-
Thông tin
-
Quiz
Mẫu Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu
Cảm ơn mái trường này, nơi tôi đã trưởng thành và tìm thấy chính mình. Cảm ơn thầy cô, những người đã không ngừng yêu thương, dạy dỗ và khích lệ chúng tôi. Những kỷ niệm về ngôi trường và những người thầy, cô sẽ luôn sống mãi trong trái tim tôi, là nguồn động viên và là ngọn lửa thắp sáng ước mơ trong tôi. Tài liệu giúp bạn tham khảo ôn tập và đạt kết quả cao. Mời bạn đọc đón xem!
Văn học 124 tài liệu
Tài liệu khác 2.4 K tài liệu
Mẫu Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu
Cảm ơn mái trường này, nơi tôi đã trưởng thành và tìm thấy chính mình. Cảm ơn thầy cô, những người đã không ngừng yêu thương, dạy dỗ và khích lệ chúng tôi. Những kỷ niệm về ngôi trường và những người thầy, cô sẽ luôn sống mãi trong trái tim tôi, là nguồn động viên và là ngọn lửa thắp sáng ước mơ trong tôi. Tài liệu giúp bạn tham khảo ôn tập và đạt kết quả cao. Mời bạn đọc đón xem!
Môn: Văn học 124 tài liệu
Trường: Tài liệu khác 2.4 K tài liệu
Thông tin:
Tác giả:






Tài liệu khác của Tài liệu khác
Preview text:
Mẫu Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu
1. Mẫu Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu - mẫu số 1
Trong cuộc sống của mỗi con người, có những khoảnh khắc và những con người đặc biệt mà ta
sẽ không bao giờ quên. Đối với tôi, một trong những ấn tượng sâu sắc nhất chính là những kỷ
niệm về thầy cô giáo và mái trường mến yêu, nơi đã để lại dấu ấn đậm nét trong tâm hồn tôi.
Cô Nguyễn Thị Lan, giáo viên chủ nhiệm lớp 12A của tôi, là một người thầy mà tôi luôn yêu quý
và ngưỡng mộ. Cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người đã dạy tôi cách nhìn
nhận cuộc sống, cách đối mặt với thử thách, và quan trọng nhất, cô đã giúp tôi trưởng thành hơn qua từng ngày học tập.
Ngay từ những buổi học đầu tiên, tôi đã cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ cô. Mỗi sáng,
khi bước vào lớp, cô luôn nở nụ cười hiền hòa, ánh mắt trìu mến như một người mẹ thứ hai. Cô
luôn dành thời gian để lắng nghe, chia sẻ với chúng tôi những câu chuyện không chỉ về học tập
mà còn về những vấn đề cuộc sống. Cô dạy tôi rằng, học không chỉ để thi cử mà còn để trở thành
những con người tốt, biết yêu thương và tôn trọng bản thân cũng như những người xung quanh.
Có một lần, trong một buổi sinh hoạt ngoại khóa, lớp tôi đã tổ chức một chương trình viết thư
gửi những người thầy cô mà chúng tôi yêu quý. Khi tôi viết xong lá thư dài, tôi cảm thấy có điều
gì đó ngần ngại, nên chỉ dám để bức thư trong ngăn bàn mà không gửi. Cô đã phát hiện ra và nhẹ
nhàng hỏi tôi về những suy nghĩ, lo lắng trong lòng. Với sự chân thành và ân cần, cô đã giúp tôi
tìm ra những cách để đối diện với những khó khăn, đồng thời cũng khơi dậy trong tôi niềm tin
vào khả năng của chính mình. Qua những lời chia sẻ ấy, tôi đã học được bài học về sự dũng cảm
trong việc đối mặt với những nỗi lo sợ, và từ đó, tôi tự tin hơn trong việc bày tỏ cảm xúc của mình.
