GIỌT MỒ HÔI TRÊN SÂN TRƯỜNG
Dạ! Kính thưa quý thầy cô giáo! Cùng toàn thể các bạn đội viên thân mến!
Trong cuộc sống hằng ngày, những công việc âm thầm nhưng cùng ý nghĩa, góp phần
làm cho môi trường học tập của chúng ta luôn sạch đẹp, an toàn. Lòng biết ơn sự tôn
trọng lao động chính những giá trị đạo đức cần được nuôi dưỡng từ những việc làm nhỏ
nhất.
Nhằm giúp các bạn hiểu rõ hơn về ý nghĩa đó, chương trình Phát thanh măng non, mỗi tuần 1
câu chuyện đẹp, 1 cuốn sách hay, xin mời các bạn cùng lắng nghe câu chuyện “Giọt mồ hôi
trên sân trường” – một câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về lòng biết ơn
và sự trân trọng đối với người lao động.
Sáng nào cũng vậy, khi tiếng trống vào lớp còn chưa vang lên, sân trường đã sạch sẽ,
hàng ghế đá gọn gàng, những bồn hoa xanh mướt được tưới tắm cẩn thận. Ít ai để ý rằng,
phía sau vẻ tinh tươm ấy là bóng dáng lặng lẽ của bác Tư – người lao công già của trường.
Bác đến trường từ rất sớm. Khi thành phố còn ngái ngủ, bác đã lặng lẽ quét từng chiếc
rơi, nhặt từng mảnh rác nhỏ. Chiếc chổi tre theo bác đã nhiều năm, sờn cán, cong đầu,
nhưng mỗi nhát chổi đều đều, cẩn thận như chính tấm lòng của bác dành cho ngôi trường
này.
Một buổi sáng nọ, Minh – học sinh lớp 7A – vừa ăn xong gói bánh liền tiện tay vứt vỏ xuống
sân. “Chút rác thôi mà, lát nữa bác lao công sẽ dọn,” Minh nghĩ thầm rồi chạy vào lớp.
Bác nhìn mảnh rác nằm chỏng chơ trên nền gạch, khẽ thở dài. Bác cúi xuống nhặt lên,
bàn tay chai sạn chạm vào mảnh nilon lạnh ngắt. Đúng lúc đó, giáo chủ nhiệm đi ngang
qua và chứng kiến tất cả.
Cuối giờ sinh hoạt lớp hôm ấy, không trách mắng, chỉ kể cho cả lớp nghe câu chuyện về
những buổi sáng tinh mơ, khi bác một mình quét sân trong cái lạnh se sắt, để học sinh
một không gian sạch đẹp học tập. Cô nhẹ nhàng hỏi:
“Các em biết, để sân trường sạch như thế này, bác đã đổ bao nhiêu giọt mồ hôi
không?”
Minh cúi đầu. Hình ảnh bàn tay chai sần của bác Tư bỗng hiện rõ trong tâm trí Minh.
Ngày hôm sau, Minh đến trường sớm hơn mọi khi. Minh thấy bác Tư đang lom khom quét
sân. Minh chạy lại, lễ phép:
“Con chào bác Tư ạ! Để con phụ bác một chút nhé!”
Bác Tư ngạc nhiên, rồi nở nụ cười hiền hậu:
“Cảm ơn con, nhưng con vào lớp đi, kẻo muộn giờ học.”
Minh không đi ngay. Minh nhặt những chiếc rơi gần đó, bỏ vào thùng rác. Công việc rất
nhỏ thôi, nhưng tim Minh thấy ấm lạ thường.
Từ hôm ấy, Minh không còn vứt rác bừa bãi. Minh còn nhắc nhở bạn giữ gìn vệ sinh
chung. Mỗi lần gặp bác Tư, Minh đều cúi chào lễ phép. Bác vẫn quét sân mỗi sáng,
nhưng dường như bước chân bác nhẹ hơn, ánh mắt vui hơn.
Cuối năm học, trong buổi tổng kết, thầy Hiệu trưởng mời bác Tư lên sân khấu. Cả sân trường
vang lên tràng pháo tay thật dài. Bác Tư bối rối, đôi tay run run,gương mặt đầy vẻ xúc động.
Thầy nói chậm rãi:
“Những người làm công việc thầm lặng như bác chính người giữ cho ngôi trường này
luôn sạch đẹp. Lao động nào cũng đáng trân trọng.”
Minh vỗ tay thật to. Trong lòng Minh hiểu rằng, lòng biết ơn không nằm những lời nói
lớn lao, bắt đầu từ việc tôn trọng từng giọt mồ hôi của người lao động giữ n
thành quả của họ.
Các bạn đội viên thân mến!
Qua câu chuyện vừa nghe, mình mong rằng mỗi chúng ta sẽ hiểu hơn giá trị của lao động
những con người đang ngày ngày làm việc thầm lặng tập thể. Một sân trường sạch đẹp,
một lớp học gọn gàng không phải tự nhiên có, đó kết quả của mồ hôi, công sức
trách nhiệm của rất rất. nhiều người.
Mình mong các bạn đội viên hãy thể hiện lòng biết ơn không chỉ bằng lời nói, bằng
những hành động cụ thể như là
Không xả rác bừa bãi, giữ gìn vệ sinh chung.
Biết chào hỏi, lễ phép với những người làm công việc phục vụ trong nhà trường.
Nhắc nhở bạn bè cùng thực hiện nếp sống văn minh, tôn trọng lao động.
Hãy nhớ rằng, lao động nào cũng đáng trân trọng, mỗi việc làm tốt hôm nay sẽ góp
phần xây dựng môi trường học đường thân thiện, sạch đẹp và giàu yêu thương.
Mình tin rằng, từ buổi sinh hoạt hôm nay, các bạn sẽ cùng nhau lan tỏa những hành động
đẹp, để mỗi ngày đến trường thực sự là một ngày vui.

