Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con người | Ngữ văn 10

Cầm trên tay tác phẩm Cố hương, ta bắt gặp một dòng văn đầy chất trữ tình, một giai điệu buồn ngân nga, níu giữ trong mình những cảm xúc thăm thẳm từ hiện thực. Không giống như những câu chuyện truyền thống, tác phẩm như một bức tranh sơ sài nhưng lại lưu giữ sức mạnh ẩn sau những chi tiết tinh tế. Tài liệu được sưu tầm và soạn thảo dưới dạng file PDF để gửi tới các bạn cùng tham khảo, ôn tập đầy đủ kiến thức, chuẩn bị cho các buổi học thật tốt. Mời bạn đọc đón xem!

Chủ đề:

Văn mẫu 10 225 tài liệu

Môn:

Ngữ Văn 10 1.3 K tài liệu

Thông tin:
4 trang 2 tháng trước

Bình luận

Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bình luận.

Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con người | Ngữ văn 10

Cầm trên tay tác phẩm Cố hương, ta bắt gặp một dòng văn đầy chất trữ tình, một giai điệu buồn ngân nga, níu giữ trong mình những cảm xúc thăm thẳm từ hiện thực. Không giống như những câu chuyện truyền thống, tác phẩm như một bức tranh sơ sài nhưng lại lưu giữ sức mạnh ẩn sau những chi tiết tinh tế. Tài liệu được sưu tầm và soạn thảo dưới dạng file PDF để gửi tới các bạn cùng tham khảo, ôn tập đầy đủ kiến thức, chuẩn bị cho các buổi học thật tốt. Mời bạn đọc đón xem!

