ĐẠI HỌC BÁCH KHOA HÀ NỘI
HANOI UNIVERSITY OF SCIENCE AND TECHNOLOGY
THẺ SINH VIÊN / Student ID card
MSSV / ID No.
IDOL HOBO
A
+
TÀI LIỆU ĐƯỢC TỔNG HỢP VÀ BIÊN SOẠN BỞI
CLB HỖ TRỢ HỌC TẬP BÁCH KHOA
SCAN ME
K
Ĩ
A
+
B
N
G
N
Ă
Ĩ
K
A
+
B
N
N
G
Ă
GIẢI TÍCH 1GIẢI TÍCH 1GIẢI TÍCH 1GIẢI TÍCH 1
BIÊN SON BI CLB H TR HC TP BÁCH KHOA
CLB.HTHT-WEBSITE.COM
Tài liệu món quà nhân dịp năm mới Giáp Thìn 2024 của CLB Hỗ trợ Học tập dành cho các bạn sinh viên
lớp đại cương. CLB xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các bạn đã tin tưởng đồng hành cùng lớp Đại
cương của CLB trong suốt thời gian vừa qua. Sự ủng hộ của các bạn chính nguồn động lực lớn nhất để
chúng mình phấn đấu đưa CLB ngày một phát triển hơn. Cuối cùng, xin chúc các bạn một kỳ học tập hiệu
quả thành công.
Bản in lần thứ nhất, tháng 1 năm 2024
Mục lục
I
Mục 1 - Tóm tắt thuyết
1 Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.1 Dãy số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.1.1 Định nghĩa . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.1.2 Giới hạn dãy số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.2 Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.2.1 Một số khái niệm bản về hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.2.2 Các hàm số cấp bản . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7
1.2.3 Hàm số cấp . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7
1.3 Giới hạn hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7
1.3.1 Định nghĩa . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7
1.3.2 Các tính chất của giới hạn . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7
1.3.3 Giới hạn của hàm hợp . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 8
1.3.4 Vô cùng bé, vô cùng lớn . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 8
1.4 Hàm số liên tục . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9
1.4.1 Định nghĩa . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9
1.4.2 Định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9
1.4.3 Tính chất của hàm liên tục . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10
1.4.4 Sự liên tục đều . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10
1.4.5 Điểm gián đoạn hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10
1.5 Đạo hàm - vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10
1.5.1 Khái niệm đạo hàm . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10
1.5.2 Các phép toán . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11
1.5.3 Đạo hàm của hàm hợp, hàm ngược . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11
1.5.4 Vi phân và ứng dụng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11
1.5.5 Đạo hàm, vi phân cấp cao . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11
1.6 Các định về hàm khả vi ứng dụng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11
1.6.1 Các định về hàm khả vi . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11
1.6.2 Quy tắc L’Hospital . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 12
1.6.3 Công thức khai triển Taylor, Maclaurin . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 12
1.7 Khảo sát hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13
1.7.1 Khảo sát và vẽ đồ thị của hàm số y = f (x) . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13
1.7.2 Khảo sát và vẽ đường cong cho dưới dạng tham số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13
1.7.3 Khảo sát và vẽ đường cong trong hệ toạ độ cực . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 14
2 Tích phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15
2.1 Tích phân bất định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15
2.1.1 Tính chất của các tích phân bất định và các tích phân thông dụng . . . . . . . . . . . . . 15
2.1.2 Các phương pháp tính tích phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 16
2.2 Tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18
2.2.1 Các tiêu chuẩn khả tích . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18
2.2.2 Tính chất của tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18
2.2.3 Cách tính tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18
2.3 Tích phân suy rộng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19
2.3.1 Tích phân suy rộng loại 1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19
2.3.2 Tích phân suy rộng loại 2 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19
2.4 Các ứng dụng của tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 20
2.4.1 Tính diện tích hình phẳng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 20
2.4.2 Tính thể tích vật thể . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 21
2.4.3 Tính độ dài đường cong . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 21
2.4.4 Tính diện tích mặt tròn xoay . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 22
3 Hàm nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.1 Giới hạn hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.2 Tính liên tục của hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.3 Đạo hàm riêng vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.3.1 Đạo hàm riêng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.3.2 Vi phân toàn phần . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24
3.3.3 Đạo hàm hàm hợp . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24
3.3.4 Đạo hàm hàm ẩn . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24
3.3.5 Vi phân cấp cao . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24
3.3.6 Công thức khai triển Taylor . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24
3.4 Cực trị của hàm số nhiều biến . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24
3.4.1 Cực trị tự do . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24
3.4.2 Cực trị điều kiện . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 25
II
Mục 2 - Các đề luyện tập
4 Đề bài . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 27
4.1 Minitest số 1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 27
4.2 Minitest số 2 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 28
4.3 Minitest số 3 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 28
4.4 Minitest số 4 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 29
4.5 Đề thi thử cuối CLB Hỗ tr Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . 30
4.6 Đề thi thử cuối CLB Hỗ tr Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . 31
4.7 Đề thi thử cuối CLB Hỗ tr Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2023.1 . . . . . . 32
4
4.8 Đề thi thử cuối CLB Hỗ tr Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2023.1 . . . . . . 33
4.9 Đề thi cuối nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 34
4.10 Đề thi cuối nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 35
5 Đáp án . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 36
5.1 Đáp án Minitest số 1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 36
5.2 Đáp án Minitest số 2 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 38
5.3 Đáp án Minitest số 3 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 40
5.4 Đáp án Minitest số 4 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 43
5.5 Đáp án đề thi thử cuối CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 46
5.6 Đáp án đề thi thử cuối CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 49
5.7 Đáp án đề thi thử cuối CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2023.1 52
5.8 Đáp án đề thi thử cuối CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2023.1 57
5.9 Đáp án đề thi cuối nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 61
5.10 Đáp án đề thi cuối nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 64
I
Mục 1 - Tóm tắt thuyết
1 Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.1 Dãy số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.2 Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6
1.3 Giới hạn hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7
1.4 Hàm số liên tục . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9
1.5 Đạo hàm - vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10
1.6 Các định về hàm khả vi và ứng dụng . . . . . . . . . 11
1.7 Khảo sát hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13
2 Tích phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15
2.1 Tích phân bất định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15
2.2 Tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18
2.3 Tích phân suy rộng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19
2.4 Các ứng dụng của tích phân xác định . . . . . . . . . 20
3 Hàm nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.1 Giới hạn hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.2 Tính liên tục của hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . 23
3.3 Đạo hàm riêng vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23
3.4 Cực trị của hàm số nhiều biến . . . . . . . . . . . . . . . . 24
1. Hàm số một biến số
1.1 Dãy số
1.1.1 Định nghĩa
Một ánh xạ f : N R một dãy số thực.
n x
n
= f (n)
y số: x
1
,x
2
,...,x
n
1.1.2 Giới hạn dãy số
1.1.2.1 Định nghĩa
lim
n
u
n
= a,a R ε > 0, N(ε),n N, n > N(ε) : |u
n
a| < ε
lim
n
u
n
= ± M > 0, N,n N,n > N: |u
n
| > M
1.1.2.2 Các tiêu chuẩn tồn tại giới hạn hữu hạn
Tiêu chuẩn đơn điệu bị chặn Nếu một y số tăng, bị chặn trên hoặc giảm, bị chặn dưới thì y số đó
giới hạn hữu hạn.
Tiêu chuẩn kẹp Cho ba y (x
n
),(y
n
),(z
n
) thỏa mãn x
n
y
n
z
n
n a,a N
lim
n
x
n
= lim
n
z
n
= L. Khi đó lim
n
y
n
= L
Tiêu chuẩn Cauchy Điều kiện cần đủ để dãy số (u
n
) giới hạn hữu hạn là:
ε > 0,N(ε);m,n N;m, n > N(ε) : |u
m
u
n
| < ε
1.2 Hàm số một biến số
1.2.1 Một số khái niệm bản v hàm số
Hàm số f với tập xác định D được gọi hàm số chẵn nếu x D thì x D và f (x) = f (x).
Hàm số f với tập xác định D được gọi hàm số lẻ nếu x D thì x D f (x) = f (x).
Hàm số
f
với tập xác định
D
được gọi hàm số tuần hoàn
T > 0,x D : x + T D
f (x + T ) = f (x)
Hàm hợp: y = f (x),x = g(t) hàm hợp y = f g := f (g(t)).
Hàm ngược:
y = f (x)
TXĐ
X
, TGT
Y
hàm ngược
x = g(y) ( f g)(y) = y,y Y
(g f )(x) = x,x X. Hàm số ngược của y = f (x) được hiệu y = f
1
(x),x Y.
1.3 Giới hạn hàm số 7
1.2.2 Các hàm số cấp bản
x
α
, TXĐ: phụ thuộc vào α.
a
x
,0 < a = 1, TXĐ: R, TGT: (0;+).
log
a
x,0 < a = 1, TXĐ: (0;+), TGT: R
Các hàm lượng giác: sinx,cosx,tanx,cot x
Các hàm lượng giác ngược:
y = arcsinx y = arccosx y = arctanx y = arccot x
TXĐ [1;1] [1;1] (;) (;)
TGT
π
2
;
π
2
[0;π]
π
2
;
π
2
(0;π)
Các hàm hyperbolic:
sinhx =
e
x
e
x
2
; coshx =
e
x
+ e
x
2
;
tanhx =
sinhx
coshx
=
e
x
e
x
e
x
+ e
x
; cothx =
coshx
sinhx
=
e
x
+ e
x
e
x
e
x
1.2.3 Hàm số cấp
Các hàm số cấp bản được tạo bởi số hữu hạn các phép toán tổng, hiệu, tích, thương, phép lấy hợp
các hằng số.
1.3 Giới hạn hàm số
1.3.1 Định nghĩa
1.3.1.1 Giới hạn hàm số
Hàm f (x ) xác định trên (a,b) được gọi giới hạn A khi x x
0
[a,b] nếu
ε > 0,δ > 0 : 0 <
|
x x
0
|
< δ |f (x) A| < ε
1.3.1.2 Giới hạn trái, giới hạn phải
Giới hạn trái: hiệu
x x
0
x
dần tới
x
0
nhưng luôn nhỏ hơn
x
0
. Ta nói
A
giới hạn trái tại
x
0
nếu
lim
xx
0
f (x) = A.
Giới hạn phải: hiệu
x x
+
0
x
dần tới
x
0
nhưng luôn lớn hơn
x
0
. Ta nói
A
giới hạn phải tại
x
0
nếu
lim
xx
+
0
f (x) = A.
Điều kiện tồn tại giới hạn: Một hàm số tồn tại giới hạn, khi giới hạn trái giới hạn phải của chúng tồn
tại bằng nhau.
lim
xx
0
f (x) = A lim
xx
+
0
f (x) = lim
xx
0
f (x) = A
1.3.2 Các tính chất của giới hạn
Giả sử lim
xx
0
f (x) = a, lim
xx
0
g(x) = b, đó a,b các số thực hữu hạn. Khi đó:
Tổng:
lim
xx
0
[ f (x) + g(x)] = a + b
Hiệu:
lim
xx
0
[ f (x) g(x)] = a b
Tích :
lim
xx
0
[ f (x)g(x)] = ab
1.3 Giới hạn hàm số 8
Thương:
lim
xx
0
f (x)
g(x)
=
a
b
, nếu b = 0
Chú ý 1. Nếu các giới hạn dạng vô định, những phép toán trên sẽ không thực hiện được. Các dạng định
bao gồm:
, 0 ×,
,
0
0
,1
,0
0
,
0
Một số cách khử dạng định
Sử dụng các phép biến đổi đại số (Nhân liên hợp, phân tích thành nhân tử,...)