Preview text:

GIỌT MỒ HÔI TRÊN SÂN TRƯỜNG

Dạ! Kính thưa quý thầy cô giáo! Cùng toàn thể các bạn đội viên thân mến!

Trong cuộc sống hằng ngày, có những công việc âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa, góp phần làm cho môi trường học tập của chúng ta luôn sạch đẹp, an toàn. Lòng biết ơn và sự tôn trọng lao động chính là những giá trị đạo đức cần được nuôi dưỡng từ những việc làm nhỏ nhất.

Nhằm giúp các bạn hiểu rõ hơn về ý nghĩa đó, chương trình Phát thanh măng non, mỗi tuần 1 câu chuyện đẹp, 1 cuốn sách hay, xin mời các bạn cùng lắng nghe câu chuyện “Giọt mồ hôi trên sân trường” – một câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự trân trọng đối với người lao động.

Sáng nào cũng vậy, khi tiếng trống vào lớp còn chưa vang lên, sân trường đã sạch sẽ, hàng ghế đá gọn gàng, những bồn hoa xanh mướt được tưới tắm cẩn thận. Ít ai để ý rằng, phía sau vẻ tinh tươm ấy là bóng dáng lặng lẽ của bác Tư – người lao công già của trường.

Bác Tư đến trường từ rất sớm. Khi thành phố còn ngái ngủ, bác đã lặng lẽ quét từng chiếc lá rơi, nhặt từng mảnh rác nhỏ. Chiếc chổi tre cũ theo bác đã nhiều năm, sờn cán, cong đầu, nhưng mỗi nhát chổi đều đều, cẩn thận như chính tấm lòng của bác dành cho ngôi trường này.

Một buổi sáng nọ, Minh – học sinh lớp 7A – vừa ăn xong gói bánh liền tiện tay vứt vỏ xuống sân. “Chút rác thôi mà, lát nữa bác lao công sẽ dọn,” Minh nghĩ thầm rồi chạy vào lớp.

