Tuổi học trò lặng lẽ trôi qua, để lại phía sau bao hồi ức trong trẻo gắn
với mái trường thân quen, với thầy tận tụy bạn hồn nhiên. Giữa
dòng kỷ niệm ấy, em luôn khắc ghi những phút giây ra chơi đầy ắp tiếng
cười. Chỉ một hồi trống vang lên, sân trường như bừng tỉnh, rộn ràng
bước chân, tiếng nói những trò chơi sôi nổi. Khoảnh khắc ấy không
chỉ xua tan mệt mỏi sau giờ học mà còn vun đắp tình bạn, lưu giữ trong
em cảm xúc ấm áp, hồn nhiên và khó phai theo năm tháng.
Giờ ra chơi luôn khoảnh khắc khiến chúng em háo hức chờ đợi, bởi đó
lúc được tạm rời xa những bài học con chữ để thả lỏng tâm trí sau
giờ học căng thẳng. Tiếng trống vừa vang lên, cả lớp như bừng tỉnh, trở
nên náo nức lạ thường. Mọi người nhanh chóng thu dọn sách vở, chỉnh lại
bàn ghế rồi ùa ra sân với niềm vui hiện trên từng gương mặt. Chẳng
mấy chốc, không gian yên ắng thường ngày được thay thế bằng tiếng
cười nói rộn ràng, trong trẻo của tuổi học trò. Dưới bầu trời cao xanh,
mây trắng lững thững trôi, làn gió nhẹ mang theo ánh nắng dịu dàng
xuyên qua tán lá, rắc xuống sân trường những vệt sáng long lanh. Dọc các
dãy phòng học những hình vẽ sinh động cùng lời nhắn nhủ ý nghĩa,
còn góc hành lang cuối lớp được hóa thành “thư viện xanh” đầy sách báo,
tranh ảnh. Nơi ấy, chúng em quây quần đọc sách, trò chuyện say mê, để
giờ ra chơi không chỉ lúc nghỉ ngơi còn khoảng thời gian ấm áp,
gắn kết tình bạn lưu giữ những cảm xúc đẹp đẽ của tuổi học trò. Sân
trường vào giờ ra chơi trở nên sống động tràn đầy sức sống dưới bóng
những hàng cây lâu năm xanh mát, xòe rộng tán như che chở cho tuổi
học trò hồn nhiên. Dưới các tán cây rợp mát, nhóm bạn quây quần kể
cho nhau nghe những câu chuyện vui, nhóm lại chăm chú lật gitừng
trang truyện tranh rồi bất chợt bật cười thích thú. Khắp sân trường, tiếng
nói cười hòa quyện cùng những trò chơi quen thuộc, tạo nên một không
gian rộn ràng ấm áp. Gần cột cờ, các bạn nam say với trò đá cầu,
từng tâng gọn gàng, khéo léo khiến trái cầu lúc tung cao, lúc nhẹ
nhàng đáp xuống trong tiếng reo cổ không ngớt. Mồ hôi thấm ướt
lưng áo, gương mặt ai cũng đỏ bừngnắng vận động, nhưng ánh mắt
vẫn lấp lánh niềm vui trong trẻo. một góc sân khác, tiếng dây nhảy
vang lên đều đặn theo nhịp đếm rộn ràng của các bạn nữ, những bước
chân nhanh nhẹn, mái tóc đung đưa theo từng nhịp nhảy trông thật duyên
dáng; bạn mải cười vướng dây, cả nhóm lại phá lên cười giòn