Sử dụng các giới hạn đặc biệt:
lim
x0
sinx
x
= 1a) lim
x0
arcsinx
x
= 1b) lim
x0
tanx
x
= 1c)
lim
x0
arctanx
x
= 1d) lim
x0
e
x
1
x
= 1e) lim
x0
ln(1 + x)
x
= 1f)
lim
x0
(1 + x)
1
x
= eg) lim
x0
(1 + x)
α
1
x
= α,
(α R)
h)
Thay thế VCB, VCL tương đương; ngắt bỏ VCB bậc cao, VCL bậc thấp.
Dùng quy tắc L’Hospital
Sử dụng khai triển Taylor, Maclaurin để tính giới hạn
Nguyên lý kẹp: Nếu
f (x) g(x) h(x)
trong một lân cận nào đó của a tồn tại các giới hạn
lim
xa
f (x) =
lim
xa
h(x) = L. Khi đó tồn tại lim
xa
g(x),
lim
xa
f (x) = lim
xa
g(x) = lim
xa
h(x) = L
1.3.3 Giới hạn của hàm hợp
Nếu lim
xx
0
u(x) = u
o
, lim
uu
o
f (u) = f (u
o
) hàm hợp f (u(x)) thì:
lim
xx
0
f (u(x)) = f (u
0
)
Áp dụng:
lim
xx
0
A(x)
B(x)
= e
lim
xx
0
B(x)ln A(x)
1.3.4 Vô cùng bé, vô cùng lớn
1.3.4.1 Định nghĩa
Hàm f (x ) được gọi cùng (VCB) khi x a ( a hữu hạn hoặc vô cùng) nếu lim
xa
f (x) = 0.
Hàm f (x ) được gọi cùng lớn (VCL) khi x a (a hữu hạn hoặc vô cùng) nếu lim
xa
|f (x)| = +.
1.3.4.2 So sánh các VCB, VCL
a) So sánh các VCB
Cho 2 cùng f (x),g(x) khi x x
0
. Xét giới hạn lim
xx
0
f (x)
g(x)
= L:
1. Nếu L = 0, ta nói f (x) VCB bậc cao hơn g(x) khi x x
0
. hiệu: f (x) = o(g(x))(x x
0
)
2. Nếu L = k,k = 0, ta nói f (x) và g(x) 2 VCB cùng bậc khi x x
0
.
Đặc biệt, k = 1, ta nói f (x) và g(x) 2 VCB tương đương khi x x
0
.
hiệu: f (x) g(x)(x x
0
)
3. Nếu L = , ta nói f (x) VCB bậc thấp hơn g(x) khi x x
0
.
1.4 Hàm số liên tục 9
Một số VCB tương đương hay dùng khi x 0
x sinx tan x arcsin x arctan x e
x
1
a
x
1
lna
ln(1 + x)
(1 + x)
a
1 ax
Đặc biệt,
m
1 + αx 1
αx
m
1 cos x
x
2
2
b) So sánh các VCL
Cho 2 cùng lớn f (x),g(x) khi x x
0
. Xét giới hạn lim
xx
0
f (x)
g(x)
= L:
1. Nếu L = 0, ta nói f (x) VCL bậc thấp hơn g(x) khi x x
0
.
2. Nếu L = k,k = 0, ta nói f (x) và g(x) 2 VCL cùng bậc khi x x
0
.
Đặc biệt, k = 1, ta nói f (x) và g(x) 2 VCL tương đương khi x x
0
.
hiệu: f (x) g(x)(x x
0
)
3. Nếu L = , ta nói f (x) VCL bậc cao hơn g(x) khi x x
0
.
1.3.4.3 Quy tắc thay VCB,VCL tương đương
Nếu α
1
(x) α
2
(x),β
1
(x) β
2
(x) khi x a thì:
lim
xa
α
1
(x)
β
1
(x)
= lim
xa
α
2
(x)
β
2
(x)
, lim
xa
α
1
(x)γ(x) = lim
xa
α
2
(x)γ(x).
1.3.4.4 Quy tắc ngắt bỏ VCB bậc cao, VCL bậc thấp
Quy tắc ngắt bỏ VCB bậc cao Nếu α
1
(x) = o(α
2
(x)),β
1
(x) = o(β
2
(x)) khi x a thì:
α
1
(x) + α
2
(x) α
2
(x) lim
xa
α
1
(x) + α
2
(x)
β
1
(x) + β
2
(x)
= lim
xa
α
2
(x)
β
2
(x)
.
Quy tắc ngắt bỏ VCL bậc thấp Nếu
α
1
(x)
VCL bậc cao hơn
α
2
(x)
β
1
(x)
VCL bậc cao hơn
β
2
(x) khi x a thì:
α
1
(x) + α
2
(x) α
1
(x) lim
xa
α
1
(x) + α
2
(x)
β
1
(x) + β
2
(x)
= lim
xa
α
1
(x)
β
1
(x)
1.4 Hàm số liên tục
1.4.1 Định nghĩa
Cho hàm số f (x) xác định trong (a; b), nói rằng f (x) liên tục tại x
0
(a;b) nếu lim
xx
0
f (x) = f (x
0
)
Lưu ý: điểm x
0
nhất thiết phải thuộc miền xác định của f (x)
Như vy f (x) xác định liên tục trong khoảng (a;b) nếu f (x ) liên tục tại mọi điểm x (a; b)
1.4.2 Định
Cho f (x),g(x) hai hàm số liên tục trong khoảng (a; b), khi đó:
f (x) + g(x) liên tục trong khoảng (a; b)
f (x).g(x) liên tục trong khoảng (a; b)
Đặc biệt : C f (x) (C hằng số) liên tục trong khoảng (a;b)
f (x)
g(x)
liên tục trong khoảng (a;b) tr ra những điểm x làm g(x) = 0
Chú ý 2. Mọi hàm số cấp liên tục trên các khoảng hàm số đó xác định. Như vậy: Các đa thức các
hàm số liên tục; phân thức hữu tỉ các hàm số liên tục trừ các điểm làm cho đa thức mẫu số bằng
0
; các
hàm lượng giác liên tục trong miền xác định của nó.
1.5 Đạo hàm - vi phân 10
1.4.3 Tính chất của hàm liên tục
Định 3.1 Nếu hàm
u = ϕ(x)
liên tục tại
x
0
, hàm
y = f (u)
liên tục tại
u
0
= ϕ(x
0
)
thì hàm hợp
y =
( f u)(x) = f [ϕ(x)] liên tục tại x
0
.
Định 3.2 Nếu hàm
f (x)
liên tục trên
[a;b]
thì bị chặn trên đoạn đó, đạt giá trị lớn nhât và giá tr nhỏ
nhất; lấy mọi giá tr trung gian giữa các giá tị nhỏ, lấn nhất đó.
Ta hiệu, giá trị nhỏ nhất (GTNN), giá tị lớn nhất (GTLN)
min
axb
f = m; max
axb
f = M
T đó hệ quả:
Hệ quả. Nếu f (x) liên tục trên [a; b] thì:
Phương trình f (x) = 0 nghiệm nếu f (a) f (b) < 0;a)
Phương trình f (x) = k nghiệm khi min f k max f ;b)
Bất phương trình f (x) k nghiệm thì max f k;c)
Bất phương trình f (x) k nghiệm x [a;b] khi min f kd)
1.4.4 Sự liên tục đều
Định nghĩa. Hàm
f (x)
liên tục đều trong
X
nếu
ε > 0, δ > 0, u, v X
thỏa mãn
|u v| < δ
thì
|f (u) f (v)| < ε.
Định . Cho một hàm số f liên tục trên đoạn [a;b] , khi đó f liên tục đều trên [a; b]
1.4.5 Điểm gián đoạn hàm số
1.4.5.1 Định nghĩa
Hàm số
f (x)
không liên tục tại điểm
x
0
được gọi điểm gián đoạn tại điểm đó. Vậy
x
0
điểm gián đoạn
của f (x) nếu:
(i) x
0
không thuộc miền xác định của f (x) hoặc
(ii) x
0
thuộc miền xác định của f (x) nhưng lim
xx
0
f (x) = f (x
0
) hay không tồn tại lim
xx
0
f (x)
1.4.5.2 Phân loại điểm gián đoạn
(i) Điểm gián đoạn bỏ loại I
Điểm x
0
được gọi điểm gián đoạn loại 1 của hàm số f nếu lim
xx
0
+
f (x), lim
xx
0
f (x) tồn tại hữu hạn.
Khi đó, nếu:
- lim
xx
0
+
f (x) = lim
xx
0
f (x)
Thì
lim
xx
+
0
f (x) lim
xx
0
f (x)
được gọi bước nhảy của f tại x
0
.
- lim
xx
0
+
f (x) = lim
xx
0
f (x)
Thì x
0
còn được gọi điểm gián đoạn bỏ được của hàm số.
(ii) Điểm gián đoạn loại II
Điểm
x
0
được gọi điểm gián đoạn loại 2 của hàm số
f
nếu ít nhất một trong hai giới hạn
lim
xx
+
0
f (x)
,
lim
xx
0
f (x) không tồn tại hữu hạn hoặc không tồn tại.
1.5 Đạo hàm - vi phân
1.5.1 Khái niệm đạo hàm
Giới hạn, nếu có, của tỉ số lim
x0
f (x
0
+ x) f (x
0
)
x
được gọi đạo hàm của hàm f (x) tại x
0
(Kí hiệu f
(x
0
))
1.6 Các định về hàm khả vi và ứng dụng 11
lim
x0
+
f (x
0
+ x) f (x
0
)
x
được gọi đạo hàm phải của hàm f (x) tại x
0
nếu giới hạn tồn tại
(Kí hiệu f
(x
+
0
))
lim
x0
f (x
0
+ x) f (x
0
)
x
được gọi đạo hàm trái của hàm f (x) tại x
0
nếu giới hạn tồn tại
(Kí hiệu f
(x
0
))
Kết luận:
Hàm số f (x ) đạo hàm tại điểm x
0
, khi và chỉ khi f
(x
+
0
) = f
(x
0
)
Nếu tồn tại f
(x
0
) thì f (x) liên tục tại x
0
Tính khả vi: Trong khuôn khổ hàm 1 biến số. Hàm số đạo hàm tại
x = x
0
khi chỉ khi khả vi tại
x = x
0
1.5.2 Các phép toán
1. (u ±v)
(x
0
) = u
(x
0
) ±v
(x
0
)
2. (uv)
(x
0
) = u
(x
0
)v(x
0
) + u(x
0
)v
(x
0
)
3.
u
v
(x
0
) =
u
(x
0
)v(x
0
) u(x
0
)v
(x
0
)
v
2
(x
0
)
(v(x
0
) = 0)
1.5.3 Đạo hàm của hàm hợp, hàm ngược
Hàm hợp: F = f u F
(x) = f
(u(x))u
(x)
1.5.4 Vi phân ứng dụng
Vi phân: d f (x) = f
(x)dx
Ứng dụng vi phân để tính gần đúng: f (x
0
+ x) f (x
0
) + f
(x
0
)x
1.5.5 Đạo hàm, vi phân cấp cao
a) Đạo hàm cấp cao
Đạo hàm, nếu cấp n của f (x) hiệu là: f
(n)
(x)
Tính chất:
(u ±v)
(n)
= u
(n)
±v
(n)
Công thức Leibniz: (u.v)
(n)
=
n
k=0
C
k
n
·u
(nk)
v
(k)
b) Đạo hàm cấp cao của một số hàm số bản
1. (x
α
)
(n)
= α(α 1) . . . (α n + 1)x
αn
2.