43 22 lượt tải Tải xuống
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con
người
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con
người - Mẫu số 1
Cầm trên tay tác phẩm Cố hương, ta bắt gặp một dòng văn đầy chất trữ tình, một giai điệu buồn ngân nga,
níu giữ trong mình những cảm xúc thăm thẳm từ hiện thực. Không giống như những câu chuyện truyền
thống, tác phẩm như một bức tranh sơ sài nhưng lại lưu giữ sức mạnh ẩn sau những chi tiết tinh tế. Chủ đề
về cố hương nở rộ, mở ra từ những đường nét phức tạp, chìm đắm trong những lời kể về quê nhà, làm nổi
bật những niềm vui và nỗi buồn của nhà văn về miền đất lẻo lắt, và sau đó là những suy nghĩ lo lắng về
cách thay đổi nó.
Dấu hiệu đầu tiên về sự khốn khó được mô tả qua "thôn xóm tiêu điều, hoang vắng nằm im lìm dưới vòm
trời màu vàng úa," làm cho tâm hồn "se lại." Quê hương thực tế không giống với ký ức trong lòng tác giả,
khiến cho sự kỳ vọng của người viết bị làm mờ. Mọi thứ đều trở nên hiu quạnh khi chân bước chạm vào
cổng nhà, khiến nỗi buồn về sự tan hoang, vắng bóng trở nên rõ ràng. Những gia đình đã rời đi, những ngôi
nhà trở nên trống trải, tạo nên không khí ảm đạm.
Nhà văn tận dụng việc tả mô những cụm từ như "không khỏi băn khoăn," "đưa chân, lấy đồ đạc," "sạch trơn
như quét," để miêu tả tình hình khó khăn và đau lòng. Câu chuyện không chỉ kể về mất mùa, thuế má, mà
còn mô tả sự thay đổi đau lòng trong ngoại hình của con người - một sự biến dạng không chỉ về vật chất mà
còn về tâm hồn. Cảnh mô tả về Nhuận Thổ ngày xưa và ngày nay làm nổi bật sự đau thương của thời gian
và hoàn cảnh.
Nhà văn tận dụng ngôn ngữ mô tả để chuyển đổi từ hình ảnh vật chất sang tâm hồn, ví dụ như "bàn tay
trước kia hồng hào, lanh lẹn" so với "bàn tay vừa thô kệch vừa nặng nề," tạo ra sự đối chiếu và làm nổi bật
sự thay đổi của con người dưới tác động của khó khăn và đau thương.
Nhà văn sử dụng nhân vật thím Hai Dương như một biểu tượng của sự lưu manh hoá, thể hiện qua các
hành động tiêu cực như đánh cắp và gian lận. Việc tạo ra những tình huống như "đứng cạnh đống tro, moi
ra hơn mười chiếc, cả bát lẫn đĩa" thể hiện sự thảm hại và lòng tham của nhân vật này. Nhà văn sử dụng
các chi tiết nhỏ để phản ánh những vấn đề lớn hơn trong xã hội, như mất mùa, thuế nặng, và sự tham ô.
Sự thay đổi của Nhuận Thổ cũng là một điểm nhấn quan trọng, từ vẻ ngoại hình đẹp đẽ và hạnh phúc ngày
xưa, giờ đây trở thành hình ảnh khốn khổ, mệt mỏi, và già nua. Điều này thể hiện sự đau đớn và thất bại
của con người trước những thách thức của cuộc sống.
Cuối cùng, nhà văn kết thúc truyện một cách đầy ý nghĩa khi miêu tả hình ảnh của Nhuận Thổ đang lang
thang trên đỉnh đồi, ngước nhìn về quê hương cũ. Hình ảnh này không chỉ là sự kết thúc của một câu
chuyện cá nhân mà còn là biểu tượng của tất cả những người phải xa cách quê hương, mang trong mình
những nỗi buồn và hồi tưởng về nơi mình sinh ra.
Tóm lại, Cố hương là một tác phẩm văn xuôi đặc sắc của nhà văn Nam Cao, tận dụng ngôn ngữ và mô tả
tinh tế để chuyển đạt những cảm xúc sâu sắc về quê hương, cuộc sống, và con người. Châm biếm, chấm
phá thế giới hiện thực qua góc nhìn cá nhân, tác phẩm để lại những dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả,
thách thức họ suy ngẫm về ý nghĩa của quê hương và những giá trị văn hóa truyền thống.
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con
người - Mẫu số 2
Trong hành trình sống của chúng ta, có một "căn bệnh" khó chữa trị được gọi là "hội chứng khác Niagara."
Người ta thường bị cuốn theo dòng chảy của xu hướng, đám đông, và bị mất khỏi tiếng gọi của những khát
vọng bên trong mình. Có thể căn bệnh này phát sinh từ sự sợ hãi khi phải đối mặt với ánh đèn sáng của sự