Không chỉ vậy, cô Lan còn là người đã biến những bài học Ngữ văn khô khan trở nên sinh động
và đầy cảm hứng. Cô không chỉ dạy chúng tôi về các tác phẩm văn học mà còn truyền cho chúng
tôi niềm yêu thích với mỗi câu chữ, mỗi trang sách. Cô kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời những
nhà văn nổi tiếng, về những khó khăn họ đã vượt qua để có được những tác phẩm bất hủ. Những
câu chuyện của cô đã giúp tôi nhận ra rằng văn học không chỉ là một môn học, mà là một phần
không thể thiếu trong cuộc sống, nó giúp chúng ta nhìn nhận và cảm nhận sâu sắc về thế giới xung quanh.
Khi chúng tôi chuẩn bị tốt nghiệp, lớp tổ chức một buổi tiệc chia tay để bày tỏ lòng biết ơn với
các thầy cô. Đến lượt tôi, tôi không thể kìm nén được cảm xúc và nước mắt đã lăn dài trên má.
Tôi nói với cô rằng, cô chính là nguồn động viên lớn nhất giúp tôi vượt qua những giai đoạn khó
khăn trong cuộc đời học sinh. Cô nhìn tôi, ánh mắt cô đầy sự tự hào và yêu thương, và nói rằng,
điều làm cô hạnh phúc nhất không phải là những điểm số cao mà là khi thấy học trò của mình trở
thành những con người tốt, có ích cho xã hội. Những lời nói của cô vẫn vang vọng trong tôi cho đến tận hôm nay.
Cô đã dạy tôi rằng, kiến thức không chỉ có trong sách vở mà còn nằm trong cách chúng ta sống,
cách đối nhân xử thế và cách chúng ta đối diện với thử thách. Cô cũng dạy tôi rằng, học không
chỉ để thi cử mà còn để trở thành một con người có ích, biết cống hiến và trân trọng những giá trị
trong cuộc sống. Những bài học của cô không chỉ giúp tôi phát triển về mặt tri thức mà còn giúp
tôi trưởng thành về mặt nhân cách.
Giờ đây, khi nhìn lại quãng thời gian học sinh, tôi nhận ra rằng những giá trị mà cô Lan đã trao
cho chúng tôi còn quý giá hơn cả những điểm số hay thành tích. Những bài học về tình yêu
thương, sự kiên nhẫn, và khát khao vươn lên trong cuộc sống đã trở thành hành trang theo tôi
suốt cuộc đời. Dù thời gian có trôi qua, những kỷ niệm về cô, về lớp học, về mái trường thân yêu
sẽ luôn sống mãi trong trái tim tôi.
Mái trường và những người thầy cô luôn là nguồn động viên lớn lao, giúp chúng ta vượt qua mọi
khó khăn, thử thách. Tôi cảm ơn cô, cảm ơn mái trường đã cho tôi những người thầy, người cô
tuyệt vời, những người đã chắp cánh cho ước mơ và hy vọng của tôi bay cao, bay xa hơn. Những
ấn tượng sâu sắc về cô và mái trường sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp đẽ, là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời.
Xin gửi lời tri ân đến tất cả những người thầy, người cô đã dìu dắt, giúp đỡ chúng tôi. Những bài
học của các thầy cô không chỉ dạy chúng tôi kiến thức mà còn là bài học về cuộc sống, về tình
yêu thương, sự sẻ chia và khát khao vươn tới ước mơ.
2. Mẫu Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu - mẫu số 2
Mái trường - nơi tôi đã trải qua những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp - không chỉ là một không gian
học tập mà còn là nơi nuôi dưỡng những kỷ niệm sâu sắc, nơi khắc ghi những tình cảm thiêng
liêng và những bài học quý giá về cuộc sống. Trong những kỷ niệm ấy, hình ảnh của thầy cô
giáo - những người dẫn dắt chúng tôi vượt qua từng chặng đường học vấn, trưởng thành từng
ngày - luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi. Có một khoảnh khắc trong suốt quãng đời
học sinh mà tôi không thể nào quên, một tình huống sư phạm tiêu biểu đã để lại cho tôi bài học
không chỉ về kiến thức mà còn về tình yêu nghề, sự sáng tạo và tấm lòng dành cho học sinh của thầy.