1
1 + x
(n)
= (1)
(n)
·
n!
(1 + x)
n+1
3.
1
1 x
(n)
=
n!
(1 x)
n+1
4. (sin x)
(n)
= sin
x +
nπ
2
5. (cos x)
(n)
= cos
x +
nπ
2
6. (a
x
)
(n)
= a
x
·(lna)
n
7. (ln x)
(n)
= (1)
n1
·
(n 1)!
x
n
8. [(1 + x)
α
]
(n)
= α(α 1) . . . (α n + 1) ·(1 + x)
αn
c) Vi phân cấp cao
Biểu thức của vi phân cấp cao: Nếu x biến số độc lập thì
d
n
f (x) = f
(n)
(x)dx
n
.
Vi phân cấp cao không tính chất bất biến đối với hàm hợp
1.6 Các định v hàm khả vi và ứng dụng
1.6.1 Các định v hàm khả vi
1.6 Các định về hàm khả vi và ứng dụng 12
Định 1. (Định Fermat) .
Cho
f (x)
liên tục trên khoảng
(a,b)
, nếu hàm số đạt cực trị tại điểm
x
0
(a,b)
đạo hàm tại
x
0
thì
f
(x
0
) = 0.
Định 2. (Định Rolle).
Nếu hàm số f (x) :
i) Liên tục trong khoảng đóng [a,b],
ii) đạo hàm trong khoảng mở (a, b),
iii) thỏa mãn điều kiện f (a) = f (b),
thì tồn tại ít nhất một điểm c (a,b) sao cho f
(c) = 0.
Định 3. (Định Lagrange).
Nếu hàm số f (x) :
i) Liên tục trong khoảng đóng [a,b],
ii) đạo hàm trong khoảng mở (a, b),
thì tồn tại ít nhất một điểm c (a,b) sao cho f
(c) =
f (b) f (a)
b a
.
Định 4. (Định Cauchy).
Nếu các hàm số f (x),g(x) thỏa mãn các điều kiên:
i) Liên tục trong khoảng đóng [a,b],
ii) đạo hàm trong khoảng mở (a, b),
iii) g
(x) không triệt tiêu trong khoảng mở (a,b)
thì tồn tại ít nhất một điểm c (a,b) sao cho
f (b) f (a)
g(b) g(a)
=
f
(c)
g
(c)
.
1.6.2 Quy tắc L’Hospital
Giới hạn I = lim
xx
0
f (x)
g(x)
dạng vô định
0
0
hoặc
.
Giả sử 2 hàm số f (x), g(x) đạo hàm, g
(x) = 0 x (a;b) \x
0
với x
0
(a;b).
Nếu lim
xa
f
(x)
g
(x)
= L thì lim
xx
)
f (x)
g(x)
= lim
xx
0
f
(x)
g
(x)
= L
Chú ý.
Trong 1 số tình huống, nên kết hợp việc thay thế các VCB, VCL tương đương với quy tắc L’Hospital
Đối với các dạng vô định còn lại, vẫn dùng được quy tắc L’Hospital bằng cách đưa về các dạng
0
0
hoặc
thể áp dụng nhiều lần quy tắc L’Hospital
1.6.3 Công thức khai triển Taylor, Maclaurin
Công thức Taylor: f (x) = f (x
0
) +
f
(x
0
)
1!
(x x
0
) + ... +
f
(n)
(x
0
)
n!
(x x
0
)
n
+ o[(x x
0
)
n
]
Công thức Maclaurin: f (x) = f (0) +
f
(0)
1!
x + ... +
f
(n)
(0)
n!
x
n
+ o(x
n
)
Một số khai triển Maclaurin thường gặp:
e
x
= 1 +
x
1!
+
x
2
2!
+
x
3
3!
+ ... +
x
n
n!
+ o(x
n
)
sinx = x
x
3
3!
+
x
5
5!
x
7
7!
+ ... +
(1)
n
x
2n+1
(2n + 1)!
+ o(x
2n+1
)
cosx = 1
x
2
2!
+
x
4
4!
x
6
6!
+ ... +
(1)
n
x
2n
(2n)!
+ o(x
2n
)
1
1 x
= 1 + x + x
2
+ x
3
+ ... + x
n
+ o(x
n
)
1
1 + x
= 1 x + x
2
x
3
+ ... + (1)
n
x
n
+ o(x
n
)
ln(1 + x) = x
x
2
2
+
x
3
3
x
4
4
+ ... + (1)
n+1
x
n
n
+ o(x
n
)
1.7 Khảo sát hàm số 13
tan(x) = x +
1
3
x
3
+
2
15
x
5
+ o(x
5
)
1.7 Khảo sát hàm số
1.7.1 Khảo sát v đồ thị của hàm số y = f (x)
đồ khảo sát:
Tìm TXĐ của hàm số, nhận xét tính chẵn, lẻ, tính tuần hoàn của hàm số (nếu có).
Xác định chiều biến thiên (tính đơn điệu)
Tìm cực trị (nếu có)
Xét tính lồi, lõm các điểm uốn
Giả sử hàm số
f
đạo hàm cấp hai
f
′′
(x)
trên
(a,b)
. Khi đó,
f
lồi trên
(a,b)
khi chỉ khi
f
′′
(x) 0,x (a, b). Hàm số f được gọi hàm số lõm nếu f hàm số lồi
Tìm các tiệm cận của hàm số Ta bổ sung khái niệm tiệm cận xiên:
Đường thẳng y = ax +b,a = 0 được gọi tiệm cận xiên của đồ thị hàm số f nếu:
lim
x+
( f (x) ax b) = 0 hoặc lim
x→−
( f (x) ax b) = 0
Khi đó, các hệ số a, b được tính theo công thức:
a = lim
x+
f (x)
x
b = lim
x+
[ f (x) ax]
hoặc
a = lim
x→−
f (x)
x
b = lim
x→−
[ f (x) ax]
Lập bảng biến thiên
Tìm một số điểm đặc biệt hàm số đi qua (ví dụ như giao điểm với các trục toạ độ...) vẽ đồ thị
của hàm số.
1.7.2 Khảo sát v đường cong cho dưới dạng tham số
Giả sử cần khảo sát và v đường cong cho dưới dạng tham số
(
x = x(t)
y = y(t)
Tìm TXĐ, nhận xét tính chẵn lẻ, tuần hoàn của các hàm số x(t),y(t) (nếu có)
Xác định chiều biến thiên của các hàm số
x(t), y(t)
theo biến
t
bằng cách xét dấu các đạo hàm của nó.
Tìm các tiệm cận của đường cong:
-
Tiệm cận đứng: Nếu
lim
tt
0
()
y(t) =
lim
tt
0
()
x(t) = x
0
thì
x = x
0
một tiệm cận đứng của
đường cong
-
Tiệm cận ngang: Nếu
lim
tt
0
()
x(t) =
lim
tt
0
()
y(t) = y
0
thì
y = y
0
một đường tiệm cận ngang
của đường cong
- Tiệm cận xiên: Nếu lim
tt
0
()
y(t) = và lim
tt
0
()
x(t) = thì đường cong thể tiệm cận xiên.
Nếu:
a = lim
tt
0
()
y(t)
x(t)
,b = lim
tt
0
()
[y(t) ax(t)]
thì y = ax + b một tiệm cận xiên của đồ thị hàm số.
Để vẽ đường cong được chính xác hơn, ta xác định tiếp tuyến của đường cong tại các điểm đặc biệt.
Hệ số góc của tiếp tuyến đường cong tại mỗi điểm bằng
dy
dx
=
y
t
x
t
Ngoài ra thể khảo sát tính lồi lõm điểm uốn bằng cách tính đạo hàm cấp hai
d
2
y
dx
2
=
d(
y
t
x
t
)
dx
=
y
′′
t
x
t
y
t
xt
x
3
t
1.7 Khảo sát hàm số 14
Xác định một số điểm đặc biệt đồ thị đi qua vẽ đồ thị hàm số
1.7.3 Khảo sát v đường cong trong hệ toạ độ cực
Trong mặt phẳng, chọn 1 điểm
O
cố định làm gốc cực một tia Ox trục cực. Vị trí của mỗi điểm M trong
mặt phẳng được xác định bởi vector
OM
. Gọi
r = |
OM| 0
bán kính cực góc
ϕ = (Ox,
OM) [0,2π)
góc cực. Cặp số (r, ϕ) được gọi toạ độ cực của điểm M
Toạ độ cực suy rộng: Ta mở rộng toạ độ cực cho trường hợp
r R,ϕ R.
Với
ϕ R
thì ta hiểu đây góc
lượng giác, còn nếu r < 0 thì ta xác định điểm M(r,ϕ) trùng với điểm M(r,ϕ + π)
Trong hệ trục toạ độ Đề - các vuông góc. Một điểm M trong mặt phẳng sẽ toạ độ Đề - các
M(x, y)
toạ độ cực M(r,ϕ). Công thức liên hệ giữa hai toạ độ là:
(
x = r cos ϕ
y = r sin ϕ
(
r =
p
x
2
+ y
2
tanϕ =
y
x
(x = 0)
2. Tích phân
2.1 Tích phân bất định
2.1.1 Tính chất của các tích phân bất định các tích phân thông dụng
2.1.1.1 Định nghĩa
Với F(x) nguyên hàm của f (x) trên (a,b) thì F
(x) = f (x),x (a,b)
Tập tất cả các nguyên hàm của f (x) F(x) +C. Ký hiệu là:
Z
f (x)dx = F(x) +C
2.1.1.2 Cách tính tích phân
Hai tính chất của tích phân
Để tính biểu thức trên ta thể áp dụng hai tính chất của tích phân.
Tính chất 1. Nếu với α,β hằng số và f (x) = αg(x) + β h(x) thì
Z
f (x)dx = α
Z
g(x)dx + β
Z
h(x)dx
Tính chất 2. Tính bất biến của tích phân bất định.
Nếu
Z
f (x)dx = F(x) +C với biến độc lập x thì với mọi hàm khả vi u, ta
Z
f (u)du = F(u) +C
Các công thức tích phân thông dụng
1.
Z
x
α
dx =
x
α
α + 1
,α = 1
ln(x) +C,α = 1
2.
Z
a
x
dx =
a
x
ln(a)
+C,a > 0,a = 1
3.
Z
sin(x)dx = cos(x) +C
4.
Z
cos(x)dx = sin(x) +C
5.
Z
dx
sin(x)
= ln
tan
x
2
+
π
4
+C
6.
Z
dx
cos(x)
= ln
tan
x
2
+
π
4
+C
7.
Z
tan(x)dx = ln
|
cos(x)
|
+C
8.
Z
cot(x)dx = ln
|
sin(x)
|
+C
2.1 Tích phân bất định 16
9.
Z
dx
cos
2
(x)
= tan(x) +C
10.
Z
dx
sin
2
(x)
= cot(x) +C
11.
Z
dx
1 + x
2
= arctan(x) +C
12.
Z
dx
1 x
2
= arcsin(x) +C
13.
Z
dx
a
2
+ x
2
=
1
a
arctan
x
a
+C
14.
Z
dx
a
2
x
2
= arcsin
x
a
+C
15.
Z
dx
x
2
+ a
= ln
x +
p
x
2
+ a
+C
16.
Z
p
x
2
+ adx =
x
2
p
x
2
+ a +
a
2
ln
x +
p
x
2
+ a
+C
17.