phê phán và định kiến từ xã hội xung quanh.
Phạm Lữ Ân đã mô tả một tình huống phổ biến, khi mọi người thích phán xét và đánh giá theo một định kiến
đã có sẵn. Tình trạng "bị phán xét" không phải là khó khăn lớn nhất, mà là việc chúng ta "buông mình vào
tấm lưới định kiến," chấp nhận và hòa mình vào những quy chuẩn mà chính bản thân ta không thực sự tán
thưởng. Cuộc sống của chúng ta trở nên tệ hại nếu nó bị kiểm soát bởi định kiến của chính bản thân, nhưng
nếu nó bị kiểm soát bởi định kiến của người khác, thì đó là một bi kịch nhiều lần.
Phạm Lữ Ân đã tặng cho chúng ta một bài học sâu sắc về cách sống. Ông nhấn mạnh rằng "định kiến" là
những tư tưởng áp đặt, tiêu cực, và làm biến dạng con người theo những quy chuẩn nhất định. Nếu bị ảnh
hưởng bởi định kiến, ta làm thế nào có thể tìm được hạnh phúc và niềm vui thực sự? Hơn nữa, ông cảnh
báo rằng việc chấp nhận và rơi vào "tấm lưới định kiến" là điều tồi tệ nhất.
Con người là cá thể duy nhất với đặc điểm, tính cách, và ước mơ riêng. Tuy nhiên, sự khác biệt thường bị
đánh giá tiêu cực và định kiến xã hội đặt ra những áp đặt không công bằng. Mặc dù có nhiều nỗi sợ, nhưng
chúng ta cần dũng cảm đối mặt với ánh sáng và phê phán từ xã hội. Điều tồi tệ nhất không phải là khi chúng
ta bị định kiến của bản thân chi phối, mà là khi chúng ta chấp nhận và sống theo định kiến của người khác.
Định kiến có thể xuất phát từ bản thân, hoặc từ đám đông, nhưng cả hai đều tạo ra ảnh hưởng tiêu cực
trong cuộc sống của chúng ta. Nếu chúng ta không dám đứng lên, nói lên ý kiến mới mẻ và đúng đắn, thì xã
hội sẽ không thể phát triển. Cần có những người dám đối mặt với định kiến, những người tiên phong, để
cuộc sống trở nên văn minh và tiến bộ hơn.
Hình ảnh của H'Henie, Hoa hậu Việt Nam, là một minh chứng sống động. Dù phải đối mặt với sự so sánh và
phê phán từ dư luận, cô vẫn tự tin và kiên định với bản thân. Chính sự cố gắng không ngừng để thay đổi
suy nghĩ của mọi người đã giúp H'Henie được công nhận và tạo dấu ấn riêng. Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi
chúng ta dám đối diện với định kiến và sống chân thành với bản thân.
Con người cần sự tỉnh táo và sáng suốt để không tự nhốt mình trong lồng định kiến và không bị mất mát
chính mình. Có những người nghĩ rằng cuộc sống nên như trái cà chua, giữ nguyên màu sắc bản thân bất
kể ở bất kỳ trạng thái nào. Nhưng để là chính mình trong sự phê phán và định kiến, con người cần có sự
dũng cảm và ý chí để đối mặt với thách thức. Chỉ khi đó, cuộc sống mới đạt được giá trị thực sự và ý nghĩa
đầy đủ.
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con
người - Mẫu số 3
Tác giả nổi tiếng về trinh thám của Nhật Bản, Higashino Keigo, từng chia sẻ một quan điểm sâu sắc: "Trên
thế giới này có duy nhất hai thứ không thể nhìn trực tiếp: Một là mặt trời, và hai là nhân tâm." Nếu không
muốn người khác sống tốt hơn, khác biệt với mình, thì điều này có thể được coi là một trong những tội ác
lớn nhất của bản chất con người. Chúng ta thường để con mắt của mình bị che mờ bởi những định kiến bề
ngoài, quên mất rằng chỉ có tính cách bên trong mới là giá trị cốt lõi tạo nên một con người.
Một trong những vấn đề nổi bật là "nghiện" chỉ trích người khác, coi đó như một loại bệnh tật. Một ví dụ điển
hình là Mạc Văn Úy, một nữ ca sĩ, diễn viên nổi tiếng người Hồng Kông. Dù đã 48 tuổi, nhưng vẫn giữ được
vẻ xinh đẹp và gợi cảm trong tour diễn kỉ niệm 25 năm hoạt động nghệ thuật. Mặc dù nhận được sự hâm
mộ về vẻ ngoại hình và phương pháp duy trì dáng, nhưng cũng không thiếu những ý kiến chỉ trích về cách
ăn mặc và thái độ của cô.
Những ý kiến tiêu cực này thường xuất phát từ định kiến về giới tính và tuổi tác. Người ta thường tỏ ra khó
