Câu1
Truyện ngắn Nhớ sông của Nguyễn Ngọc Tư gây ấn tượng sâu sắc bởi những đặc sắc
nghệ thuật giàu giá trị nhân văn. Trước hết, tác giả lựa chọn ngôi kể thứ ba linh hoạt,
cho phép người kể vừa giữ được sự khách quan vừa có thể đi sâu vào thế giới nội tâm
nhân vật, đặc biệt là ông Chín – người cha gắn cả đời mình với sông nước, luôn đau
đáu lo cho tương lai của con. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng nhân vật được thể
hiện một cách tinh tế, tự nhiên. Ông Chín hiện lên qua lời nói, hành động, nỗi day dứt
và sự hi sinh thầm lặng. Hai chị em Giang và Thuỷ cũng được khắc họa sống động
với những nét tính cách chân thật, mộc mạc của con người Nam Bộ.
Ngôn ngữ nghệ thuật là một điểm sáng đặc biệt. Giọng kể mộc mạc, dung dị, giàu
chất khẩu ngữ địa phương tạo nên bức tranh đậm chất Nam Bộ. Những hình ảnh quen
thuộc của đời sống sông nước được miêu tả bằng một cảm quan tinh tế và chan chứa
yêu thương. Hình tượng dòng sông mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: vừa là nơi
nương nhờ, vừa là số phận mà con người phải gắng vượt qua để tìm một bến bờ ổn
định. Giọng văn Nguyễn Ngọc Tư luôn trầm lắng, tha thiết, không bi lụy nhưng thấm
đẫm nỗi buồn nhân sinh và tinh thần nhân ái.
Chính sự kết hợp hài hòa giữa ngôi kể, nghệ thuật xây dựng nhân vật, ngôn ngữ giàu
bản sắc cùng hình ảnh biểu tượng đã tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt cho Nhớ sông,
khiến tác phẩm trở thành một trong những truyện ngắn tiêu biểu, giàu chiều sâu của
Nguyễn Ngọc Tư.
Câu 2
Truyện ngắn Nhớ sông của Nguyễn Ngọc Tư để lại một dấu ấn đậm đà bởi những nét
nghệ thuật rất riêng và giàu tính nhân văn. Trước hết, tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba
một cách linh hoạt, giúp câu chuyện giữ được sự khách quan mà vẫn có thể lặng lẽ đi
vào những góc khuất tâm hồn nhân vật, nhất là ông Chín – người cha cả đời gắn với
sông nước và luôn khắc khoải vì tương lai của con. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng
nhân vật của Nguyễn Ngọc Tư rất tinh tế. Ông Chín hiện lên không cần tô vẽ, chỉ qua
vài lời nói, vài hành động thường ngày đã đủ thấy một tấm lòng cha thương con lặng
lẽ mà sâu đậm. Hai chị em Giang và Thuỷ cũng được khắc họa tự nhiên, chân thật,
mang đầy nét mộc mạc của người miền sông nước.
Ngôn ngữ và giọng văn của tác giả là điểm nổi bật không thể bỏ qua. Những câu văn
giản dị, thấm đẫm chất Nam Bộ tạo nên không gian quen thuộc, gần gũi như chính đời
sống thật. Hình ảnh dòng sông xuất hiện trong truyện vừa chân thực vừa mang tính
biểu tượng: dòng sông của kế sinh nhai, của những mất mát, và cũng là nỗi trăn trở về
số phận lênh đênh mà người cha nào cũng muốn con mình thoát khỏi. Giọng văn
chậm rãi, giàu cảm xúc nhưng không bi lụy, khiến câu chuyện dù buồn vẫn thấm một
vẻ dịu dàng, nhân ái.
Chính sự hòa quyện của ngôi kể, cách khắc họa nhân vật, ngôn ngữ giàu bản sắc và
hình tượng dòng sông đậm ý nghĩa đã tạo nên sức hấp dẫn bền bỉ cho Nhớ sông, khiến
tác phẩm trở thành một truyện ngắn đặc sắc trong sáng tác của Nguyễn Ngọc Tư.