Z
p
a
2
x
2
dx =
x
2
p
a
2
x
2
+
a
2
2
arcsin
x
a
+C
2.1.2 Các phương pháp tính tích phân
2.1.2.1 Phương pháp đổi biến
Z
f (x)dx =
Z
f (u(t)).u
(t)dt
trong đó,
x = u(t)
một hàm khả vi liên tục sau khi tính tích phân vế bên phải chuyển v biến bởi
phép thế t = u
(x).
Ta thường sử dụng phương pháp đổi biến để đưa tích phân cần tính v tích phân thông dụng, để đơn giản tích
phân cần tính hoặc để khử căn thức, khử hàm lượng giác ngược hàm logarit.
2.1.2.2 Phương pháp tích phân từng phần
Với u,v hai hàm khả vi liên tục của biến x, ta công thức:
Z
udv = uv vdu
Chú ý: Thứ tự chọn hàm số u :
1. Hàm Logarit / Hàm lượng giác ngược
2. Hàm đa thức
3. Hàm lượng giác
4. Hàm
Mẹo ghi nhớ: Nhất lô, nhì đa, tam lượng, tứ
2.1.2.3 Tính
Z
f (x)dx với f (x) =
P(x)
Q(x)
một phân thức hữu tỉ
Nếu f (x) một phân thức hữu tỉ thực sự thì ta viết dưới dạng
Q(x) = (x a)
k
(x b)
l
...
x
2
+ αx + β
r
x
2
+ γx + δ
s
trong đó, các nhị thức, các tam thức khác nhau các tam thức bậc 2 không nghiệm thực, sau đó ta viết
f (x) =
A
1
(x a)
+
A
2
(x a)
2
+ ... +
A
k
(x a)
k
+
B
1
(x b)
+ ... +
B
l
(x b)
l
+
+
M
1
x + N
1
(x
2
+ αx + β )
+
M
2
x + N
2
(x
2
+ αx + β )
2
+ ... +
M
r
x + N
r
(x
2
+ αx + β )
r
+
+
R
1
x + L
1
(x
2
+ γx + δ )
+
R
2
x + L
2
(x
2
+ γx + δ )
2
+ ... +
R
s
x + L
s
(x
2
+ γx + δ )
s
Ta xác định các hằng số
A
1
...A
k
,...B
1
...B
l
...M
1
...M
r
...N
1
...N
r
...R
1
...R
s
...L
1
...L
s
bằng phương
pháp đồng nhất hệ số hoặc bằng cách gán cho x các giá tr đặc biệt.
2.1 Tích phân bất định 17
T đó viết tích phân cần tính thành tổng tích phân phân thức đơn giản. Bằng việc tính các tính phân đơn
giản, ta thể dễ dàng suy ra tích phân cần tính ban đầu.
Nếu
f (x)
hàm phân thức không thực sự, ta chia đa thức
P(x)
cho đa thức
Q(x)
để đưa
Z
f (x)dx
v tổng
của các tích phân một đa thức tích phân của 1 phân thức thực sự.
2.1.2.4 Tích phân hàm lượng giác
Một tích phân được gọi thể hữu tỉ hóa nếu thể sử dụng phương pháp đổi biến để chuyển về tích
phân của một phân thức hữu tỉ.
Ta dùng hiệu
R(u,v)
để chỉ phân thức hữu tỉ của
u
v
. hiệu tương tự để chỉ phân thức hữu tỉ
nhiều biến hơn.
Xét tích phân
Z
R(sinx,cosx)dx
, trong đó hàm dưới dấu tích phân một biểu thức hữu tỷ đối với
sinx,cosx. Ta thể sử dụng phép đổi biến tổng quát t = tan
t
2
, khi đó
sinx =
2t
1 +t
2
;cosx =
1 t
2
1 +t
2
;tanx =
2t
1 t
2
;dx =
2dt
1 +t
2
tích phân đang xét được đưa về tích phân của phân thức hữu tỉ của biến t.
Chú ý: Các trường hợp đặc biệt:
1. R(cos x, sin x) = R(cosx,sinx) thì ta đặt t = sin x
2. R(cos x, sin x) = R(cosx,sinx) thì ta đặt t = cos x
3. R(cos x, sin x) = R(cosx,sinx) thì ta đặt t = tan x hoặc t = cotx
Nếu tích phân dạng
Z
sin
m
x cos
n
xdx, trong đó m,n các số nguyên:
1. Nếu m số nguyên dương lẻ, ta đặt t = cos x.
2. Nếu n số nguyên dương lẻ, ta đặt t = sin x.
3. Nếu m,n các số nguyên dương chẵn, ta sử dụng công thức hạ bậc:
sin
2
x =
1 cos 2x
2
;cos
2
x =
1 + cos 2x
2
rồi đưa v tích phân dạng
Z
sin
k
2x cos
l
2xdx.
2.1.2.5 Tích phân hàm tỉ
tích phân của những hàm số chứa ẩn dưới dấu căn, dạng bài này vô cùng phổ biến hoàn toàn
thể sử dụng phương pháp hữu tỉ hóa đã nhắc trên để chuyển v tính tích phân của các hàm hữu tỉ.
Ta xét các bài toán sau:
Bài toán 1.
Z
R(x
m
n
,...,x
r
s
)dx
Để hữu tỉ hóa tích phân y, ta tìm mẫu chung nhỏ nhất của các phân số
m
n
,...,
r
s
sau đó biến đổi x = t
k
.
Bài toán 2.
Z
R
x,
ax + b
cx + d
m
n
,...,
ax + b
cx + d
r
s
!
Tương tự như bài toán trên, ta sử dụng phép đổi biến:
ax + b
cx + d
= t
k
.
Bài toán 3.
Z
R
x,
p
ax
2
+ bx + c
dx
Trong đó a,b,c các hằng số a = 0.
2.2 Tích phân xác định 18
Ta biến đổi tam thức bậc hai về một trong ba dạng
ax
2
+ bx + c =
a[(x + α)
2
+ β
2
]
a[(x + α)
2
β
2
], a > 0
a[β
2
(x + α)
2
], a < 0
Sau đó chúng ta sử dụng phép đổi biến:
1. x + α = β tant
2. x + α =
β
cost
3. x + α = β sint hoặc x + α = β cost
Sau đó đưa tích phân v dạng
Z
R(cosx,sinx)dx.
2.2 Tích phân xác định
2.2.1 Các tiêu chuẩn khả tích
f (x) liên tục trên [a,b]
f (x) bị chặn một số điểm gián đoạn trên [a,b]
f (x) bị chặn đơn điệu trên [a,b]
f (x) khả tích trên [a,b]
Nếu hàm f (x) khả tích trên [a,b], công thức liên hệ y số với tích phân xác định:
lim
n
b a
n
"
n1
i=0
f
a +
b a
n
·i
#
=
b
Z
a
f (x)dx
2.2.2 Tính chất của tích phân xác định
1. Tuyến tính:
b
Z
a
(α f (x) + β g(x))dx = α
b
Z
a
f (x)dx + β
b
Z
a
g(x)dx
2. Cộng tính:
b
Z
a
f (x)dx =
c
Z
a
f (x)dx +
b
Z
c
f (x)dx
3. f (x) g(x) x [a, b]
b
R
a
f (x)dx
b
R
a
g(x)dx
4. f (x) khả tích trên [a,b], m f (x) M x [a,b] µ [m;M] :
b
R
a
f (x)dx µ(b a)
5. f (x)
f (x)g(x)
khả tích trên
[a,b],m f (x) M x [a,b]
g(x)
không đổi dấu trên
[a,b]
µ [m;M] :
b
R
a
f (x)g(x)dx µ
b
R
a
g(x)dx
2.2.3 Cách tính tích phân xác định
Công thức Newton-Leibniz:
(
f (x) liên tục trên [a,b]
F(x) nguyên hàm của f (x)
b
R
a
f (x)dx = F(b) F(a)
Sử dụng công thức tích phân từng phần:
b
Z
a
udv = uv
b
a
b
Z
a
vdu
Sử dụng các phép đổi biến số,
2.3 Tích phân suy rộng 19
2.3 Tích phân suy rộng
2.3.1 Tích phân suy rộng loại 1
2.3.1.1 Định nghĩa
Giả sử
f (x)
hàm số xác định trên khoảng
[a,+)]
khả tích trên mọi đoạn hữu hạn
[a,A],(a A <
+).
Giới hạn của tích phân
Z
A
a
f (x)dx
khi
A +
được gọi tích phân suy rộng của hàm số
f (x)
trên
khoảng [a, +) và hiệu như sau
+
Z
a
f (x)dx = lim
A+
Z
A
a
f (x)dx
Nếu giới hạn y tồn tại hữu hạn ta nói tích phân suy rộng hội tụ.
Ngược lại, nếu không tồn tại giới hạn này hoặc giới hạn bằng vô cùng ta nói tích phân đó phân kỳ.
2.3.1.2 Các tiêu chuẩn hội tụ
Định 1. Tiêu chuẩn so sánh
1. Giả sử
f (x)
g(x)
khả tích trên mọi khoảng hữu hạn
[a,b]
với
b > a
ta bất đẳng thức:
0 f (x)
g(x),x [a,+). Khi đó:
i) Nếu
+
Z
a
g(x)dx hội tụ thì
+
Z
a
f (x)dx hội tụ;
ii) Nếu
+
Z
a
f (x)dx phân kỳ thì
+
Z
a
g(x)dx phân kỳ.
2. Giả sử
f (x)
g(x)
2 hàm số dương khả tích trên mọi đoạn hữu hạn
[a,b]
với
b > a
lim
x+
f (x)
g(x)
=
k(0 < k < +). Khi đó,
+
Z
a
f (x)dx
+
Z
a
g(x)dx cùng hội tụ hoặc cùng phân kỳ.
Định 2. Cho
f
g
2 hàm số dương trên
[a,+)
. Nếu
f (x)
g(x)
các VCB hoặc VCL, và
f (x) g(x) khi x + thì
+
Z
a
f (x)dx
+
Z
a
g(x)dx cùng hội tụ hoặc cùng phân kỳ.
Hệ quả. Cho f và g 2 hàm số dương trên [a,+). Khi đó:
1. Nếu lim
x+
f (x)
g(x)
= 0
+
Z
a
g(x)dx hội tụ thì
+
Z
a
f (x)dx hội tụ.
2. Nếu lim
x+
f (x)
g(x)
= +
+
Z
a
g(x)dx phân kỳ thì
+
Z
a
f (x)dx phân kỳ.
2.3.2 Tích phân suy rộng loại 2
2.3.2.1 Định nghĩa
Giả sử
f (x)
hàm số xác định trên khoảng
[a,b)
khả tích trên mọi đoạn
[a,t],(t < b
bất kỳ), và
lim
xb
f (x) = . Điểm x = b được gọi điểm bất thường (điểm kỳ dị) của hàm số f (x).
Giới hạn của tích phân
Z
k
a
f (x)dx
khi
k b
được gọi tích phân suy rộng của hàm số
f (x)
trên khoảng
[a,b) hiệu như sau
b
Z
a
f (x)dx = lim
kb
Z
k
a
f (x)dx
Nếu giới hạn y tồn tại hữu hạn ta nói tích phân suy rộng hội tụ.
Ngược lại, nếu không tồn tại giới hạn này hoặc giới hạn bằng vô cùng ta nói tích phân đó phân kỳ.