chịu và phê phán những người không tuân theo quy định không chính thức về cách ứng xử, trang phục dựa
trên tuổi tác. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là ai là người quy định rõ ràng về việc nào đó chỉ phù hợp với độ tuổi
bao nhiêu? Và liệu quy định đó có phản ánh đúng bản chất của con người hay không?
Một ví dụ khác là nhận xét về hình xăm. Thay vì đánh giá con người qua bề ngoài, hình xăm thường bị xem
là biểu hiện của sự hư hỏng, mất dạy. Câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có thể đánh giá đúng con người qua
những định kiến như vậy không? Những người có hình xăm thường phải đối mặt với ánh nhìn kỳ thị, thậm
chí là sự phân biệt đối xử từ xã hội, mặc dù họ có thể mang lại ấn tượng tích cực và là dấu mốc quan trọng
trong cuộc sống của họ.
PSG-TS Huỳnh Văn Sơn, Phó chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Việt Nam, nhấn mạnh rằng để đánh giá một con
người cần phải dựa vào nhiều khía cạnh, không chỉ bề ngoài mà còn lời nói, hành động, và cách họ ứng xử.
Điều quan trọng là chúng ta cần thời gian và quá trình để có cái nhìn toàn diện, chứ không phải đánh giá
nhanh chóng dựa trên những định kiến hạn hẹp của bản thân.
Vì vậy, hãy giảm bớt sự đánh giá không cần thiết và mở lòng hơn. Mỗi người là một cá nhân riêng biệt, và
mọi người đều có quyền sống và quyết định về cuộc sống của họ. Đối diện với những định kiến sai lầm,
chúng ta cần giữ tư duy của mình và không để người khác chi phối cuộc sống của mình. Cuộc sống sẽ trở
nên nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn nếu chúng ta giảm bớt sự đánh giá và chủ quan.
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con
người - Mẫu số 4
Cuộc sống của con người là một hành trình không ngừng thay đổi và phát triển theo hướng tích cực, mở
rộng với nhiều khía cạnh khác nhau. Trong quá khứ, chúng ta đã trải qua nhiều thử thách, trong đó bao gồm
nhiều bất công đã mang đến nhiều khó khăn và đau khổ cho con người. Trong số những khía cạnh đó,
chúng ta không thể không nhấn mạnh về thách thức của định kiến, một thói xấu mà đã và đang tạo nên
những tường thành tưởng chừng như không thể vượt qua.
Định kiến là một tập hợp các quan điểm, ý kiến và góc nhìn tiêu cực mà con người dựa vào để đánh giá một
sự vật, sự việc hoặc người khác, coi đó là chân lý tuyệt đối và không chấp nhận sự đa dạng hay đối lập.
Thói xấu định kiến tạo nên những tư duy và thói quen độc hại, khiến cho chúng ta trở nên độc lập và coi
thường người khác hoặc các tình huống trong cuộc sống. Hậu quả của thói xấu định kiến không thể dự
đoán được và thường mang lại những hậu quả tiêu cực.
Cách chúng ta đánh giá người khác dựa trên quan điểm chủ quan của mình không chỉ ảnh hưởng đến tâm
lý cá nhân mà còn tạo ra những định kiến xã hội. Việc này ảnh hưởng không chỉ đến cá nhân mà còn gây
tổn thương cho cả xã hội, làm chậm trễ quá trình phát triển và làm giàu sự đa dạng của cộng đồng.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn có những người hiểu biết, mở lòng và có khả năng thấu hiểu. Họ là
những người tích cực học hỏi, chấp nhận sự đa dạng, và từ bỏ những định kiến tiêu cực để hướng tới một
cộng đồng văn minh hơn. Những người này đáng được tôn vinh và trở thành nguồn động viên, làm tấm
gương sáng để chúng ta cùng học tập và theo đuổi.
Là những người trẻ, những học sinh, chúng ta có trách nhiệm lớn là rèn luyện tri thức và đạo đức. Chúng ta
cần tiếp thu những ý tưởng tiến bộ, loại bỏ những định kiến không tốt từ cuộc sống của mình để tránh gây
tổn thương cho người khác và sống với trái tim yêu thương. Mỗi người có một cuộc sống, suy nghĩ và quan
điểm riêng, và việc không đưa ra định kiến tiêu cực giúp chúng ta có thể sống hòa mình, tạo nên một cuộc
sống đẹp và ý nghĩa hơn.
| 1/4