Preview text:

Câu1

Truyện ngắn Nhớ sông của Nguyễn Ngọc Tư gây ấn tượng sâu sắc bởi những đặc sắc nghệ thuật giàu giá trị nhân văn. Trước hết, tác giả lựa chọn ngôi kể thứ ba linh hoạt, cho phép người kể vừa giữ được sự khách quan vừa có thể đi sâu vào thế giới nội tâm nhân vật, đặc biệt là ông Chín – người cha gắn cả đời mình với sông nước, luôn đau đáu lo cho tương lai của con. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng nhân vật được thể hiện một cách tinh tế, tự nhiên. Ông Chín hiện lên qua lời nói, hành động, nỗi day dứt và sự hi sinh thầm lặng. Hai chị em Giang và Thuỷ cũng được khắc họa sống động với những nét tính cách chân thật, mộc mạc của con người Nam Bộ.

Ngôn ngữ nghệ thuật là một điểm sáng đặc biệt. Giọng kể mộc mạc, dung dị, giàu chất khẩu ngữ địa phương tạo nên bức tranh đậm chất Nam Bộ. Những hình ảnh quen thuộc của đời sống sông nước được miêu tả bằng một cảm quan tinh tế và chan chứa yêu thương. Hình tượng dòng sông mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: vừa là nơi nương nhờ, vừa là số phận mà con người phải gắng vượt qua để tìm một bến bờ ổn định. Giọng văn Nguyễn Ngọc Tư luôn trầm lắng, tha thiết, không bi lụy nhưng thấm đẫm nỗi buồn nhân sinh và tinh thần nhân ái.

Chính sự kết hợp hài hòa giữa ngôi kể, nghệ thuật xây dựng nhân vật, ngôn ngữ giàu bản sắc cùng hình ảnh biểu tượng đã tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt cho Nhớ sông, khiến tác phẩm trở thành một trong những truyện ngắn tiêu biểu, giàu chiều sâu của Nguyễn Ngọc Tư.

Câu 2

Truyện ngắn Nhớ sông của Nguyễn Ngọc Tư để lại một dấu ấn đậm đà bởi những nét nghệ thuật rất riêng và giàu tính nhân văn. Trước hết, tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba một cách linh hoạt, giúp câu chuyện giữ được sự khách quan mà vẫn có thể lặng lẽ đi vào những góc khuất tâm hồn nhân vật, nhất là ông Chín – người cha cả đời gắn với sông nước và luôn khắc khoải vì tương lai của con. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Ngọc Tư rất tinh tế. Ông Chín hiện lên không cần tô vẽ, chỉ qua vài lời nói, vài hành động thường ngày đã đủ thấy một tấm lòng cha thương con lặng lẽ mà sâu đậm. Hai chị em Giang và Thuỷ cũng được khắc họa tự nhiên, chân thật, mang đầy nét mộc mạc của người miền sông nước.

Ngôn ngữ và giọng văn của tác giả là điểm nổi bật không thể bỏ qua. Những câu văn giản dị, thấm đẫm chất Nam Bộ tạo nên không gian quen thuộc, gần gũi như chính đời sống thật. Hình ảnh dòng sông xuất hiện trong truyện vừa chân thực vừa mang tính biểu tượng: dòng sông của kế sinh nhai, của những mất mát, và cũng là nỗi trăn trở về số phận lênh đênh mà người cha nào cũng muốn con mình thoát khỏi. Giọng văn chậm rãi, giàu cảm xúc nhưng không bi lụy, khiến câu chuyện dù buồn vẫn thấm một vẻ dịu dàng, nhân ái.

Chính sự hòa quyện của ngôi kể, cách khắc họa nhân vật, ngôn ngữ giàu bản sắc và hình tượng dòng sông đậm ý nghĩa đã tạo nên sức hấp dẫn bền bỉ cho Nhớ sông, khiến tác phẩm trở thành một truyện ngắn đặc sắc trong sáng tác của Nguyễn Ngọc Tư.