Preview text:

Ộ B KĨ K NĂ G N Ă A+ A GIẢI TÍCH 1
ĐẠI HỌC BÁCH KHOA HÀ NỘI
HANOI UNIVERSITY OF SCIENCE AND TECHNOLO GY
THẺ SINH VIÊN / Student ID card MSSV / ID No. IDOL HOBO A+ SCAN ME
TÀI LIỆU ĐƯỢC TỔNG HỢP VÀ BIÊN SOẠN BỞI
CLB HỖ TRỢ HỌC TẬP BÁCH KHOA
BIÊN SOẠN BỞI CLB HỖ TRỢ HỌC TẬP BÁCH KHOA CLB.HTHT-WEBSITE.COM
Tài liệu là món quà nhân dịp năm mới Giáp Thìn 2024 của CLB Hỗ trợ Học tập dành cho các bạn sinh viên
lớp đại cương. CLB xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các bạn vì đã tin tưởng đồng hành cùng lớp Đại
cương của CLB trong suốt thời gian vừa qua. Sự ủng hộ của các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất để
chúng mình phấn đấu đưa CLB ngày một phát triển hơn. Cuối cùng, xin chúc các bạn một kỳ học tập hiệu quả và thành công.
Bản in lần thứ nhất, tháng 1 năm 2024 Mục lục I
Mục 1 - Tóm tắt lý thuyết 1
Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.1
Dãy số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.1.1
Định nghĩa . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.1.2
Giới hạn dãy số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.2
Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.2.1
Một số khái niệm cơ bản về hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.2.2
Các hàm số sơ cấp cơ bản . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 1.2.3
Hàm số sơ cấp . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 1.3
Giới hạn hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 1.3.1
Định nghĩa . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 1.3.2
Các tính chất của giới hạn . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 1.3.3
Giới hạn của hàm hợp . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 8 1.3.4
Vô cùng bé, vô cùng lớn . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 8 1.4
Hàm số liên tục . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9 1.4.1
Định nghĩa . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9 1.4.2
Định lý . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9 1.4.3
Tính chất của hàm liên tục . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10 1.4.4
Sự liên tục đều . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10 1.4.5
Điểm gián đoạn hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10 1.5
Đạo hàm - vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10 1.5.1
Khái niệm đạo hàm . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10 1.5.2
Các phép toán . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11 1.5.3
Đạo hàm của hàm hợp, hàm ngược . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11 1.5.4
Vi phân và ứng dụng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11 1.5.5
Đạo hàm, vi phân cấp cao . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11 1.6
Các định lý về hàm khả vi và ứng dụng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11 1.6.1
Các định lý về hàm khả vi . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 11 1.6.2
Quy tắc L’Hospital . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 12 1.6.3
Công thức khai triển Taylor, Maclaurin . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 12 1.7
Khảo sát hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13 1.7.1
Khảo sát và vẽ đồ thị của hàm số y = f (x) . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13 1.7.2
Khảo sát và vẽ đường cong cho dưới dạng tham số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13 1.7.3
Khảo sát và vẽ đường cong trong hệ toạ độ cực . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 14 2
Tích phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15 2.1
Tích phân bất định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15 2.1.1
Tính chất của các tích phân bất định và các tích phân thông dụng . . . . . . . . . . . . . 15 2.1.2
Các phương pháp tính tích phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 16 2.2
Tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18 2.2.1
Các tiêu chuẩn khả tích . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18 2.2.2
Tính chất của tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18 2.2.3
Cách tính tích phân xác định
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18 2.3
Tích phân suy rộng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19 2.3.1
Tích phân suy rộng loại 1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19 2.3.2
Tích phân suy rộng loại 2 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19 2.4
Các ứng dụng của tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 20 2.4.1
Tính diện tích hình phẳng
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 20 2.4.2 Tính thể tích vật thể
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 21 2.4.3
Tính độ dài đường cong . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 21 2.4.4
Tính diện tích mặt tròn xoay . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 22 3
Hàm nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.1
Giới hạn hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.2
Tính liên tục của hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.3
Đạo hàm riêng và vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.3.1
Đạo hàm riêng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.3.2
Vi phân toàn phần . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24 3.3.3
Đạo hàm hàm hợp . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24 3.3.4
Đạo hàm hàm ẩn . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24 3.3.5
Vi phân cấp cao . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24 3.3.6
Công thức khai triển Taylor . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24 3.4
Cực trị của hàm số nhiều biến . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24 3.4.1 Cực trị tự do
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 24 3.4.2
Cực trị có điều kiện . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 25 II
Mục 2 - Các đề luyện tập 4
Đề bài . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 27 4.1
Minitest số 1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 27 4.2
Minitest số 2 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 28 4.3
Minitest số 3 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 28 4.4
Minitest số 4 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 29 4.5
Đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . 30 4.6
Đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . 31 4.7
Đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2023.1 . . . . . . 32 4 4.8
Đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2023.1 . . . . . . 33 4.9
Đề thi cuối kì nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 34 4.10
Đề thi cuối kì nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 35 5
Đáp án . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 36 5.1
Đáp án Minitest số 1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 36 5.2
Đáp án Minitest số 2 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 38 5.3
Đáp án Minitest số 3 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 40 5.4
Đáp án Minitest số 4 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 43 5.5
Đáp án đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 46 5.6
Đáp án đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 49 5.7
Đáp án đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 1 - Học kỳ 2023.1 52 5.8
Đáp án đề thi thử cuối kì CLB Hỗ trợ Học tập - Nhóm ngành 2 - Học kỳ 2023.1 57 5.9
Đáp án đề thi cuối kì nhóm ngành 1 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 61 5.10
Đáp án đề thi cuối kì nhóm ngành 2 - Học kỳ 2022.1 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 64 IMục1-Tómtắtlýthuyết 1
Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.1
Dãy số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.2
Hàm số một biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 6 1.3
Giới hạn hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 1.4
Hàm số liên tục . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 9 1.5
Đạo hàm - vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 10 1.6
Các định lý về hàm khả vi và ứng dụng . . . . . . . . . 11 1.7
Khảo sát hàm số . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 13 2
Tích phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15 2.1
Tích phân bất định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 15 2.2
Tích phân xác định . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 18 2.3
Tích phân suy rộng . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 19 2.4
Các ứng dụng của tích phân xác định . . . . . . . . . 20 3
Hàm nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.1
Giới hạn hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.2
Tính liên tục của hàm số nhiều biến số . . . . . . . . . . 23 3.3
Đạo hàm riêng và vi phân . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 23 3.4
Cực trị của hàm số nhiều biến . . . . . . . . . . . . . . . . 24 1. Hàm số một biến số 1.1 Dãy số 1.1.1 Định nghĩa
▶ Một ánh xạ f : N −→ R là một dãy số thực. n −→ xn = f (n) Dãy số: x1, x2, ..., xn 1.1.2 Giới hạn dãy số 1.1.2.1 Định nghĩa
▶ lim un = a, a ∈ R ⇔ ∀ε > 0, ∃N(ε), ∀n ∈ N, n > N(ε) : |un − a| < ε n→∞
▶ lim un = ±∞ ⇔ ∀M > 0, ∃N, ∀n ∈ N, n > N: |un| > M n→∞ 1.1.2.2
Các tiêu chuẩn tồn tại giới hạn hữu hạn
Tiêu chuẩn đơn điệu bị chặn Nếu một dãy số tăng, bị chặn trên hoặc giảm, bị chặn dưới thì dãy số đó có giới hạn hữu hạn.
Tiêu chuẩn kẹp Cho ba dãy (x ∗
n), (yn), (zn) thỏa mãn xn ≤ yn ≤ zn ∀n ≥ a, a ∈ N và
lim xn = lim zn = L. Khi đó lim yn = L n→∞ n→∞ n→∞
Tiêu chuẩn Cauchy Điều kiện cần và đủ để dãy số (un) có giới hạn hữu hạn là:
∀ε > 0, ∃N(ε); ∀m, n ∈ N; m, n > N(ε) : |um − un| < ε 1.2 Hàm số một biến số 1.2.1
Một số khái niệm cơ bản về hàm số
• Hàm số f với tập xác định D được gọi là hàm số chẵn nếu ∀x ∈ D thì −x ∈ D và f (x) = f (−x).
• Hàm số f với tập xác định D được gọi là hàm số lẻ nếu ∀x ∈ D thì −x ∈ D và f (x) = − f (−x).
• Hàm số f với tập xác định D được gọi là hàm số tuần hoàn ⇔ ∃T > 0,∀x ∈ D : x + T ∈ D và f (x + T ) = f (x)
• Hàm hợp: y = f (x),x = g(t) có hàm hợp y = f ◦ g := f (g(t)).
• Hàm ngược: y = f (x) có TXĐ X, TGT Y có hàm ngược x = g(y) ⇔ ( f ◦ g)(y) = y,∀y ∈ Y và
(g ◦ f )(x) = x, ∀x ∈ X . Hàm số ngược của y = f (x) được kí hiệu là y = f −1(x), x ∈ Y . 1.3 Giới hạn hàm số 7 1.2.2
Các hàm số sơ cấp cơ bản
• xα, TXĐ: phụ thuộc vào α.
• ax,0 < a ̸= 1, TXĐ: R, TGT: (0;+∞).
• loga x,0 < a ̸= 1, TXĐ: (0;+∞), TGT: R
• Các hàm lượng giác: sinx,cosx,tanx,cotx
• Các hàm lượng giác ngược: y = arcsin x y = arccos x y = arctan x y = arccot x TXĐ [−1; 1] [−1; 1] (−∞; ∞) (−∞; ∞) − π π −π π TGT ; [0; π] ; (0; π) 2 2 2 2 • Các hàm hyperbolic: ex − e−x ex + e−x sinh x = ; cosh x = ; 2 2 sinh x ex − e−x cosh x ex + e−x tanh x = = ; coth x = = cosh x ex + e−x sinh x ex − e−x 1.2.3 Hàm số sơ cấp
Các hàm số sơ cấp cơ bản được tạo bởi số hữu hạn các phép toán tổng, hiệu, tích, thương, phép lấy hợp và các hằng số. 1.3 Giới hạn hàm số 1.3.1 Định nghĩa 1.3.1.1 Giới hạn hàm số
▶ Hàm f (x) xác định trên (a, b) được gọi là có giới hạn A khi x → x0 ∈ [a, b] nếu
∀ε > 0, ∃δ > 0 : 0 < |x − x0| < δ ⇒ | f (x) − A| < ε 1.3.1.2
Giới hạn trái, giới hạn phải
Giới hạn trái: Kí hiệu x → x− là x dần tới x 0
0 nhưng luôn nhỏ hơn x0. Ta nói A là giới hạn trái tại x0 nếu lim f (x) = A. x→x− 0
Giới hạn phải: Kí hiệu x → x+ là x dần tới x 0
0 nhưng luôn lớn hơn x0. Ta nói A là giới hạn phải tại x0 nếu lim f (x) = A. x→x+ 0
Điều kiện tồn tại giới hạn: Một hàm số tồn tại giới hạn, khi giới hạn trái và giới hạn phải của chúng tồn tại và bằng nhau.
∃ lim f (x) = A ⇔ lim f (x) = lim f (x) = A x→x0 x→x+ x→x− 0 0 1.3.2
Các tính chất của giới hạn
▶ Giả sử lim f (x) = a, lim g(x) = b, ở đó a, b là các số thực hữu hạn. Khi đó: x→x0 x→x0 • Tổng: lim [ f (x) + g(x)] = a + b x→x0 • Hiệu:
lim [ f (x) − g(x)] = a − b x→x0 • Tích : lim [ f (x)g(x)] = ab x→x0 1.3 Giới hạn hàm số 8 • Thương: f (x) a lim = , nếu b ̸= 0 x→x0 g(x) b
Chú ý 1. Nếu các giới hạn ở dạng vô định, những phép toán trên sẽ không thực hiện được. Các dạng vô định bao gồm: ∞ 0 0 ∞ − ∞, 0 × ∞, , , 1∞, 00, ∞ ∞ 0
Một số cách khử dạng vô định
• Sử dụng các phép biến đổi đại số (Nhân liên hợp, phân tích thành nhân tử,...)