Preview text:

Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con người
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con người - Mẫu số 1
Cầm trên tay tác phẩm Cố hương, ta bắt gặp một dòng văn đầy chất trữ tình, một giai điệu buồn ngân nga,
níu giữ trong mình những cảm xúc thăm thẳm từ hiện thực. Không giống như những câu chuyện truyền
thống, tác phẩm như một bức tranh sơ sài nhưng lại lưu giữ sức mạnh ẩn sau những chi tiết tinh tế. Chủ đề
về cố hương nở rộ, mở ra từ những đường nét phức tạp, chìm đắm trong những lời kể về quê nhà, làm nổi
bật những niềm vui và nỗi buồn của nhà văn về miền đất lẻo lắt, và sau đó là những suy nghĩ lo lắng về cách thay đổi nó.
Dấu hiệu đầu tiên về sự khốn khó được mô tả qua "thôn xóm tiêu điều, hoang vắng nằm im lìm dưới vòm
trời màu vàng úa," làm cho tâm hồn "se lại." Quê hương thực tế không giống với ký ức trong lòng tác giả,
khiến cho sự kỳ vọng của người viết bị làm mờ. Mọi thứ đều trở nên hiu quạnh khi chân bước chạm vào
cổng nhà, khiến nỗi buồn về sự tan hoang, vắng bóng trở nên rõ ràng. Những gia đình đã rời đi, những ngôi
nhà trở nên trống trải, tạo nên không khí ảm đạm.
Nhà văn tận dụng việc tả mô những cụm từ như "không khỏi băn khoăn," "đưa chân, lấy đồ đạc," "sạch trơn
như quét," để miêu tả tình hình khó khăn và đau lòng. Câu chuyện không chỉ kể về mất mùa, thuế má, mà
còn mô tả sự thay đổi đau lòng trong ngoại hình của con người - một sự biến dạng không chỉ về vật chất mà
còn về tâm hồn. Cảnh mô tả về Nhuận Thổ ngày xưa và ngày nay làm nổi bật sự đau thương của thời gian và hoàn cảnh.
Nhà văn tận dụng ngôn ngữ mô tả để chuyển đổi từ hình ảnh vật chất sang tâm hồn, ví dụ như "bàn tay
trước kia hồng hào, lanh lẹn" so với "bàn tay vừa thô kệch vừa nặng nề," tạo ra sự đối chiếu và làm nổi bật
sự thay đổi của con người dưới tác động của khó khăn và đau thương.
Nhà văn sử dụng nhân vật thím Hai Dương như một biểu tượng của sự lưu manh hoá, thể hiện qua các
hành động tiêu cực như đánh cắp và gian lận. Việc tạo ra những tình huống như "đứng cạnh đống tro, moi
ra hơn mười chiếc, cả bát lẫn đĩa" thể hiện sự thảm hại và lòng tham của nhân vật này. Nhà văn sử dụng
các chi tiết nhỏ để phản ánh những vấn đề lớn hơn trong xã hội, như mất mùa, thuế nặng, và sự tham ô.
Sự thay đổi của Nhuận Thổ cũng là một điểm nhấn quan trọng, từ vẻ ngoại hình đẹp đẽ và hạnh phúc ngày
xưa, giờ đây trở thành hình ảnh khốn khổ, mệt mỏi, và già nua. Điều này thể hiện sự đau đớn và thất bại
của con người trước những thách thức của cuộc sống.
Cuối cùng, nhà văn kết thúc truyện một cách đầy ý nghĩa khi miêu tả hình ảnh của Nhuận Thổ đang lang
thang trên đỉnh đồi, ngước nhìn về quê hương cũ. Hình ảnh này không chỉ là sự kết thúc của một câu
chuyện cá nhân mà còn là biểu tượng của tất cả những người phải xa cách quê hương, mang trong mình
những nỗi buồn và hồi tưởng về nơi mình sinh ra.
Tóm lại, Cố hương là một tác phẩm văn xuôi đặc sắc của nhà văn Nam Cao, tận dụng ngôn ngữ và mô tả
tinh tế để chuyển đạt những cảm xúc sâu sắc về quê hương, cuộc sống, và con người. Châm biếm, chấm
phá thế giới hiện thực qua góc nhìn cá nhân, tác phẩm để lại những dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả,
thách thức họ suy ngẫm về ý nghĩa của quê hương và những giá trị văn hóa truyền thống.
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con người - Mẫu số 2
Trong hành trình sống của chúng ta, có một "căn bệnh" khó chữa trị được gọi là "hội chứng khác Niagara."
Người ta thường bị cuốn theo dòng chảy của xu hướng, đám đông, và bị mất khỏi tiếng gọi của những khát
vọng bên trong mình. Có thể căn bệnh này phát sinh từ sự sợ hãi khi phải đối mặt với ánh đèn sáng của sự
phê phán và định kiến từ xã hội xung quanh.