Lúc đó, tôi là học sinh lớp 9, năm cuối cấp, giai đoạn quan trọng và căng thẳng với những kỳ thi
quyết định tương lai. Không khí trong lớp luôn nặng nề, các bạn học sinh đều cảm thấy áp lực từ
bài vở, từ gia đình, và từ chính những kỳ vọng lớn lao. Mọi người ít khi cười đùa, không khí lớp
học như một bức tường vô hình khiến mỗi học sinh cảm thấy ngột ngạt. Nhưng thầy Lê Minh
Tuấn, giáo viên môn Ngữ văn của chúng tôi, đã nhanh chóng nhận ra điều đó và quyết định thay
đổi không khí lớp học theo một cách rất đặc biệt mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi.
Một buổi sáng, thầy bước vào lớp với một nụ cười tươi rói, tay cầm theo một chiếc hộp lớn.
Thầy nói: "Hôm nay, chúng ta sẽ không học Văn. Thay vào đó, chúng ta sẽ chơi một trò chơi
mang tên 'Chia sẻ kỷ niệm'." Mọi ánh mắt trong lớp đều đổ dồn vào thầy, sự ngạc nhiên hiện rõ
trên từng gương mặt. Thầy bảo mỗi bạn sẽ viết một kỷ niệm đáng nhớ trong quãng thời gian học
tập của mình và bỏ vào chiếc hộp mà thầy mang đến. Từng ánh mắt dò hỏi nhau, nhưng rồi từng
bạn cũng bắt đầu viết. Những câu chuyện từ những kỷ niệm vui, buồn, từ những lần thành công
cho đến những thất bại trong học tập dần dần được chia sẻ.
Câu chuyện của tôi về lần đầu tiên gặp khó khăn trong môn Toán, khi tôi phải thức khuya học
bài và không tin mình sẽ vượt qua được kỳ thi, cũng được tôi viết vào giấy và bỏ vào chiếc hộp
ấy. Khi thầy mở hộp và bắt đầu đọc những lá thư mà mỗi học sinh đã viết, không khí trong lớp
đã dần thay đổi. Thầy không chỉ đọc mà còn chia sẻ những cảm xúc từ từng câu chuyện, thầy kể
lại những bài học rút ra từ mỗi kỷ niệm mà chúng tôi đã viết. Thầy bảo: "Mỗi kỷ niệm là một bài
học quý giá. Nó không chỉ giúp chúng ta nhận thức rõ hơn về bản thân mà còn kết nối chúng ta
lại gần nhau hơn. Chúng ta có thể học được rất nhiều từ những trải nghiệm của chính mình và của bạn bè xung quanh."
Sau khi trò chơi kết thúc, thầy tiếp tục dẫn dắt cả lớp vào một cuộc thảo luận về sự tự tin và lòng
dũng cảm. Thầy khuyến khích chúng tôi chia sẻ cảm xúc, những suy nghĩ về chính mình và về
những khó khăn mà chúng tôi đã vượt qua. Lớp học, vốn dĩ tĩnh lặng và căng thẳng, bỗng trở nên
sống động. Những câu chuyện vui vẻ, những tiếng cười khúc khích đã vang lên, không khí lớp
học trở nên gần gũi và ấm áp hơn bao giờ hết. Các bạn học sinh từ những cô cậu nhút nhát, bây
giờ dần cởi mở hơn, chúng tôi học cách chia sẻ, hiểu nhau hơn, và đặc biệt là không còn ngại
ngần khi đối diện với thử thách.
