Hạn chế của nền Kinh tế định hướng xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam :
-Các yếu tố Xã Hội Chủ Nghĩa hoặc xuất hiện nhưng không có hiệu quả , hoặc chưa rõ nét
Hợp tác xã còn yếu kém hơn, đặc biệt là không hấp dẫn nông dân. Nhà nước quản lý nền kinh
tế chủ yếu theo chính sách ngắn hạn, hiệu lực và hiệu quả thấp, các vấn đề về lũng đoạn thị
trường, gian lận, hàng giả… diễn ra phổ biến. Nhà nước làm mất dần niềm tin ở nhân dân do
quản lý nền kinh tế chưa thực sự hiệu quả và công bằng, do “lợi ích nhóm” chi phối nên nhiều
chính sách kinh tế chưa thực sự xuất phát từ lợi ích chung của quảng đại nhân dân lao động.
Sự phân hóa giàu - nghèo ngày càng gia tăng, tệ quan liêu, lãng phí và tham nhũng chưa được
ngăn ngừa hiệu quả. Số đông người dân làm nông nghiệp có thu nhập thấp, hầu như rất khó
thoát nghèo.
Vd : về cơ quan quản lí kinh tế của nhà nước chưa đủ mạnh để kiểm soát các hoạt động loại
hình công ty dẫn đến một vài công ty đa cấp biến tướng gây hại đến lợi ích của nhân dân và
người tiêu dùng. Cơ quan quản lí thì trường chưa đủ hiệu quả quản lý dẫn đến hiện tưởng
hàng giả, hàng nhái , gây ô nhiễm môi trường
-Do kinh tế thị trường mới được hình thành nên thể chế kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa ở
nước ta chưa đồng bộ( sự thiếu thống nhất, chồng chéo về mặt nội dung về chức năng và
nhiệm vụ , Không thống nhất giữa thẩm quyền giữa các bộ luật hiện nay. Thể hiện sự thiếu
đồng bộ về thể chế mà cụ thể mà cụ thể đó là Luật pháp và chức năng của cơ quan quản lý
nhà nước
Vd về sự chưa đồng bộ thiếu thống nhất là trong luật pháp giữa Luật đầu tư và luật đất đai hiện
nay, Về luật đầu tư khi xin cấp phép chuyển mục đích sử dụng đất dưới 10hecta đất nông
nghiệp. Trong luật đầu tư điều 32 có ghi: Uỷ ban nhân dân cấp tỉnh sẽ có thẩm quyền chấp
thuận cấp phép chuyển dich sử dụng đất. Trong khi đó điều 52 trong luật đất đai lai khẳng định
đó là thẩm quyền của Hội đồng nhân dân cấp tỉnh
-Hệ thống thể chế chưa đầy đủ bởi thể chế luôn đi sau sự phát triển của lực lượng sản xuất.
Vd trong thời đại 4.0 như hiện nay việc kinh doanh online trên các nền tảng mạng xã hội nở rộ
nhưng nhà nước ta chưa có văn bản luật và cơ chế thu thuế đối với các mô hình kinh doanh
này
-Chính phủ Việt Nam chưa tạo được môi trường kinh doanh thật sự lành mạnh, bình đẳng.
Hiến pháp đã quy định kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo, nhưng cũng quy định các thành
phần kinh tế là bình đẳng, cùng hợp tác và cùng cạnh tranh. Tuy nhiên, trong thực tiễn, khu vực
kinh tế tư nhân không có nhiều cơ hội tiếp cận vốn, đất đai, thông tin, mất nhiều cơ hội trong
đấu thầu cũng như tiếp cận thị trường như khu vực kinh tế nhà nước. Trong khi đó, doanh
nghiệp nhà nước vẫn được "ưu ái" về mọi phương diện, chiếm nguồn lực lớn nhưng lại sử
dụng không hiệu quả, nhiều dự án thất thoát, làm ăn thua lỗ, gây tổn hại lớn cho nhà nước và
xã hội. .Cụ thể là, thành phần kinh tế nhà nước tuy chiếm tỷ trọng lớn trong nền kinh tế nhưng
hiệu quả thấp. Thậm chí một số tập đoàn kinh tế nhà nước lớn lâm vào tình trạng mất vốn, phá
sản, nợ nần (nợ của doanh nghiệp nhà nước đến năm 2013 đạt con số hơn 1 triệu tỷ đồng).
Vd: 12 đại dự án của ngành Công Thương đã để lại thiệt hại 63 nghìn tỷ đồng, mất rất nhiều
năm để giải quyết dứt điểm
Vd: Vietnam Airlines hãng hàng không quốc gia Việt Nam với vai trò nhà nước là chủ sở hữu
khi nắm hơn 86% cố phần được chính phủ đồng ý cung cấp gói giải cứu trị giá
12.000 tỷ đồng, trong đó có 4.000 tỷ đồng tái cấp vốn để các tổ
chức tín dụng cho Vietnam Airlines vay với lãi suất ưu đãi và 8.000
tỷ đồng từ phát hành cổ phiếu tăng vốn điều lệ. Trong khi các hãng
hàng không tư nhân ở việt nam cũng đề xuất các gói vay nhưng tất
cả các đề nghị đều đang ở tình trạng “ đang được xem xét”

Preview text:

Hạn chế của nền Kinh tế định hướng xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam :
-Các yếu tố Xã Hội Chủ Nghĩa hoặc xuất hiện nhưng không có hiệu quả , hoặc chưa rõ nét
Hợp tác xã còn yếu kém hơn, đặc biệt là không hấp dẫn nông dân. Nhà nước quản lý nền kinh
tế chủ yếu theo chính sách ngắn hạn, hiệu lực và hiệu quả thấp, các vấn đề về lũng đoạn thị
trường, gian lận, hàng giả… diễn ra phổ biến. Nhà nước làm mất dần niềm tin ở nhân dân do
quản lý nền kinh tế chưa thực sự hiệu quả và công bằng, do “lợi ích nhóm” chi phối nên nhiều
chính sách kinh tế chưa thực sự xuất phát từ lợi ích chung của quảng đại nhân dân lao động.