Phạm Lữ Ân đã mô tả một tình huống phổ biến, khi mọi người thích phán xét và đánh giá theo một định kiến
đã có sẵn. Tình trạng "bị phán xét" không phải là khó khăn lớn nhất, mà là việc chúng ta "buông mình vào
tấm lưới định kiến," chấp nhận và hòa mình vào những quy chuẩn mà chính bản thân ta không thực sự tán
thưởng. Cuộc sống của chúng ta trở nên tệ hại nếu nó bị kiểm soát bởi định kiến của chính bản thân, nhưng
nếu nó bị kiểm soát bởi định kiến của người khác, thì đó là một bi kịch nhiều lần.
Phạm Lữ Ân đã tặng cho chúng ta một bài học sâu sắc về cách sống. Ông nhấn mạnh rằng "định kiến" là
những tư tưởng áp đặt, tiêu cực, và làm biến dạng con người theo những quy chuẩn nhất định. Nếu bị ảnh
hưởng bởi định kiến, ta làm thế nào có thể tìm được hạnh phúc và niềm vui thực sự? Hơn nữa, ông cảnh
báo rằng việc chấp nhận và rơi vào "tấm lưới định kiến" là điều tồi tệ nhất.
Con người là cá thể duy nhất với đặc điểm, tính cách, và ước mơ riêng. Tuy nhiên, sự khác biệt thường bị
đánh giá tiêu cực và định kiến xã hội đặt ra những áp đặt không công bằng. Mặc dù có nhiều nỗi sợ, nhưng
chúng ta cần dũng cảm đối mặt với ánh sáng và phê phán từ xã hội. Điều tồi tệ nhất không phải là khi chúng
ta bị định kiến của bản thân chi phối, mà là khi chúng ta chấp nhận và sống theo định kiến của người khác.
Định kiến có thể xuất phát từ bản thân, hoặc từ đám đông, nhưng cả hai đều tạo ra ảnh hưởng tiêu cực
trong cuộc sống của chúng ta. Nếu chúng ta không dám đứng lên, nói lên ý kiến mới mẻ và đúng đắn, thì xã
hội sẽ không thể phát triển. Cần có những người dám đối mặt với định kiến, những người tiên phong, để
cuộc sống trở nên văn minh và tiến bộ hơn.
Hình ảnh của H'Henie, Hoa hậu Việt Nam, là một minh chứng sống động. Dù phải đối mặt với sự so sánh và
phê phán từ dư luận, cô vẫn tự tin và kiên định với bản thân. Chính sự cố gắng không ngừng để thay đổi
suy nghĩ của mọi người đã giúp H'Henie được công nhận và tạo dấu ấn riêng. Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi
chúng ta dám đối diện với định kiến và sống chân thành với bản thân.
Con người cần sự tỉnh táo và sáng suốt để không tự nhốt mình trong lồng định kiến và không bị mất mát
chính mình. Có những người nghĩ rằng cuộc sống nên như trái cà chua, giữ nguyên màu sắc bản thân bất
kể ở bất kỳ trạng thái nào. Nhưng để là chính mình trong sự phê phán và định kiến, con người cần có sự
dũng cảm và ý chí để đối mặt với thách thức. Chỉ khi đó, cuộc sống mới đạt được giá trị thực sự và ý nghĩa đầy đủ.
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con người - Mẫu số 3
Tác giả nổi tiếng về trinh thám của Nhật Bản, Higashino Keigo, từng chia sẻ một quan điểm sâu sắc: "Trên
thế giới này có duy nhất hai thứ không thể nhìn trực tiếp: Một là mặt trời, và hai là nhân tâm." Nếu không
muốn người khác sống tốt hơn, khác biệt với mình, thì điều này có thể được coi là một trong những tội ác
lớn nhất của bản chất con người. Chúng ta thường để con mắt của mình bị che mờ bởi những định kiến bề
ngoài, quên mất rằng chỉ có tính cách bên trong mới là giá trị cốt lõi tạo nên một con người.
Một trong những vấn đề nổi bật là "nghiện" chỉ trích người khác, coi đó như một loại bệnh tật. Một ví dụ điển
hình là Mạc Văn Úy, một nữ ca sĩ, diễn viên nổi tiếng người Hồng Kông. Dù đã 48 tuổi, nhưng vẫn giữ được
vẻ xinh đẹp và gợi cảm trong tour diễn kỉ niệm 25 năm hoạt động nghệ thuật. Mặc dù nhận được sự hâm
mộ về vẻ ngoại hình và phương pháp duy trì dáng, nhưng cũng không thiếu những ý kiến chỉ trích về cách
ăn mặc và thái độ của cô.
Những ý kiến tiêu cực này thường xuất phát từ định kiến về giới tính và tuổi tác. Người ta thường tỏ ra khó
