BÀI TẬP CHƯƠNG 6
7.1
a.
Sản lượng
(xuất/giờ)
Tổng chi
phí ( nghìn
đồng)
Chi phí cận
biên
P Lợi nhuận FC VC AVC
0 10 _ 14 -10 10 0 _
1 21 11 14 -7 10 11 11
2 30 9 14 -2 10 20 10
3 41 11 14 1 10 31 10.33
4 54 13 14 2 10 44 11
5 79 25 14 -5 10 69 13.8
6 106 27 14 -22 10 96 16
b.
π=TR TC
=>Với giá bánh mì là 14 nghìn đồng/suất thì sản lượng tối đa hóa lợi nhuận là Q=4 và lợi nhuận
tối đa là
π=2
c. VC= TC – FC ; AVC = VC
Q
d. Điểm đóng cửa sản xuất tại P = AVCmin
=> P = 10 nghìn đồng
7.2
Sản
lượng
Tổng chi
phí
Chi phí biến
đổi
Tổng chi
phí trung
bình
Chi phí biến
đổi trung
bình
Chi phí cận
biên
0 100 0 _ _ _
1 150 50 150 50 50
2 190 90 95 45 40
3 240 140 80 46.67 50
4 300 200 75 50 60
5 380 280 76 56 80
6 480 380 80 63.33 100
Thị trường cạnh tranh hoàn hảo, để tối đa hóa lợi nhuận => MC = P
Nếu P=80 thì Q=5, lợi nhuận lúc đó = 20
Nếu P=75 thì Q=4, lợi nhuận lúc đó = 0 (điểm hòa vốn P = ATC )min
Nếu P= 50 thì Q= 3, lợi nhuận lúc đó= -90 ( vẫn sản xuất do P > AVC)
Nếu P= 40 thì Q= 2, lợi nhuận lúc đó = - 110 ( đóng cửa do P < AVC )
7.3
a. Phương trình đường cung của hãng:
MC=P => q– 5 = P
=> q = P + 5S
b. Phương trình đường cung thị trường: Q= 1000q
=>QS= 1000P + 5000
c. Tại điểm cân bằng: Q = QS D
=>1000P + 5000 = 20000 – 500P
=> P = 10E
QE = 15000
7.4 TC=
q2+q+100
a.
Khi q = 0 => TC = 100 = FC
VC = TC – FC =
q2+q
ATC =
TC
q
= q + 1 +
100
q
AVC =
VC
q
= q + 1
AFC =
100
q
MC = TC’ = 2q + 1
b.
Nếu P = 27
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC = P
=>2q + 1= 27
=> q= 13
πmax=
(
PATC
)
q=¿ q - 1 –
100
q
)q
Thay P=27, q=13 =>
πmax=69
c.
Điểm hòa vốn : P = ATCmin
Xét ATC = q + 1 +
100
q
ATC’ = 1 –
100
q2
= 0 => q= 10
=>Tại q=10, ATC = 21 min
=> Mức giá và sản lượng hòa vốn của hãng lần lượt là: P=21, q=10
d.
Khi P= 9
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC= P
=>2q + 1=9
=> q=4
AVC = q + 1 = 5
P > AVC => Hãng vẫn nên tiếp tục kinh doanh để bù đắp một phần FC
7.5
TC = Q + 3Q + 2002
MC = TC’ = 2Q + 3
P = 25
a.
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC = P
=>2Q + 3 = 25
=> Q= 11
Lợi nhuận = TR – TC = P x Q - Q - 3Q – 2002
= -79
b.
MC = P
=>2Q + 3 = P
=> Q = 0.5P – 1.5 S
c. Khi Q=0 => TC = 200 = FC
PS =
π+FC
= -79 + 200
= 121
d.
Trong ngắn hạn, hãng kiếm được lợi nhuận = - 79 với mức sản lượng Q= 11
AVC = Q + 3 = 14
=>P > AVC
Hãng vẫn tiếp tục sản xuất mức sản lượng Q=11
e. Do PS = TR – VC
=> Nếu PS < 0 => TR < VC hay P < AVC
=> Hãng quyết định đóng cửa sx
7.6
AVC = 2q + 4
VC = 2q + 4q 2
MC = VC’ = 4q + 4
a.
Phương trình đường cung:
MC = P
=>4q + 4 = P
=> q = 0.25P – 1
Điểm đóng cửa P = AVCMIN
Mà q
0
=>AVC = 2q + 4 4
=> AVC = 4 khi q = 0MIN
=> Tại mức giá P= 4 hãng phải đóng cửa sản xuất
b.
Khi P = 24 => q = 0.25 x 24 – 1 = 5
Lợi nhuận: π=TR TC
= P x q – ( 2q + 4q + FC )2
Do hãng bị lỗ 150 đô tại mức giá P=24:
- 150= 24 x 5 – 2 x 5 – 4 x 5 – FC 2
=>FC= 200
c.
Điểm hòa vốn: P= ATC MIN
TC = VC + FC = 2q + 4q + 2002
=>ATC = 2q + 4 +
200
q
ATC’ = 2 -
200
q2
= 0
=>q = 10
=> Tại q = 10 thì ATC = 44MIN
=> Mức giá và sản lượng hòa vốn của hãng lần lượt là P = 44 và Q = 10
d.