• Sử dụng các giới hạn đặc biệt: sin x arcsin x tan x a) lim = 1 b) lim = 1 c) lim = 1 x→0 x x→0 x x→0 x arctan x ex − 1 ln(1 + x) d) lim = 1 e) lim = 1 f) lim = 1 x→0 x x→0 x x→0 x 1 (1 + x)α − 1 g) lim(1 + x) x = e h) lim = α, x→0 x→0 x (α ∈ R)
• Thay thế VCB, VCL tương đương; ngắt bỏ VCB bậc cao, VCL bậc thấp.
• Dùng quy tắc L’Hospital
• Sử dụng khai triển Taylor, Maclaurin để tính giới hạn
Nguyên lý kẹp: Nếu f (x) ≤ g(x) ≤ h(x) trong một lân cận nào đó của a và tồn tại các giới hạn lim f (x) = x→a
lim h(x) = L. Khi đó tồn tại lim g(x), và x→a x→a
lim f (x) = lim g(x) = lim h(x) = L x→a x→a x→a 1.3.3 Giới hạn của hàm hợp
▶ Nếu có lim u(x) = uo, lim f (u) = f (uo) và có hàm hợp f (u(x)) thì: x→x0 u→uo lim f (u(x)) = f (u0) x→x0 ▶ Áp dụng: lim B(x) ln A(x) lim A(x)B(x) = ex→x0 x→x0 1.3.4 Vô cùng bé, vô cùng lớn 1.3.4.1 Định nghĩa
▶ Hàm f (x) được gọi là vô cùng bé (VCB) khi x → a ( a hữu hạn hoặc vô cùng) nếu lim f (x) = 0. x→a
▶ Hàm f (x) được gọi là vô cùng lớn (VCL) khi x → a (a hữu hạn hoặc vô cùng) nếu lim | f (x)| = +∞. x→a 1.3.4.2 So sánh các VCB, VCL a) So sánh các VCB f (x)
▶ Cho 2 vô cùng bé f (x), g(x) khi x → x0. Xét giới hạn lim = L: x→x0 g(x)
1. Nếu L = 0, ta nói f (x) là VCB bậc cao hơn g(x) khi x → x0. Kí hiệu: f (x) = o(g(x))(x → x0)
2. Nếu L = k, k ̸= 0, ta nói f (x) và g(x) là 2 VCB cùng bậc khi x → x0.
Đặc biệt, k = 1, ta nói f (x) và g(x) là 2 VCB tương đương khi x → x0. Kí hiệu: f (x) ∼ g(x)(x → x0)
3. Nếu L = ∞, ta nói f (x) là VCB bậc thấp hơn g(x) khi x → x0. 1.4 Hàm số liên tục 9
▶ Một số VCB tương đương hay dùng khi x → 0 ax − 1
x ∼ sin x ∼ tan x ∼ arcsin x ∼ arctan x ∼ ex − 1 ∼ ∼ ln(1 + x) ln a (1 + x)a − 1 ∼ ax Đặc biệt, √ m α x 1 + αx − 1 ∼ m x2 1 − cos x ∼ 2 b) So sánh các VCL f (x)
▶ Cho 2 vô cùng lớn f (x), g(x) khi x → x0. Xét giới hạn lim = L: x→x0 g(x)
1. Nếu L = 0, ta nói f (x) là VCL bậc thấp hơn g(x) khi x → x0.
2. Nếu L = k, k ̸= 0, ta nói f (x) và g(x) là 2 VCL cùng bậc khi x → x0.
Đặc biệt, k = 1, ta nói f (x) và g(x) là 2 VCL tương đương khi x → x0. Kí hiệu: f (x) ∼ g(x)(x → x0)
3. Nếu L = ∞, ta nói f (x) là VCL bậc cao hơn g(x) khi x → x0. 1.3.4.3
Quy tắc thay VCB,VCL tương đương
▶ Nếu α1(x) ∼ α2(x), β1(x) ∼ β2(x) khi x → a thì: α1(x) α2(x) lim = lim
, lim α1(x)γ(x) = lim α2(x)γ(x). x→a β1(x) x→a β2(x) x→a x→a 1.3.4.4
Quy tắc ngắt bỏ VCB bậc cao, VCL bậc thấp
Quy tắc ngắt bỏ VCB bậc cao
Nếu α1(x) = o(α2(x)), β1(x) = o(β2(x)) khi x → a thì: α1(x) + α2(x) α2(x)
α1(x) + α2(x) ∼ α2(x) và lim = lim . x→a β1(x) + β2(x) x→a β2(x)
Quy tắc ngắt bỏ VCL bậc thấp
Nếu α1(x) là VCL bậc cao hơn α2(x) và β1(x) là VCL bậc cao hơn β2(x) khi x → a thì: α1(x) + α2(x) α1(x)
α1(x) + α2(x) ∼ α1(x) và lim = lim x→a β1(x) + β2(x) x→a β1(x) 1.4 Hàm số liên tục 1.4.1 Định nghĩa
▶ Cho hàm số f (x) xác định trong (a; b), nói rằng f (x) liên tục tại x0 ∈ (a; b) nếu lim f (x) = f (x0) x→x0
Lưu ý: điểm x0 nhất thiết phải thuộc miền xác định của f (x)
▶ Như vậy f (x) xác định liên tục trong khoảng (a; b) nếu f (x) liên tục tại mọi điểm x ∈ (a; b) 1.4.2 Định lý
Cho f (x), g(x) là hai hàm số liên tục trong khoảng (a; b), khi đó:
• f (x) + g(x) liên tục trong khoảng (a;b)
• f (x).g(x) liên tục trong khoảng (a;b)
Đặc biệt : C f (x) (C là hằng số) liên tục trong khoảng (a; b) f (x) •
liên tục trong khoảng (a; b) trừ ra những điểm x làm g(x) = 0 g(x)
Chú ý 2. Mọi hàm số sơ cấp liên tục trên các khoảng mà hàm số đó xác định. Như vậy: Các đa thức là các
hàm số liên tục; phân thức hữu tỉ là các hàm số liên tục trừ các điểm làm cho đa thức mẫu số bằng 0; các
hàm lượng giác liên tục trong miền xác định của nó. 1.5 Đạo hàm - vi phân 10 1.4.3
Tính chất của hàm liên tục
Định lí 3.1 Nếu hàm u = ϕ(x) liên tục tại x0 , hàm y = f (u) liên tục tại u0 = ϕ(x0) thì hàm hợp y =
( f ◦ u)(x) = f [ϕ(x)] liên tục tại x0.
Định lí 3.2 Nếu hàm f (x) liên tục trên [a; b] thì nó bị chặn trên đoạn đó, đạt giá trị lớn nhât và giá trị nhỏ
nhất; lấy mọi giá trị trung gian giữa các giá tị nhỏ, lấn nhất đó.
Ta kí hiệu, giá trị nhỏ nhất (GTNN), giá tị lớn nhất (GTLN) là min f = m; max f = M a≤x≤b a≤x≤b Từ đó có hệ quả:
Hệ quả. Nếu f (x) liên tục trên [a; b] thì:
a) Phương trình f (x) = 0 có nghiệm nếu f (a) f (b) < 0;
b) Phương trình f (x) = k có nghiệm khi min f ≤ k ≤ max f ;
c) Bất phương trình f (x) ≥ k có nghiệm thì max f ≥ k;
d) Bất phương trình f (x) ≥ k có nghiệm ∀x ∈ [a; b] khi min f ≥ k 1.4.4 Sự liên tục đều
Định nghĩa. Hàm f (x) là liên tục đều trong X nếu ∀ε > 0, ∃δ > 0, ∀u, ∀v ∈ X thỏa mãn |u − v| < δ thì | f (u) − f (v)| < ε.
Định lí . Cho một hàm số f liên tục trên đoạn [a; b] , khi đó f liên tục đều trên [a; b] 1.4.5
Điểm gián đoạn hàm số 1.4.5.1 Định nghĩa
Hàm số f (x) không liên tục tại điểm x0 được gọi là điểm gián đoạn tại điểm đó. Vậy x0 là điểm gián đoạn của f (x) nếu:
(i) x0 không thuộc miền xác định của f (x) hoặc
(ii) x0 thuộc miền xác định của f (x) nhưng lim f (x) ̸= f (x0) hay không tồn tại lim f (x) x→x0 x→x0 1.4.5.2
Phân loại điểm gián đoạn
(i) Điểm gián đoạn bỏ loại I
Điểm x0 được gọi là điểm gián đoạn loại 1 của hàm số f nếu lim f (x), lim f (x) tồn tại hữu hạn. x→x0+ x→x0− Khi đó, nếu: - lim f (x) ̸= lim f (x) x→x0+ x→x0−
Thì lim f (x) − lim f (x) được gọi là bước nhảy của f tại x0. x→x+ x→x− 0 0 - lim f (x) = lim f (x) x→x0+ x→x0−
Thì x0 còn được gọi là điểm gián đoạn bỏ được của hàm số.
(ii) Điểm gián đoạn loại II
Điểm x0 được gọi là điểm gián đoạn loại 2 của hàm số f nếu ít nhất một trong hai giới hạn lim f (x), x→x+ 0
lim f (x) không tồn tại hữu hạn hoặc không tồn tại. x→x− 0 1.5 Đạo hàm - vi phân 1.5.1 Khái niệm đạo hàm f (x0 + ∆x) − f (x0)
▶ Giới hạn, nếu có, của tỉ số lim
được gọi là đạo hàm của hàm f (x) tại x0 ∆x→0 ∆x (Kí hiệu f ′(x0))
1.6 Các định lý về hàm khả vi và ứng dụng 11 f (x0 + ∆x) − f (x0) ▶ lim
được gọi là đạo hàm phải của hàm f (x) tại x0 nếu giới hạn tồn tại ∆x→0+ ∆x (Kí hiệu f ′(x+)) 0 f (x0 + ∆x) − f (x0) ▶ lim
được gọi là đạo hàm trái của hàm f (x) tại x0 nếu giới hạn tồn tại ∆x→0− ∆x (Kí hiệu f ′(x−)) 0 ▶ Kết luận:
• Hàm số f (x) có đạo hàm tại điểm x0, khi và chỉ khi f ′(x+) = f ′(x−) 0 0
• Nếu tồn tại f ′(x0) thì f (x) liên tục tại x0
▶ Tính khả vi: Trong khuôn khổ hàm 1 biến số. Hàm số có đạo hàm tại x = x0 khi và chỉ khi nó khả vi tại x = x0 1.5.2 Các phép toán
1. (u ± v)′(x0) = u′(x0) ± v′(x0)
2. (uv)′(x0) = u′(x0)v(x0) + u(x0)v′(x0) u ′
u′(x0)v(x0) − u(x0)v′(x0) 3. (x0) = (v(x0) ̸= 0) v v2(x0) 1.5.3
Đạo hàm của hàm hợp, hàm ngược
▶ Hàm hợp: F = f ◦ u ⇒ F′(x) = f ′(u(x))u′(x) 1.5.4 Vi phân và ứng dụng
Vi phân: d f (x) = f ′(x) dx
Ứng dụng vi phân để tính gần đúng: f (x0 + ∆x) ≈ f (x0) + f ′(x0)∆x 1.5.5
Đạo hàm, vi phân cấp cao a) Đạo hàm cấp cao
▶ Đạo hàm, nếu có cấp n của f (x) kí hiệu là: f (n)(x) ▶ Tính chất: • (u ± v)(n) = u(n) ± v(n)
• Công thức Leibniz: (u.v)(n) = n ∑ Ck · u(n−k)v(k) k=0 n
b) Đạo hàm cấp cao của một số hàm số cơ bản n 1. (xα )(n) = π
α (α − 1) . . . (α − n + 1)xα−n 4. (sin x)(n) = sin x + 2 1 (n) n! nπ 2. = (−1)(n) · 5. (cos x)(n) = cos x + 1 + x (1 + x)n+1 2 1 (n) n! 6. (ax)(n) = ax · (ln a)n 3. = (n − 1)! 1 − x (1 − x)n+1 7. (ln x)(n) = (−1)n−1 · xn
8. [(1 + x)α ](n) = α(α − 1) . . . (α − n + 1) · (1 + x)α−n c) Vi phân cấp cao
Biểu thức của vi phân cấp cao: Nếu x là biến số độc lập thì dn f (x) = f (n)(x)dxn.
