố các biện pháp của Tổng thống hạn chế quyền tự do cơ bản của công dân và cấm sinh viên biểu tình.
Ngày 27.12.1978, trong cuộc bầu cử tổng thống, Park lại trúng cử và đã có một số biện pháp mới như thả 1.000 tù nhân chính trị, tiếp tục kêu gọi CHDCND Triều Tiên đàm phán và đặc biệt giữa năm 1979, Tổng thống Mỹ Carter có chuyến thăm và tuyên bố huỷ bỏ kế hoạch rút quân đội ra khỏi Hàn Quốc. Mặc dù vậy, phong trào chống đối chính phủ ngày càng trở nên mạnh mẽ, nhất là Kim Young Sam- người đứng đầu của Đảng Tân dân chủ bị trục xuất ra khỏi Quốc hội đã dẫn tới nhiều cuộc biểu tình lớn của quần chúng và sinh viên tại Pusan, Massan và sau đó là Seoul.
Cuối những năm 70, tốc độ tăng trưởng cao của nền kinh tế đã không thể là át chủ bài giúp cho Park Chung-hee ngồi yên trong Nhà Xanh. Làn sóng biểu tình phản đối chế độ độc tài càng ngày càng lan rộng ở Hàn Quốc vì có quá nhiều người dân không hài lòng với cách cai trị độc đoán của Park Chunghee cùng các cơ quan an ninh, tình báo của ông.
Ngày 16/10/1979, tại Trường Đại học Pusan, một nhóm sinh viên đã xuống đường kêu gọi chấm dứt chế độ độc tài. Làn sóng biểu tình nhanh chóng lan rộng, dẫn tới đụng độ đổ máu giữa lớp trẻ với cảnh sát chống bạo động. Buổi tối hôm đó đã có tới 50.000 người tụ tập ở phía trước của hội trường thành phố Pusan. Trong hai ngày tiếp theo, một số văn phòng công cộng đã bị tấn công và khoảng 400 người biểu tình đã bị bắt giữ. Vào ngày 18/10, chính phủ Park Chung-hee tuyên bố thiết quân luật tại Pusan.
Thế nhưng, đã quá muộn vì các cuộc biểu tình đã lan tới cả thành phố Masan, đặc biệt là ở Trường Đại học Tổng hợp Kyungnam. Có tới khoảng 10.000 người, chủ yếu là sinh viên và người lao động, tham gia các cuộc biểu tình chống lại chế độ độc tài. Bạo lực nhanh chóng leo thang với các cuộc tấn công vào các đồn cảnh sát và trụ sở các cơ quan của đảng cầm quyền trong thành phố. Masan bị đặt trong tình trạng giới nghiêm.
Tình hình đó đã dẫn tới cái chết của Tổng thống Park Chung-hee vào ngày 26.10.1979 do cơ quan tình báo Trung ương Nam Triều Tiên (KCIA) ám sát. Sau đó, Thủ tướng Ch’oe Kyu–hae được bầu làm Tổng thống mới của nước cộng hoà, thông báo chấm dứt sự cai trị theo đường lối của Park và nhanh chóng thông qua một hiến pháp sửa đổi nhằm thúc đẩy xã hội đi theo xu hướng dân chủ. Đây cũng là thời kỳ quá độ để dẫn đến sự ra đời của nền cộng hoà thứ năm ở Hàn Quốc.
https://dongphuonghoc.org/article/241/tong-quan-ve-nha-nuoc-han-quoc-trong-thoi-ky-1962-1992.html