Khi P = 104 => q= 0.25 x 104 – 1 = 25
Do P > ATC => hãng có lợi nhuậnMIN
Lợi nhuận= TR – TC = P x q – ( 2q + 4q + 200 )2
= 104 x 25 – 1550 = 1050
7.7
a.
TC = 3q + 24q2
MC = TC ‘ = 6q + 24
+ Phương trình đường cung cá nhân:
MC = P
=>6q + 24= P
=> q = s
P
6
– 4
Phương trình đường cung thị trường: Q = 60 qs s
= 60(
P
6
– 4) = 10P – 240
+ P = 164 – 20q
=>qD = 8.2 – 0.05P
Phương trình đường cầu thị trường: Q = 80q = 80( 8.2 – 0.05P) D D
= 656 – 4P
b.
Tại trạng thái cân bằng: Q = QD S
=>10P – 240 = 656 – 4P
=> P = 64 E
Q = 400E
CS = S = ACE
1
2
x 100 x 400
= 20000
PS = S = CED
1
2
x 40 x 400
= 8000
c.
PS của mỗi người bán =
8000
60
= 133.33
π=PS FC
Mà FC = 0
=> π=PS = 133.33
Do
π
¿0
=> Mỗi người bán tiếp tục sản xuất mức sản lượng q =
400
60
= 6.67
7.8
a.
MC = VC’ = 4q + 1
Phương trình đường cầu cá nhân:
MC = P
=>4q + 1 = P
=> q = 0.25P – 0.25
Phương trình đường cung thị trường: Q = 40 qS S
= 40 ( 0.25P – 0.25)
= 10P – 10
Phương trình đường cầu thị trường: Q = 152.5 – 2.5PD
Tại trạng thái cân bằng: Q = Q S D
=>10P – 10 = 152.5 – 2.5P
=> P = 13E
Q = 120E
b.
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC = P
=> q = 0.25P – 0.25 = 0.25 x 13 – 0.25 = 3
Vậy quyết định sản xuất của mỗi người bán là q = 3
c.
Nếu cầu thị trường giảm 20% tức là giảm 0.2( 152.5 – 2.5P) = 30.5 – 0.5P
Khi đó đường cầu thị trường mới là: Q = 152.5 – 2.5P – (30.5 – 0.5P)D1
= 122 – 2P
Tại trạng thái cân bằng: Q = Q S D
=>10P – 10 = 122 – 2P
=> P = 11E
Q = 100E
Khi đó quyết định sản xuất của mỗi người bán là q =
100
40
= 2.5
7.9

Preview text:

BÀI TẬP CHƯƠNG 6 7.1 a. Sản lượng Tổng chi Chi phí cận P Lợi nhuận FC VC AVC
(xuất/giờ) phí ( nghìn biên đồng) 0 10 _ 14 -10 10 0 _ 1 21 11 14 -7 10 11 11 2 30 9 14 -2 10 20 10 3 41 11 14 1 10 31 10.33 4 54 13 14 2 10 44 11 5 79 25 14 -5 10 69 13.8 6 106 27 14 -22 10 96 16
b. π=TRTC
=>Với giá bánh mì là 14 nghìn đồng/suất thì sản lượng tối đa hóa lợi nhuận là Q=4 và lợi nhuận tối đa là π=2
c. VC= TC – FC ; AVC = VC Q
d. Điểm đóng cửa sản xuất tại P = AVCmin => P = 10 nghìn đồng 7.2 Sản Tổng chi Chi phí biến Tổng chi Chi phí biến Chi phí cận lượng phí đổi phí trung đổi trung biên bình bình 0 100 0 _ _ _ 1 150 50 150 50 50 2 190 90 95 45 40 3 240 140 80 46.67 50 4 300 200 75 50 60 5 380 280 76 56 80 6 480 380 80 63.33 100
Thị trường cạnh tranh hoàn hảo, để tối đa hóa lợi nhuận => MC = P
Nếu P=80 thì Q=5, lợi nhuận lúc đó = 20
Nếu P=75 thì Q=4, lợi nhuận lúc đó = 0 (điểm hòa vốn P = ATC min )
Nếu P= 50 thì Q= 3, lợi nhuận lúc đó= -90 ( vẫn sản xuất do P > AVC)
Nếu P= 40 thì Q= 2, lợi nhuận lúc đó = - 110 ( đóng cửa do P < AVC ) 7.3
a. Phương trình đường cung của hãng: MC=P => q– 5 = P => qS = P + 5
b. Phương trình đường cung thị trường: Q= 1000q =>QS= 1000P + 5000
c. Tại điểm cân bằng: QS = QD
=>1000P + 5000 = 20000 – 500P => PE = 10 QE = 15000 7.4 TC= q2+q+100 a. Khi q = 0 => TC = 100 = FC
VC = TC – FC = q2+q TC 100 ATC = = q + 1 + q q VC AVC = = q + 1 q 100 AFC = q MC = TC’ = 2q + 1 b. Nếu P = 27
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC = P =>2q + 1= 27 => q= 13 100
πmax= (PATC )q=¿ q - 1 – )q q
Thay P=27, q=13 => πmax=69 c.