tan, khiến không khí càng thêm thân thiết. Dưới gốc cây gần đó, trò ô ăn
quan diễn ra âm thầm nhưng đầy cuốn hút, các bạn chăm chú suy nghĩ
từng nước đi với vẻ hồi hộp xen lẫn thích thú. Phía sau dãy lớp học, trò
trốn tìm cũng không kém phần náo nhiệt với tiếng bước chân vội vã,
tiếng gọi nhau khe khẽ những tràng cười vang lên không dứt. Thỉnh
thoảng, tiếng bác bảo vệ nhắc nhở vài bạn nghịch ngợm vang lên hòa
cùng tiếng chim ríu ran trên cành, tạo nên âm thanh quen thuộc của sân
trường thân yêu. một góc xa hơn, vài nhóm bạn tranh thủ tập múa, tập
nhảy cho những tiết mục văn nghệ sắp tới, khiến cả sân trường như một
ngày hội nhỏ đầy sắc màu. Giờ ra chơi tuy ngắn ngủi nhưng lại chất chứa
biết bao niềm vui, tiếng cười tình bạn trong sáng, để rồi mỗi khi nhớ
lại, lòng em vẫn thấy bâng khuâng yêu hơn quãng đời học trò hồn
nhiên ấy.
Giờ ra chơi thoáng chốc đã khép lại, hai mươi phút vui đùa trôi qua
nhanh như một cái chớp mắt. Tiếng trống trường vang lên dứt khoát, gọi
chúng em trở về với những tiết học tiếp theo, khép lại bao trò chơi còn
dang dở. Mọi người lưu luyến thu dọn đồ chơi, vừa đi vừa trò chuyện
rôm rả, không quên hẹn nhau giờ ra chơi sau sẽ tiếp tục niềm vui ấy. Sân
trường dần trở nên yên ắng, chỉ còn ánh nắng dịu dàng vương trên tán
cây, làn gió khẽ lay như giữ lại âm của tiếng cười vừa tan biến. Trở
vào lớp, chúng em mang theo tâm trạng nhẹ nhõm tinh thần phấn
chấn, khiến việc học trở nên dễ dàng hứng thú hơn. Dẫu ngắn ngủi,
giờ ra chơi vẫn khoảng thời gian quý giá, giúp chúng em giải tỏa mệt
mỏi, tiếp thêm năng lượng cho những giờ học tiếp theo, đồng thời lưu giữ
trong lòng bao kỷ niệm hồn nhiên, trong sáng và gắn kết tình bạn tuổi học
trò.
Giờ ra chơi đã qua, nhưng âm vang của những tiếng cười hồn nhiên, nhịp
bước vội vàng ánh mắt chan chứa niềm vui của bạn dường như vẫn
vấn vít đâu đây. Giữa nhịp học tập đều đặn những trang vở thẳng
hàng, chính khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã mang đến cho tuổi học trò
một góc trời tdo trong trẻo đầy sắc màu. đó, chúng em được sống
thật với chính mình, thả trôi mọi lo toan, vui đùa sẻ chia những
cảm xúc chân thành nhất. Những khoảnh khắc giản dị tưởng chừng rất
đỗi bình thường ấy lại âm thầm hóa thành ức đẹp, theo em suốt hành
trình trưởng thành, để mỗi lần ngoảnh lại nhớ về mái trường thân quen,
lòng em lại khẽ rung lên một nụ cười ấm áp.