▶Vi phân cấp cao không có tính chất bất biến đối với hàm hợp 1.6
Các định lý về hàm khả vi và ứng dụng 1.6.1
Các định lý về hàm khả vi
1.6 Các định lý về hàm khả vi và ứng dụng 12
Định lý 1. (Định lý Fermat) .
Cho f (x) liên tục trên khoảng (a, b), nếu hàm số đạt cực trị tại điểm x0 ∈ (a, b) và có đạo hàm tại x0 thì f ′ (x0) = 0.
Định lý 2. (Định lý Rolle). Nếu hàm số f (x) :
i) Liên tục trong khoảng đóng [a, b],
ii) Có đạo hàm trong khoảng mở (a, b),
iii) thỏa mãn điều kiện f (a) = f (b),
thì tồn tại ít nhất một điểm c ∈ (a, b) sao cho f ′(c) = 0.
Định lý 3. (Định lý Lagrange). Nếu hàm số f (x) :
i) Liên tục trong khoảng đóng [a, b],
ii) Có đạo hàm trong khoảng mở (a, b), f (b) − f (a)
thì tồn tại ít nhất một điểm c ∈ (a, b) sao cho f ′(c) = . b − a
Định lý 4. (Định lý Cauchy).
Nếu các hàm số f (x), g(x) thỏa mãn các điều kiên:
i) Liên tục trong khoảng đóng [a, b],
ii) Có đạo hàm trong khoảng mở (a, b),
iii) g′(x) không triệt tiêu trong khoảng mở (a, b)
thì tồn tại ít nhất một điểm c ∈ (a, b) sao cho f (b) − f (a) f ′(c) = . g(b) − g(a) g′(c) 1.6.2 Quy tắc L’Hospital f (x) 0 ∞ Giới hạn I = lim ở dạng vô định hoặc . x→x0 g(x) 0 ∞
Giả sử 2 hàm số f (x), g(x) có đạo hàm, g′(x) ̸= 0 ∀x ∈ (a; b) \ x0 với x0 ∈ (a; b). f ′(x) f (x) f ′(x) Nếu ∃ lim = L thì lim = lim = L x→a g′(x) x→x) g(x) x→x0 g′(x) Chú ý.
▶ Trong 1 số tình huống, nên kết hợp việc thay thế các VCB, VCL tương đương với quy tắc L’Hospital 0 ∞
▶ Đối với các dạng vô định còn lại, vẫn dùng được quy tắc L’Hospital bằng cách đưa về các dạng hoặc 0 ∞
▶ Có thể áp dụng nhiều lần quy tắc L’Hospital 1.6.3
Công thức khai triển Taylor, Maclaurin f ′(x f (n)(x • 0) 0)
Công thức Taylor: f (x) = f (x0) + (x − x0) + ... + (x − x0)n + o[(x − x0)n] 1! n! f ′(0) f (n)(0)
Công thức Maclaurin: f (x) = f (0) + x + ... + xn + o(xn) 1! n!
Một số khai triển Maclaurin thường gặp: x x2 x3 xn ex = 1 + + + + ... + + o(xn) 1! 2! 3! n! x3 x5 x7 (−1)nx2n+1 sin x = x − + − + ... + + o(x2n+1) 3! 5! 7! (2n + 1)! x2 x4 x6 (−1)nx2n cos x = 1 − + − + ... + + o(x2n) 2! 4! 6! (2n)! 1
= 1 + x + x2 + x3 + ... + xn + o(xn) 1 − x 1
= 1 − x + x2 − x3 + ... + (−1)nxn + o(xn) 1 + x x2 x3 x4 xn ln(1 + x) = x − + − + ... + (−1)n+1 + o(xn) 2 3 4 n 1.7 Khảo sát hàm số 13 1 2 tan(x) = x + x3 + x5 + o(x5) 3 15 1.7 Khảo sát hàm số 1.7.1
Khảo sát và vẽ đồ thị của hàm số y = f (x) ▶ Sơ đồ khảo sát:
• Tìm TXĐ của hàm số, nhận xét tính chẵn, lẻ, tính tuần hoàn của hàm số (nếu có).
• Xác định chiều biến thiên (tính đơn điệu)
• Tìm cực trị (nếu có)
• Xét tính lồi, lõm và các điểm uốn
Giả sử hàm số f có đạo hàm cấp hai f ′′(x) trên (a, b). Khi đó, f lồi trên (a, b) khi và chỉ khi
f ′′(x) ≥ 0, ∀x ∈ (a, b). Hàm số f được gọi là hàm số lõm nếu − f là hàm số lồi
• Tìm các tiệm cận của hàm số Ta bổ sung khái niệm tiệm cận xiên:
Đường thẳng y = ax + b, a ̸= 0 được gọi là tiệm cận xiên của đồ thị hàm số f nếu:
lim ( f (x) − ax − b) = 0 hoặc lim ( f (x) − ax − b) = 0 x→+∞ x→−∞
Khi đó, các hệ số a, b được tính theo công thức: f (x) a = lim b = lim [ f (x) − ax] x→+ x ∞ x→+∞ hoặc f (x) a = lim b = lim [ f (x) − ax] x→− x ∞ x→−∞ • Lập bảng biến thiên
• Tìm một số điểm đặc biệt mà hàm số đi qua (ví dụ như giao điểm với các trục toạ độ...) và vẽ đồ thị của hàm số. 1.7.2
Khảo sát và vẽ đường cong cho dưới dạng tham số ( x = x(t)
▶ Giả sử cần khảo sát và vẽ đường cong cho dưới dạng tham số y = y(t)
• Tìm TXĐ, nhận xét tính chẵn lẻ, tuần hoàn của các hàm số x(t),y(t) (nếu có)
• Xác định chiều biến thiên của các hàm số x(t),y(t) theo biến t bằng cách xét dấu các đạo hàm của nó.
• Tìm các tiệm cận của đường cong: - Tiệm cận đứng: Nếu lim y(t) = ∞ và
lim x(t) = x0 thì x = x0 là một tiệm cận đứng của t→t0(∞) t→t0(∞) đường cong
- Tiệm cận ngang: Nếu lim x(t) = ∞ và lim y(t) = y0 thì y = y0 là một đường tiệm cận ngang t→t0(∞) t→t0(∞) của đường cong
- Tiệm cận xiên: Nếu lim y(t) = ∞ và lim x(t) = ∞ thì đường cong có thể có tiệm cận xiên. t→t0(∞) t→t0(∞) Nếu: y(t) a = lim , b = lim [y(t) − ax(t)] t→t x(t) 0(∞) t→t0(∞)
thì y = ax + b là một tiệm cận xiên của đồ thị hàm số.
• Để vẽ đường cong được chính xác hơn, ta xác định tiếp tuyến của đường cong tại các điểm đặc biệt.
Hệ số góc của tiếp tuyến đường cong tại mỗi điểm bằng dy y′ = t dx x′t
Ngoài ra có thể khảo sát tính lồi lõm và điểm uốn bằng cách tính đạo hàm cấp hai d2y d( y′t ) x′ y′′ − y′ = t = t x′t t x”t dx2 dx x′3 t 1.7 Khảo sát hàm số 14
• Xác định một số điểm đặc biệt mà đồ thị đi qua và vẽ đồ thị hàm số 1.7.3
Khảo sát và vẽ đường cong trong hệ toạ độ cực
▶ Trong mặt phẳng, chọn 1 điểm O cố định làm gốc cực và một tia Ox là trục cực. Vị trí của mỗi điểm M trong
mặt phẳng được xác định bởi vector ⃗ OM. Gọi r = | ⃗
OM| ≥ 0 là bán kính cực và góc ϕ = (Ox, ⃗ OM) ∈ [0, 2π)
là góc cực. Cặp số (r, ϕ) được gọi là toạ độ cực của điểm M
→ Toạ độ cực suy rộng: Ta mở rộng toạ độ cực cho trường hợp r ∈ R, ϕ ∈ R. Với ϕ ∈ R thì ta hiểu đây là góc
lượng giác, còn nếu r < 0 thì ta xác định điểm M(r, ϕ) trùng với điểm M(−r, ϕ + π)
▶ Trong hệ trục toạ độ Đề - các vuông góc. Một điểm M trong mặt phẳng sẽ có toạ độ Đề - các M(x, y) và ( ( p x = r cos ϕ r = x2 + y2
toạ độ cực M(r, ϕ). Công thức liên hệ giữa hai toạ độ là: y y = r sin ϕ tan ϕ = (x ̸= 0) x 2. Tích phân 2.1 Tích phân bất định 2.1.1
Tính chất của các tích phân bất định và các tích phân thông dụng 2.1.1.1 Định nghĩa
Với F(x) là nguyên hàm của f (x) trên (a, b) thì F′(x) = f (x), ∀x ∈ (a, b)
Tập tất cả các nguyên hàm của f (x) là F(x) +C. Ký hiệu là: Z f (x)dx = F(x) + C 2.1.1.2 Cách tính tích phân
Hai tính chất của tích phân
Để tính biểu thức trên ta có thể áp dụng hai tính chất của tích phân.
• Tính chất 1. Nếu với α,β là hằng số và f (x) = αg(x) + βh(x) thì Z Z Z f (x)dx = α g(x)dx + β h(x)dx
• Tính chất 2. Tính bất biến của tích phân bất định. Z Nếu
f (x)dx = F(x) + C với biến độc lập x thì với mọi hàm khả vi u, ta có Z f (u)du = F(u) + C
Các công thức tích phân thông dụng  xα , Z  α ̸= −1  Z dx x π 1. xα dx = α + 1 5. = ln tan + + C ln(x) +C, α = −1 sin(x) 2 4   Z ax Z dx x π 2. axdx = +C, a > 0, a ̸= 1 6. = ln tan + + C ln(a) cos(x) 2 4 Z Z 3. sin(x)dx = − cos(x) +C 7. tan(x)dx = − ln |cos(x)| +C Z Z 4. cos(x)dx = sin(x) +C 8. cot(x)dx = ln |sin(x)| +C 2.1 Tích phân bất định 16 Z dx Z dx 9. = tan(x) +C 12. √ = arcsin(x) +C cos2(x) 1 − x2 Z dx Z dx 1 x 10. = − cot(x) +C 13. = arctan +C sin2(x) a2 + x2 a a Z dx Z dx x 11. = arctan(x) +C 14. √ = arcsin +C 1 + x2 a2 − x2 a Z dx p 15. √ = ln x + x2 + a + C x2 + a Z p x p a p 16. x2 + a dx = x2 + a + ln x + x2 + a + C 2 2 Z p x p a2 x 17. a2 − x2dx = a2 − x2 + arcsin +C 2 2 a 2.1.2
Các phương pháp tính tích phân 2.1.2.1 Phương pháp đổi biến Z Z f (x)dx = f (u(t)).u′(t)dt
trong đó, x = u(t) là một hàm khả vi liên tục sau khi tính tích phân ở vế bên phải và chuyển về biến cũ bởi phép thế t = u′(x).