Điểm hòa vốn : P = ATCmin 100 Xét ATC = q + 1 + q 100 ATC’ = 1 – = 0 => q= 10 q2 =>Tại q=10, ATCmin = 21
=> Mức giá và sản lượng hòa vốn của hãng lần lượt là: P=21, q=10 d. Khi P= 9
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC= P =>2q + 1=9 => q=4 AVC = q + 1 = 5
P > AVC => Hãng vẫn nên tiếp tục kinh doanh để bù đắp một phần FC 7.5 TC = Q 2 + 3Q + 200 MC = TC’ = 2Q + 3 P = 25 a.
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC = P =>2Q + 3 = 25 => Q= 11
Lợi nhuận = TR – TC = P x Q - Q 2 - 3Q – 200 = -79 b. MC = P =>2Q + 3 = P => QS = 0.5P – 1.5
c. Khi Q=0 => TC = 200 = FC
PS = π+FC = -79 + 200 = 121 d.
Trong ngắn hạn, hãng kiếm được lợi nhuận = - 79 với mức sản lượng Q= 11 AVC = Q + 3 = 14 =>P > AVC
Hãng vẫn tiếp tục sản xuất mức sản lượng Q=11 e. Do PS = TR – VC
=> Nếu PS < 0 => TR < VC hay P < AVC
=> Hãng quyết định đóng cửa sx 7.6 AVC = 2q + 4 VC = 2q 2 + 4q MC = VC’ = 4q + 4 a.
Phương trình đường cung: MC = P =>4q + 4 = P => q = 0.25P – 1
Điểm đóng cửa P = AVCMIN Mà q0 =>AVC = 2q + 4 4 => AVCMIN = 4 khi q = 0
=> Tại mức giá P= 4 hãng phải đóng cửa sản xuất b.
Khi P = 24 => q = 0.25 x 24 – 1 = 5
Lợi nhuận: π=TRTC = P x q – ( 2q + 4q + FC ) 2
Do hãng bị lỗ 150 đô tại mức giá P=24:
- 150= 24 x 5 – 2 x 52 – 4 x 5 – FC =>FC= 200 c. Điểm hòa vốn: P= ATC MIN TC = VC + FC = 2q 2 + 4q + 200 200 =>ATC = 2q + 4 + q 200 ATC’ = 2 - = 0 q2 =>q = 10
=> Tại q = 10 thì ATCMIN = 44
=> Mức giá và sản lượng hòa vốn của hãng lần lượt là P = 44 và Q = 10 d.
Khi P = 104 => q= 0.25 x 104 – 1 = 25
Do P > ATCMIN => hãng có lợi nhuận
Lợi nhuận= TR – TC = P x q – ( 2q + 4q + 200 ) 2 = 104 x 25 – 1550 = 1050 7.7 a. TC = 3q + 24q 2 MC = TC ‘ = 6q + 24
+ Phương trình đường cung cá nhân: MC = P =>6q + 24= P P => qs = – 4 6
Phương trình đường cung thị trường: Qs = 60 qs P = 60( – 4) = 10P – 240 6 + P = 164 – 20q =>qD = 8.2 – 0.05P
Phương trình đường cầu thị trường: QD = 80qD = 80( 8.2 – 0.05P) = 656 – 4P b.
Tại trạng thái cân bằng: QD = QS =>10P – 240 = 656 – 4P => PE = 64 QE = 400 1 CS = SACE = x 100 x 400 2 = 20000 1 PS = S = CED x 40 x 400 2 = 8000 c. 8000
PS của mỗi người bán = = 133.33 60
π=PSFC Mà FC = 0
=> π=PS = 133.33 Do π ¿0 400
=> Mỗi người bán tiếp tục sản xuất mức sản lượng q = = 6.67 60 7.8 a. MC = VC’ = 4q + 1
Phương trình đường cầu cá nhân: MC = P =>4q + 1 = P => q = 0.25P – 0.25
Phương trình đường cung thị trường: QS = 40 qS = 40 ( 0.25P – 0.25) = 10P – 10
Phương trình đường cầu thị trường: QD = 152.5 – 2.5P
Tại trạng thái cân bằng: Q S = QD
=>10P – 10 = 152.5 – 2.5P => PE = 13 QE = 120 b.
Để tối đa hóa lợi nhuận: MC = P
=> q = 0.25P – 0.25 = 0.25 x 13 – 0.25 = 3
Vậy quyết định sản xuất của mỗi người bán là q = 3 c.
Nếu cầu thị trường giảm 20% tức là giảm 0.2( 152.5 – 2.5P) = 30.5 – 0.5P
Khi đó đường cầu thị trường mới là: QD1 = 152.5 – 2.5P – (30.5 – 0.5P) = 122 – 2P
Tại trạng thái cân bằng: Q S = QD =>10P – 10 = 122 – 2P => PE = 11 QE = 100 100
Khi đó quyết định sản xuất của mỗi người bán là q = = 2.5 40 7.9