Qua tình huống sư phạm ấy, tôi không chỉ nhận thấy sự sáng tạo và linh hoạt của thầy trong việc
thay đổi không khí học tập, mà còn cảm nhận được tình cảm và sự quan tâm sâu sắc mà thầy
dành cho học sinh. Thầy không chỉ là người truyền đạt kiến thức, mà còn là người thầy có khả
năng lắng nghe và đồng cảm với những khó khăn mà học sinh gặp phải. Thầy đã không chỉ dạy
chúng tôi môn Ngữ văn, mà còn dạy chúng tôi cách sống, cách đối diện với những thử thách
trong cuộc sống, và quan trọng hơn hết, thầy dạy chúng tôi biết yêu thương, sẻ chia và sống thật với cảm xúc của mình.
Thầy Lê Minh Tuấn không chỉ là một người thầy mà còn là một người bạn, một người đồng hành
giúp chúng tôi khám phá bản thân và hiểu rõ hơn về thế giới xung quanh. Qua những tình huống
như vậy, tôi đã nhận ra rằng nghề giáo không đơn giản chỉ là việc truyền đạt tri thức mà còn là
khả năng chạm đến trái tim học sinh, giúp họ trưởng thành hơn không chỉ về mặt kiến thức mà
còn về mặt nhân cách. Chính từ những tình huống nhỏ bé ấy, thầy đã thắp lên trong chúng tôi
ngọn lửa đam mê học tập và khát khao vươn tới những ước mơ lớn.
Những kỷ niệm về thầy, về lớp học và mái trường thân yêu sẽ mãi là hành trang quý giá trong
suốt quãng đời trưởng thành của tôi. Dù thời gian có trôi qua, những bài học, những tình cảm mà
thầy cô đã trao cho chúng tôi sẽ luôn sống mãi trong trái tim mỗi học sinh. Tôi biết rằng, mái
trường này và những người thầy cô tuyệt vời sẽ mãi là nguồn động lực, là chỗ dựa vững chắc
giúp chúng tôi không ngừng vươn lên trong cuộc sống.
Xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thầy – người đã giúp tôi nhận ra rằng học không chỉ là để thi cử,
mà còn là để sống có ý nghĩa và cống hiến cho xã hội. Cảm ơn thầy, người đã truyền cảm hứng
và thắp sáng những ước mơ trong tôi. Cảm ơn mái trường thân yêu, nơi tôi đã trưởng thành và tìm thấy chính mình.
3. Mẫu Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu - mẫu số 3
Thời gian, đôi khi, cứ thế trôi qua nhanh như một cơn gió thoảng, nhưng những ký ức về mái
trường yêu dấu và những người thầy cô tận tâm vẫn luôn in sâu trong trái tim tôi. Mỗi buổi sáng,
tiếng trống trường vang lên, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của bạn bè, đó là âm thanh thân
thuộc nuôi dưỡng tâm hồn tôi, là một phần không thể thiếu trong quãng thời gian thanh xuân tươi
đẹp. Và mỗi lần nhớ lại, những kỷ niệm ấy lại sống dậy rõ ràng, tươi mới như những ngày đầu
tiên tôi đặt chân đến ngôi trường này.
Ngôi trường ấy không chỉ đơn thuần là nơi tôi đến để học tập, mà còn là mái nhà thứ hai, nơi tôi
tìm thấy sự an ủi, sự dìu dắt và tình cảm ấm áp từ những người thầy cô cũng như bạn bè. Trong
những ngày đầu tiên nhập học, tôi cảm thấy mình như một người lạ lẫm, lạc lõng giữa biển
người đông đúc, bối rối trước những thay đổi lớn trong cuộc sống. Nhưng ngay khi vừa bước qua
cánh cổng trường, tôi đã cảm nhận được sự chào đón nồng hậu từ cô giáo chủ nhiệm. Cô không
chỉ là người dạy chúng tôi những con chữ, mà còn là người mẹ thứ hai, chăm sóc, dẫn dắt và dạy
chúng tôi những bài học quý giá về cuộc sống. Mỗi giờ học với cô luôn là một hành trình mới,
nơi tôi được học cách yêu thương và tôn trọng bản thân, và không ngừng khám phá thế giới qua từng trang sách.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với tôi chính là ngày hội thể thao của trường.
