
Preview text:
Giải pháp nhóm đưa ra là "Chống tư tưởng cục bộ, khép kín, khuyến khích tinh thần đổi mới, cởi mở". Nhóm đánh giá thế nào về tính khả thi của giải pháp này trong thực tế, khi mà tâm lý "ưu tiên người quen, người cùng quê" vẫn tồn tại? Cần những cơ chế, chính sách cụ thể nào để chuyển hóa tư tưởng này từ cấp độ cộng đồng sang cấp độ tổ chức?
Việc "xin - cho" và "quan hệ cá nhân quan trọng hơn quy định pháp luật" là hệ quả tiêu cực của tư duy "trọng tình hơn lý" và "phép vua thua lệ làng". Nhóm có nghĩ rằng việc nâng cao ý thức pháp luật có đủ sức mạnh để thay đổi lối hành xử đã tồn tại qua nhiều thế kỷ này không? Hay cần phải có những biện pháp quyết liệt hơn (ví dụ: công khai, minh bạch hóa quy trình) để chuyển đổi từ văn hóa quan hệ sang văn hóa quy trình?
Nhóm đã xem xét "tâm lý dĩ hòa vi quý" là yếu tố tiêu cực cản trở tư duy phản biện. Tuy nhiên, trong văn hóa Á Đông, "dĩ hòa vi quý" lại giúp duy trì sự hòa thuận, vốn là một giá trị cốt lõi. Vậy, theo nhóm, làm thế nào để người Việt vừa giữ được sự hòa thuận (trọng tình) trong ứng xử, vừa thẳng thắn đưa ra ý kiến phản biện (trọng lý) để thúc đẩy sự sáng tạo và phát triển trong học tập/công việc?