Preview text:

Tuổi học trò lặng lẽ trôi qua, để lại phía sau bao hồi ức trong trẻo gắn bó với mái trường thân quen, với thầy cô tận tụy và bạn bè hồn nhiên. Giữa dòng kỷ niệm ấy, em luôn khắc ghi những phút giây ra chơi đầy ắp tiếng cười. Chỉ một hồi trống vang lên, sân trường như bừng tỉnh, rộn ràng bước chân, tiếng nói và những trò chơi sôi nổi. Khoảnh khắc ấy không chỉ xua tan mệt mỏi sau giờ học mà còn vun đắp tình bạn, lưu giữ trong em cảm xúc ấm áp, hồn nhiên và khó phai theo năm tháng.

Giờ ra chơi luôn là khoảnh khắc khiến chúng em háo hức chờ đợi, bởi đó là lúc được tạm rời xa những bài học và con chữ để thả lỏng tâm trí sau giờ học căng thẳng. Tiếng trống vừa vang lên, cả lớp như bừng tỉnh, trở nên náo nức lạ thường. Mọi người nhanh chóng thu dọn sách vở, chỉnh lại bàn ghế rồi ùa ra sân với niềm vui hiện rõ trên từng gương mặt. Chẳng mấy chốc, không gian yên ắng thường ngày được thay thế bằng tiếng cười nói rộn ràng, trong trẻo của tuổi học trò. Dưới bầu trời cao xanh, mây trắng lững thững trôi, làn gió nhẹ mang theo ánh nắng dịu dàng xuyên qua tán lá, rắc xuống sân trường những vệt sáng long lanh. Dọc các dãy phòng học là những hình vẽ sinh động cùng lời nhắn nhủ ý nghĩa, còn góc hành lang cuối lớp được hóa thành “thư viện xanh” đầy sách báo, tranh ảnh. Nơi ấy, chúng em quây quần đọc sách, trò chuyện say mê, để giờ ra chơi không chỉ là lúc nghỉ ngơi mà còn là khoảng thời gian ấm áp, gắn kết tình bạn và lưu giữ những cảm xúc đẹp đẽ của tuổi học trò. Sân trường vào giờ ra chơi trở nên sống động và tràn đầy sức sống dưới bóng những hàng cây lâu năm xanh mát, xòe rộng tán lá như che chở cho tuổi học trò hồn nhiên. Dưới các tán cây rợp mát, có nhóm bạn quây quần kể cho nhau nghe những câu chuyện vui, có nhóm lại chăm chú lật giở từng trang truyện tranh rồi bất chợt bật cười thích thú. Khắp sân trường, tiếng nói cười hòa quyện cùng những trò chơi quen thuộc, tạo nên một không gian rộn ràng và ấm áp. Gần cột cờ, các bạn nam say mê với trò đá cầu, từng cú tâng gọn gàng, khéo léo khiến trái cầu lúc tung cao, lúc nhẹ nhàng đáp xuống trong tiếng reo hò cổ vũ không ngớt. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, gương mặt ai cũng đỏ bừng vì nắng và vận động, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm vui trong trẻo. Ở một góc sân khác, tiếng dây nhảy vang lên đều đặn theo nhịp đếm rộn ràng của các bạn nữ, những bước chân nhanh nhẹn, mái tóc đung đưa theo từng nhịp nhảy trông thật duyên dáng; có bạn vì mải cười mà vướng dây, cả nhóm lại phá lên cười giòn tan, khiến không khí càng thêm thân thiết. Dưới gốc cây gần đó, trò ô ăn quan diễn ra âm thầm nhưng đầy cuốn hút, các bạn chăm chú suy nghĩ từng nước đi với vẻ hồi hộp xen lẫn thích thú. Phía sau dãy lớp học, trò trốn tìm cũng không kém phần náo nhiệt với tiếng bước chân vội vã, tiếng gọi nhau khe khẽ và những tràng cười vang lên không dứt. Thỉnh thoảng, tiếng bác bảo vệ nhắc nhở vài bạn nghịch ngợm vang lên hòa cùng tiếng chim ríu ran trên cành, tạo nên âm thanh quen thuộc của sân trường thân yêu. Ở một góc xa hơn, vài nhóm bạn tranh thủ tập múa, tập nhảy cho những tiết mục văn nghệ sắp tới, khiến cả sân trường như một ngày hội nhỏ đầy sắc màu. Giờ ra chơi tuy ngắn ngủi nhưng lại chất chứa biết bao niềm vui, tiếng cười và tình bạn trong sáng, để rồi mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn thấy bâng khuâng và yêu hơn quãng đời học trò hồn nhiên ấy.

Giờ ra chơi thoáng chốc đã khép lại, hai mươi phút vui đùa trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Tiếng trống trường vang lên dứt khoát, gọi chúng em trở về với những tiết học tiếp theo, khép lại bao trò chơi còn dang dở. Mọi người lưu luyến thu dọn đồ chơi, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, không quên hẹn nhau giờ ra chơi sau sẽ tiếp tục niềm vui ấy. Sân trường dần trở nên yên ắng, chỉ còn ánh nắng dịu dàng vương trên tán cây, làn gió khẽ lay lá như giữ lại dư âm của tiếng cười vừa tan biến. Trở vào lớp, chúng em mang theo tâm trạng nhẹ nhõm và tinh thần phấn chấn, khiến việc học trở nên dễ dàng và hứng thú hơn. Dẫu ngắn ngủi, giờ ra chơi vẫn là khoảng thời gian quý giá, giúp chúng em giải tỏa mệt mỏi, tiếp thêm năng lượng cho những giờ học tiếp theo, đồng thời lưu giữ trong lòng bao kỷ niệm hồn nhiên, trong sáng và gắn kết tình bạn tuổi học trò.

Giờ ra chơi đã qua, nhưng âm vang của những tiếng cười hồn nhiên, nhịp bước vội vàng và ánh mắt chan chứa niềm vui của bạn bè dường như vẫn vấn vít đâu đây. Giữa nhịp học tập đều đặn và những trang vở thẳng hàng, chính khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã mang đến cho tuổi học trò một góc trời tự do trong trẻo và đầy sắc màu. Ở đó, chúng em được sống thật với chính mình, thả trôi mọi lo toan, vô tư vui đùa và sẻ chia những cảm xúc chân thành nhất. Những khoảnh khắc giản dị tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy lại âm thầm hóa thành ký ức đẹp, theo em suốt hành trình trưởng thành, để mỗi lần ngoảnh lại nhớ về mái trường thân quen, lòng em lại khẽ rung lên một nụ cười ấm áp.