Ta thường sử dụng phương pháp đổi biến để đưa tích phân cần tính về tích phân thông dụng, để đơn giản tích
phân cần tính hoặc để khử căn thức, khử hàm lượng giác ngược và hàm logarit. 2.1.2.2
Phương pháp tích phân từng phần
Với u, v là hai hàm khả vi liên tục của biến x, ta có công thức: Z udv = uv − vdu
Chú ý: Thứ tự chọn hàm số là u :
1. Hàm Logarit / Hàm lượng giác ngược 2. Hàm đa thức 3. Hàm lượng giác 4. Hàm mũ
Mẹo ghi nhớ: Nhất lô, nhì đa, tam lượng, tứ mũ Z P(x) 2.1.2.3 Tính f (x)dx với f (x) =
là một phân thức hữu tỉ Q(x)
▶ Nếu f (x) là một phân thức hữu tỉ thực sự thì ta viết dưới dạng
Q(x) = (x − a)k(x − b)l . . . x2 + r s α x + β x2 + γx + δ
trong đó, các nhị thức, các tam thức là khác nhau và các tam thức bậc 2 không có nghiệm thực, sau đó ta viết A1 A2 Ak B1 Bl f (x) = + + . . . + + + . . . + + (x − a) (x − a)2 (x − a)k (x − b) (x − b)l M1x + N1 M2x + N2 Mrx + Nr + + + . . . + (x2 + αx + β ) (x2 + αx + β )2 (x2 + αx + β )r + R1x + L1 R2x + L2 Rsx + Ls + + + . . . + (x2 + γx + δ ) (x2 + γx + δ )2 (x2 + γx + δ )s
Ta xác định các hằng số A1 . . . Ak, . . . B1 . . . Bl . . . M1 . . . Mr . . . N1 . . . Nr . . . R1 . . . Rs . . . L1 . . . Ls bằng phương
pháp đồng nhất hệ số hoặc bằng cách gán cho x các giá trị đặc biệt. 2.1 Tích phân bất định 17
Từ đó viết tích phân cần tính thành tổng tích phân phân thức đơn giản. Bằng việc tính các tính phân đơn
giản, ta có thể dễ dàng suy ra tích phân cần tính ban đầu. Z
▶ Nếu f (x) là hàm phân thức không thực sự, ta chia đa thức P(x) cho đa thức Q(x) để đưa f (x)dx về tổng
của các tích phân một đa thức và tích phân của 1 phân thức thực sự. 2.1.2.4
Tích phân hàm lượng giác
▶ Một tích phân được gọi là có thể hữu tỉ hóa nếu có thể sử dụng phương pháp đổi biến để chuyển nó về tích
phân của một phân thức hữu tỉ.
▶ Ta dùng kí hiệu R(u, v) để chỉ phân thức hữu tỉ của u và v. Kí hiệu tương tự để chỉ phân thức hữu tỉ có nhiều biến hơn. Z ▶ Xét tích phân
R(sin x, cos x)dx, trong đó hàm dưới dấu tích phân là một biểu thức hữu tỷ đối với
sin x, cos x. Ta có thể sử dụng phép đổi biến tổng quát t = tan t , khi đó 2 2t 1 − t2 2t 2dt sin x = ; cos x = ; tan x = ; dx = 1 + t2 1 + t2 1 − t2 1 + t2
tích phân đang xét được đưa về tích phân của phân thức hữu tỉ của biến t.
Chú ý: Các trường hợp đặc biệt:
1. R(− cos x, sin x) = −R(cos x, sin x) thì ta đặt t = sin x
2. R(cos x, − sin x) = −R(cos x, sin x) thì ta đặt t = cos x
3. R(− cos x, − sin x) = R(cos x, sin x) thì ta đặt t = tan x hoặc t = cot x Z
▶ Nếu tích phân có dạng
sinm x cosn xdx, trong đó m, n là các số nguyên:
1. Nếu m là số nguyên dương lẻ, ta đặt t = cos x.
2. Nếu n là số nguyên dương lẻ, ta đặt t = sin x.
3. Nếu m, n là các số nguyên dương chẵn, ta sử dụng công thức hạ bậc: 1 − cos 2x 1 + cos 2x sin2 x = ; cos2 x = 2 2 Z
rồi đưa về tích phân dạng sink 2x cosl 2xdx. 2.1.2.5 Tích phân hàm vô tỉ
▶ Là tích phân của những hàm số có chứa ẩn dưới dấu căn, dạng bài này vô cùng phổ biến và hoàn toàn có
thể sử dụng phương pháp hữu tỉ hóa đã nhắc ở trên để chuyển về tính tích phân của các hàm hữu tỉ.
▶ Ta xét các bài toán sau: Bài toán 1. Z m r R(x n , ..., x s )dx m r
Để hữu tỉ hóa tích phân này, ta tìm mẫu só chung nhỏ nhất của các phân số , ..., sau đó biến đổi x = tk. n s Bài toán 2. m r ! Z ax + b n ax + b s R x, , ..., cx + d cx + d ax + b
Tương tự như bài toán trên, ta sử dụng phép đổi biến: = tk. cx + d Bài toán 3. Z p R x, ax2 + bx + c dx
Trong đó a, b, c là các hằng số và a ̸= 0. 2.2 Tích phân xác định 18
Ta biến đổi tam thức bậc hai về một trong ba dạng  a[(x + 2 α )2 + β ] ax2 + bx + c =  a[(x + 2 α )2 − β ], a > 0  −a[ 2 β − (x + α )2], a < 0
Sau đó chúng ta sử dụng phép đổi biến: 1. x + α = β tant
3. x + α = β sint hoặc x + α = β cost β 2. x + α = cost Z
Sau đó đưa tích phân về dạng R (cos x, sin x) dx. 2.2 Tích phân xác định 2.2.1 Các tiêu chuẩn khả tích
 f (x) liên tục trên [a, b]
 f (x) bị chặn và có một số điểm gián đoạn trên [a, b] ⇒ f (x) khả tích trên [a, b] 
f (x) bị chặn và đơn điệu trên [a, b]
Nếu hàm f (x) khả tích trên [a, b], công thức liên hệ dãy số với tích phân xác định: " # b b − a n−1 b − a Z lim ∑ f a + · i = f (x)dx n→∞ n n i=0 a 2.2.2
Tính chất của tích phân xác định b b b Z Z Z 1. Tuyến tính: (α f (x) + β g(x))dx = α f (x)dx + β g(x)dx a a a b c b Z Z Z 2. Cộng tính: f (x)dx = f (x)dx + f (x)dx a a c b b 3. f (x) ≥ g(x)
∀x ∈ [a, b] ⇒ R f (x)dx ≥ R g(x)dx a a b
4. f (x) khả tích trên [a, b], m ≤ f (x) ≤ M ∀x ∈ [a, b] ⇒ ∃ R µ ∈ [m; M] : f (x)dx ≤ µ(b − a) a
5. f (x) và f (x)g(x) khả tích trên [a, b], m ≤ f (x) ≤ M
∀x ∈ [a, b] và g(x) không đổi dấu trên [a, b] b b ⇒ ∃ R R µ ∈ [m; M] : f (x)g(x)dx ≤ µ g(x)dx a a 2.2.3
Cách tính tích phân xác định
( f (x) liên tục trên [a,b] b
▶ Công thức Newton-Leibniz: ⇒ R f (x)dx = F(b) − F(a)
F(x) là nguyên hàm của f (x) a b b b Z Z
▶ Sử dụng công thức tích phân từng phần: udv = uv − vdu a a a
▶ Sử dụng các phép đổi biến số, 2.3 Tích phân suy rộng 19 2.3 Tích phân suy rộng 2.3.1
Tích phân suy rộng loại 1 2.3.1.1 Định nghĩa
▶ Giả sử f (x) là hàm số xác định trên khoảng [a, +∞)] và khả tích trên mọi đoạn hữu hạn [a, A], (a ≤ A < Z A
+∞). Giới hạn của tích phân
f (x)dx khi A → +∞ được gọi là tích phân suy rộng của hàm số f (x) trên a
khoảng [a, +∞) và ký hiệu như sau +∞ Z Z A f (x)dx = lim f (x)dx A→+∞ a a
▶ Nếu giới hạn này tồn tại hữu hạn ta nói tích phân suy rộng hội tụ.
▶ Ngược lại, nếu không tồn tại giới hạn này hoặc giới hạn bằng vô cùng ta nói tích phân đó phân kỳ. 2.3.1.2 Các tiêu chuẩn hội tụ
Định lý 1. Tiêu chuẩn so sánh
1. Giả sử f (x) và g(x) khả tích trên mọi khoảng hữu hạn [a, b] với b > a và ta có bất đẳng thức: 0 ≤ f (x) ≤
g(x), ∀x ∈ [a, +∞). Khi đó: +∞ +∞ Z Z i) Nếu g(x)dx hội tụ thì f (x)dx hội tụ; a a +∞ +∞ Z Z ii) Nếu f (x)dx phân kỳ thì g(x)dx phân kỳ. a a f (x)
2. Giả sử f (x) và g(x) là 2 hàm số dương khả tích trên mọi đoạn hữu hạn [a, b] với b > a và lim = x→+∞ g(x) +∞ +∞ Z Z
k(0 < k < +∞). Khi đó, f (x)dx và
g(x)dx cùng hội tụ hoặc cùng phân kỳ. a a
Định lý 2. Cho f và g là 2 hàm số dương trên [a, +∞). Nếu f (x) và g(x) là các VCB hoặc VCL, và +∞ +∞ Z Z
f (x) ∼ g(x) khi x → +∞ thì f (x)dx và
g(x)dx cùng hội tụ hoặc cùng phân kỳ. a a
Hệ quả. Cho f và g là 2 hàm số dương trên [a, +∞). Khi đó: +∞ +∞ f (x) Z Z 1. Nếu lim = 0 và g(x)dx hội tụ thì f (x)dx hội tụ. x→+∞ g(x) a a +∞ +∞ f (x) Z Z 2. Nếu lim = +∞ và g(x)dx phân kỳ thì f (x)dx phân kỳ. x→+∞ g(x) a a 2.3.2
Tích phân suy rộng loại 2 2.3.2.1 Định nghĩa
▶ Giả sử f (x) là hàm số xác định trên khoảng [a, b) và khả tích trên mọi đoạn [a,t], (t < b bất kỳ), và
lim f (x) = ∞. Điểm x = b được gọi là điểm bất thường (điểm kỳ dị) của hàm số f (x). x→b Z k Giới hạn của tích phân
f (x)dx khi k → b− được gọi là tích phân suy rộng của hàm số f (x) trên khoảng a [a, b) và ký hiệu như sau b Z Z k f (x)dx = lim f (x)dx k→b a a
▶ Nếu giới hạn này tồn tại hữu hạn ta nói tích phân suy rộng hội tụ.
▶ Ngược lại, nếu không tồn tại giới hạn này hoặc giới hạn bằng vô cùng ta nói tích phân đó phân kỳ.