chịu và phê phán những người không tuân theo quy định không chính thức về cách ứng xử, trang phục dựa
trên tuổi tác. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là ai là người quy định rõ ràng về việc nào đó chỉ phù hợp với độ tuổi
bao nhiêu? Và liệu quy định đó có phản ánh đúng bản chất của con người hay không?
Một ví dụ khác là nhận xét về hình xăm. Thay vì đánh giá con người qua bề ngoài, hình xăm thường bị xem
là biểu hiện của sự hư hỏng, mất dạy. Câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có thể đánh giá đúng con người qua
những định kiến như vậy không? Những người có hình xăm thường phải đối mặt với ánh nhìn kỳ thị, thậm
chí là sự phân biệt đối xử từ xã hội, mặc dù họ có thể mang lại ấn tượng tích cực và là dấu mốc quan trọng
trong cuộc sống của họ.
PSG-TS Huỳnh Văn Sơn, Phó chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Việt Nam, nhấn mạnh rằng để đánh giá một con
người cần phải dựa vào nhiều khía cạnh, không chỉ bề ngoài mà còn lời nói, hành động, và cách họ ứng xử.
Điều quan trọng là chúng ta cần thời gian và quá trình để có cái nhìn toàn diện, chứ không phải đánh giá
nhanh chóng dựa trên những định kiến hạn hẹp của bản thân.
Vì vậy, hãy giảm bớt sự đánh giá không cần thiết và mở lòng hơn. Mỗi người là một cá nhân riêng biệt, và
mọi người đều có quyền sống và quyết định về cuộc sống của họ. Đối diện với những định kiến sai lầm,
chúng ta cần giữ tư duy của mình và không để người khác chi phối cuộc sống của mình. Cuộc sống sẽ trở
nên nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn nếu chúng ta giảm bớt sự đánh giá và chủ quan.
Nghị luận về thói xấu định kiến gây ra nỗi thống khổ cho con người - Mẫu số 4
Cuộc sống của con người là một hành trình không ngừng thay đổi và phát triển theo hướng tích cực, mở
rộng với nhiều khía cạnh khác nhau. Trong quá khứ, chúng ta đã trải qua nhiều thử thách, trong đó bao gồm
nhiều bất công đã mang đến nhiều khó khăn và đau khổ cho con người. Trong số những khía cạnh đó,
chúng ta không thể không nhấn mạnh về thách thức của định kiến, một thói xấu mà đã và đang tạo nên
những tường thành tưởng chừng như không thể vượt qua.
Định kiến là một tập hợp các quan điểm, ý kiến và góc nhìn tiêu cực mà con người dựa vào để đánh giá một
sự vật, sự việc hoặc người khác, coi đó là chân lý tuyệt đối và không chấp nhận sự đa dạng hay đối lập.
Thói xấu định kiến tạo nên những tư duy và thói quen độc hại, khiến cho chúng ta trở nên độc lập và coi
thường người khác hoặc các tình huống trong cuộc sống. Hậu quả của thói xấu định kiến không thể dự
đoán được và thường mang lại những hậu quả tiêu cực.
Cách chúng ta đánh giá người khác dựa trên quan điểm chủ quan của mình không chỉ ảnh hưởng đến tâm
lý cá nhân mà còn tạo ra những định kiến xã hội. Việc này ảnh hưởng không chỉ đến cá nhân mà còn gây
tổn thương cho cả xã hội, làm chậm trễ quá trình phát triển và làm giàu sự đa dạng của cộng đồng.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn có những người hiểu biết, mở lòng và có khả năng thấu hiểu. Họ là
những người tích cực học hỏi, chấp nhận sự đa dạng, và từ bỏ những định kiến tiêu cực để hướng tới một
cộng đồng văn minh hơn. Những người này đáng được tôn vinh và trở thành nguồn động viên, làm tấm
gương sáng để chúng ta cùng học tập và theo đuổi.
Là những người trẻ, những học sinh, chúng ta có trách nhiệm lớn là rèn luyện tri thức và đạo đức. Chúng ta
cần tiếp thu những ý tưởng tiến bộ, loại bỏ những định kiến không tốt từ cuộc sống của mình để tránh gây
tổn thương cho người khác và sống với trái tim yêu thương. Mỗi người có một cuộc sống, suy nghĩ và quan
điểm riêng, và việc không đưa ra định kiến tiêu cực giúp chúng ta có thể sống hòa mình, tạo nên một cuộc
sống đẹp và ý nghĩa hơn.