Sự phân hóa giàu - nghèo ngày càng gia tăng, tệ quan liêu, lãng phí và tham nhũng chưa được
ngăn ngừa hiệu quả. Số đông người dân làm nông nghiệp có thu nhập thấp, hầu như rất khó thoát nghèo.
Vd : về cơ quan quản lí kinh tế của nhà nước chưa đủ mạnh để kiểm soát các hoạt động loại
hình công ty dẫn đến một vài công ty đa cấp biến tướng gây hại đến lợi ích của nhân dân và
người tiêu dùng. Cơ quan quản lí thì trường chưa đủ hiệu quả quản lý dẫn đến hiện tưởng
hàng giả, hàng nhái , gây ô nhiễm môi trường
-Do kinh tế thị trường mới được hình thành nên thể chế kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa ở
nước ta chưa đồng bộ( sự thiếu thống nhất, chồng chéo về mặt nội dung về chức năng và
nhiệm vụ , Không thống nhất giữa thẩm quyền giữa các bộ luật hiện nay. Thể hiện sự thiếu
đồng bộ về thể chế mà cụ thể mà cụ thể đó là Luật pháp và chức năng của cơ quan quản lý nhà nước
Vd về sự chưa đồng bộ thiếu thống nhất là trong luật pháp giữa Luật đầu tư và luật đất đai hiện
nay, Về luật đầu tư khi xin cấp phép chuyển mục đích sử dụng đất dưới 10hecta đất nông
nghiệp. Trong luật đầu tư điều 32 có ghi: Uỷ ban nhân dân cấp tỉnh sẽ có thẩm quyền chấp
thuận cấp phép chuyển dich sử dụng đất. Trong khi đó điều 52 trong luật đất đai lai khẳng định
đó là thẩm quyền của Hội đồng nhân dân cấp tỉnh
-Hệ thống thể chế chưa đầy đủ bởi thể chế luôn đi sau sự phát triển của lực lượng sản xuất.
Vd trong thời đại 4.0 như hiện nay việc kinh doanh online trên các nền tảng mạng xã hội nở rộ
nhưng nhà nước ta chưa có văn bản luật và cơ chế thu thuế đối với các mô hình kinh doanh này
-Chính phủ Việt Nam chưa tạo được môi trường kinh doanh thật sự lành mạnh, bình đẳng.
Hiến pháp đã quy định kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo, nhưng cũng quy định các thành
phần kinh tế là bình đẳng, cùng hợp tác và cùng cạnh tranh. Tuy nhiên, trong thực tiễn, khu vực
kinh tế tư nhân không có nhiều cơ hội tiếp cận vốn, đất đai, thông tin, mất nhiều cơ hội trong
đấu thầu cũng như tiếp cận thị trường như khu vực kinh tế nhà nước. Trong khi đó, doanh
nghiệp nhà nước vẫn được "ưu ái" về mọi phương diện, chiếm nguồn lực lớn nhưng lại sử
dụng không hiệu quả, nhiều dự án thất thoát, làm ăn thua lỗ, gây tổn hại lớn cho nhà nước và
xã hội. .Cụ thể là, thành phần kinh tế nhà nước tuy chiếm tỷ trọng lớn trong nền kinh tế nhưng
hiệu quả thấp. Thậm chí một số tập đoàn kinh tế nhà nước lớn lâm vào tình trạng mất vốn, phá
sản, nợ nần (nợ của doanh nghiệp nhà nước đến năm 2013 đạt con số hơn 1 triệu tỷ đồng).
Vd: 12 đại dự án của ngành Công Thương đã để lại thiệt hại 63 nghìn tỷ đồng, mất rất nhiều
năm để giải quyết dứt điểm
Vd: Vietnam Airlines hãng hàng không quốc gia Việt Nam với vai trò nhà nước là chủ sở hữu
khi nắm hơn 86% cố phần được chính phủ đồng ý cung cấp gói giải cứu trị giá
12.000 tỷ đồng, trong đó có 4.000 tỷ đồng tái cấp vốn để các tổ
chức tín dụng cho Vietnam Airlines vay với lãi suất ưu đãi và 8.000
tỷ đồng từ phát hành cổ phiếu tăng vốn điều lệ. Trong khi các hãng
hàng không tư nhân ở việt nam cũng đề xuất các gói vay nhưng tất
cả các đề nghị đều đang ở tình trạng “ đang được xem xét”