Bác Tư nhìn mảnh rác nằm chỏng chơ trên nền gạch, khẽ thở dài. Bác cúi xuống nhặt lên, bàn tay chai sạn chạm vào mảnh nilon lạnh ngắt. Đúng lúc đó, cô giáo chủ nhiệm đi ngang qua và chứng kiến tất cả.

Cuối giờ sinh hoạt lớp hôm ấy, cô không trách mắng, chỉ kể cho cả lớp nghe câu chuyện về những buổi sáng tinh mơ, khi bác Tư một mình quét sân trong cái lạnh se sắt, để học sinh có một không gian sạch đẹp học tập. Cô nhẹ nhàng hỏi:

“Các em có biết, để sân trường sạch như thế này, bác Tư đã đổ bao nhiêu giọt mồ hôi không?”

Minh cúi đầu. Hình ảnh bàn tay chai sần của bác Tư bỗng hiện rõ trong tâm trí Minh.

Ngày hôm sau, Minh đến trường sớm hơn mọi khi. Minh thấy bác Tư đang lom khom quét sân. Minh chạy lại, lễ phép:

“Con chào bác Tư ạ! Để con phụ bác một chút nhé!”

Bác Tư ngạc nhiên, rồi nở nụ cười hiền hậu:

“Cảm ơn con, nhưng con vào lớp đi, kẻo muộn giờ học.”

Minh không đi ngay. Minh nhặt những chiếc lá rơi gần đó, bỏ vào thùng rác. Công việc rất nhỏ thôi, nhưng tim Minh thấy ấm lạ thường.

Từ hôm ấy, Minh không còn vứt rác bừa bãi. Minh còn nhắc nhở bạn bè giữ gìn vệ sinh chung. Mỗi lần gặp bác Tư, Minh đều cúi chào lễ phép. Bác Tư vẫn quét sân mỗi sáng, nhưng dường như bước chân bác nhẹ hơn, ánh mắt vui hơn.

Cuối năm học, trong buổi tổng kết, thầy Hiệu trưởng mời bác Tư lên sân khấu. Cả sân trường vang lên tràng pháo tay thật dài. Bác Tư bối rối, đôi tay run run,gương mặt đầy vẻ xúc động.

Thầy nói chậm rãi:

“Những người làm công việc thầm lặng như bác Tư chính là người giữ cho ngôi trường này luôn sạch đẹp. Lao động nào cũng đáng trân trọng.”

Minh vỗ tay thật to. Trong lòng Minh hiểu rằng, lòng biết ơn không nằm ở những lời nói lớn lao, mà bắt đầu từ việc tôn trọng từng giọt mồ hôi của người lao động và giữ gìn thành quả của họ.

Các bạn đội viên thân mến!

Qua câu chuyện vừa nghe, mình mong rằng mỗi chúng ta sẽ hiểu hơn giá trị của lao động và những con người đang ngày ngày làm việc thầm lặng vì tập thể. Một sân trường sạch đẹp, một lớp học gọn gàng không phải tự nhiên mà có, đó là kết quả của mồ hôi, công sức và trách nhiệm của rất rất. nhiều người.

Mình mong các bạn đội viên hãy thể hiện lòng biết ơn không chỉ bằng lời nói, mà bằng những hành động cụ thể như là

  • Không xả rác bừa bãi, giữ gìn vệ sinh chung.
  • Biết chào hỏi, lễ phép với những người làm công việc phục vụ trong nhà trường.
  • Nhắc nhở bạn bè cùng thực hiện nếp sống văn minh, tôn trọng lao động.

Hãy nhớ rằng, lao động nào cũng đáng trân trọng, và mỗi việc làm tốt hôm nay sẽ góp phần xây dựng môi trường học đường thân thiện, sạch đẹp và giàu yêu thương.

Mình tin rằng, từ buổi sinh hoạt hôm nay, các bạn sẽ cùng nhau lan tỏa những hành động đẹp, để mỗi ngày đến trường thực sự là một ngày vui.