Những buổi chiều hè oi ả, khi chúng tôi cùng nhau luyện tập, hăng say và quyết tâm để chuẩn bị
cho các môn thi đấu. Dưới ánh nắng chói chang, chúng tôi cùng hò hét, cổ vũ lẫn nhau, tất cả
như hòa vào một nhịp đập chung. Những lúc ấy, tôi không chỉ thấy được tinh thần thể thao trong
mỗi người, mà còn cảm nhận được sự đoàn kết và tình bạn sâu sắc mà chúng tôi dành cho nhau.
Khi cuối cùng lớp tôi giành được huy chương vàng, niềm vui ấy không chỉ là kết quả của nỗ lực
cá nhân, mà là kết quả của sự đồng lòng, sự ủng hộ và động viên không ngừng nghỉ từ cả tập thể.
Đó là khoảnh khắc mà tôi hiểu rõ hơn về sức mạnh của sự đoàn kết và về việc cùng nhau vượt qua thử thách.
Ngoài những giờ học trên lớp, những giờ ra chơi cũng là một phần không thể thiếu trong những
kỷ niệm đẹp của tôi. Hình ảnh những đứa bạn thân ngồi cùng nhau trên bậc thềm, chia sẻ những
câu chuyện vui buồn, những giọt nước mắt khi có ai đó phải chuyển trường, hay những tiếng
cười giòn giã khi trêu đùa nhau trong giờ nghỉ, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động về
tình bạn tuổi học trò. Đó là những khoảnh khắc vô giá mà tôi sẽ mãi giữ gìn, là những ký ức đẹp
nhất mà tôi luôn mang theo suốt cuộc đời.
Cô giáo dạy Toán của tôi là một người nghiêm khắc nhưng cũng đầy tình cảm. Cô không chỉ dạy
tôi những công thức khó nhằn mà còn dạy tôi những bài học về sự kiên trì và quyết tâm trong
cuộc sống. Cô luôn nhắc nhở chúng tôi rằng "Thành công không phải là đích đến, mà là hành
trình." Những lời cô nói đã theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành, trở thành kim chỉ nam
trong mỗi bước đi của tôi. Những lúc gặp khó khăn trong học tập hay trong cuộc sống, tôi luôn
nhớ đến lời dạy ấy, và chính nó đã giúp tôi vượt qua không ít thử thách.
Rồi một ngày, khi chúng tôi phải nói lời tạm biệt ngôi trường này, cảm xúc trong tôi dâng trào.
Ngôi trường thân yêu này không chỉ là nơi tôi học tập mà còn là nơi tôi lớn lên, là nơi tôi đã trải
qua những tháng ngày tươi đẹp nhất của tuổi học trò. Những thầy cô, bạn bè, những buổi học,
những giờ ra chơi - tất cả đã trở thành những phần ký ức không thể nào quên. Mái trường ấy, với
những người thầy cô tuyệt vời, đã không chỉ gieo vào tôi những kiến thức mà còn nuôi dưỡng
những ước mơ, khát vọng và hoài bão.
Nhìn lại, tôi nhận ra rằng những kỷ niệm ấy sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Chúng giống như những
ngôi sao lấp lánh, luôn soi sáng con đường tôi đi, dù có thế nào, dù thời gian có trôi đi. Những
bài học về tình yêu thương, về sự đoàn kết, về lòng kiên trì và sự quyết tâm mà tôi đã học được ở
đây sẽ mãi là hành trang quý giá, giúp tôi bước vững trên con đường tương lai.
Cảm ơn mái trường này, nơi tôi đã trưởng thành và tìm thấy chính mình. Cảm ơn thầy cô, những
người đã không ngừng yêu thương, dạy dỗ và khích lệ chúng tôi. Những kỷ niệm về ngôi trường
và những người thầy, cô sẽ luôn sống mãi trong trái tim tôi, là nguồn động viên và là ngọn lửa
thắp sáng ước mơ trong tôi.