Bài 3:
a) Một gia đình mua một tủ lạnh mới. ảnh hưởng đến thành phần tiêu dùng Giao dịch này
(C) của GDP. Lý do là việc mua tủ lạnh mới là chi tiêu của hộ gia đình cho hàng hóa lâu bền,
thuộc nhóm tiêu dùng cá nhân.
b) Dì Jane mua một căn nhà mới. ảnh hưởng đến thành phần đầu tư trong Giao dịch này
GDP.
c) Ford bán một chiếc Mustang từ kho của mình. ảnh hưởng đến thành phần Giao dịch này
tiêu dùng (C) của GDP. Mặc dù chiếc xe đã được sản xuất trước đó, việc bán nó từ kho làm
giảm hàng tồn kho, được coi là một phần của đầu tư (I). Khi hàng tồn kho giảm, nó được cộng
vào tiêu dùng (C) trong GDP.
d) Bạn mua một chiếc pizza. ảnh hưởng đến thành phần tiêu dùng (C) của Giao dịch này
GDP. Việc mua pizza là một khoản chi tiêu của cá nhân cho hàng hóa (thực phẩm).
e) California sửa chữa đường cao tốc 101. ảnh hưởng đến thành phần chi tiêu Giao dịch này
chính phủ (G) của GDP. Việc sửa chữa đường cao tốc là chi tiêu của chính quyền địa phương
cho cơ sở hạ tầng công cộng.
f) Bố mẹ bạn mua một chai rượu vang Pháp. ảnh hưởng đến thành phần xuất Giao dịch này
khẩu ròng (NX) của GDP. Việc mua rượu vang là chi tiêu tiêu dùng. Tuy nhiên, vì rượu vang
được nhập khẩu từ Pháp, nên nó làm tăng nhập khẩu, từ đó làm giảm xuất khẩu ròng.
g) Honda mở rộng nhà máy của mình ở Marysville, Ohio. ảnh hưởng đến Giao dịch này
thành phần đầu tư (I) của GDP. Việc mở rộng nhà máy là chi tiêu của doanh nghiệp cho hàng
hóa vốn (nhà máy), được tính vào đầu tư.
Bài 4:
GDP được định nghĩa là giá trị thị trường của tất cả hàng hóa và dịch vụ cuối cùng được sản xuất trong
một quốc gia trong một khoảng thời gian nhất định. Chi chuyển nhượng, như An sinh Xã hội, là khoản
tiền được chính phủ chuyển từ người đóng thuế sang người nhận trợ cấp, không phản ánh việc sản xuất
hàng hóa hay dịch vụ mới. Do đó, chúng không được tính vào GDP.
Bài 5:
Bao gồm giá trị hàng hóa đã qua sử dụng được bán lại sẽ làm cho GDP trở thành thước đo kém tin cậy về
phúc lợi kinh tế. GDP nhằm đo lường sản lượng được tạo ra trong nền kinh tế. Việc bán lại hàng hóa mới
đã qua sử dụng , chỉ là chuyển quyền sở hữu. Bao gồm chúng trong GDP sẽ không tạo ra sản lượng mới
làm tăng gấp đôi giá trị sản lượng, tạo ra bức tranh không chính xác về hoạt động kinh tế thực tế.
Bài 6:
a.
Năm GDP danh nghĩa GDP thực tế (năm cơ sở
2010)
Chỉ số giảm phát GDP
2010 ( 1 x 100) + ( 2 x 50) = 200 ( 1 x 100) + ( 2 x 50) = 200 ( 200/ 200) x 100 = 100
2011 ( 1 x 200) + ( 2 x 100) = 400 ( 1 x 200) + ( 2 x 100) = 400 ( 400/ 400) x 100 = 100
2012 ( 2 x 200) + ( 4 x 100) = 800 ( 1 x 200) + ( 2 x 100) = 400 ( 800/ 400) x 100 = 200
b.
Phần trăm thay đổi = [(Giá trị năm sau - Giá trị năm trước)/ Giá trị năm trước] x 100
Năm 2011:
oThay đổi GDP danh nghĩa: [( 400 - 200) / 200] x 100 = 100%
oThay đổi GDP thực tế: [( 400 - 200) / 200] x 100 = 100%
oThay đổi chỉ số giảm phát GDP: [(100 - 100) / 100] x 100 = 0%
Năm 2012:
oThay đổi GDP danh nghĩa: [( 800 - 400) / 400] x 100 = 100%
oThay đổi GDP thực tế: [( 400 - 400) / 400] x 100 = 0%
oThay đổi chỉ số giảm phát GDP: [(200 - 100) / 100] x 100 = 100%
Nhận xét:
Trong năm 2011, cả GDP danh nghĩa và GDP thực tế đều tăng 100%, trong khi chỉ số giảm phát
GDP không đổi. Điều này có nghĩa là sản lượng thực tế của nền kinh tế đã tăng gấp đôi, trong khi
mức giá chung không thay đổi.
Trong năm 2012, GDP danh nghĩa tăng 100%, GDP thực tế không đổi, và chỉ số giảm phát GDP
tăng 100%. Điều này cho thấy sự gia tăng GDP danh nghĩa hoàn toàn là do lạm phát, vì sản lượng
thực tế không thay đổi.
c.
Phúc lợi kinh tế tăng mạnh hơn vào năm 2011.
Mặc dù GDP danh nghĩa tăng trong cả hai năm 2011 và 2012, nhưng chỉ số giảm phát GDP cho thấy mức
giá chung đã tăng gấp đôi vào năm 2012.
Điều này có nghĩa là mặc dù người dân có thể mua được nhiều hàng hóa và dịch vụ hơn vào năm 2012,
nhưng sức mua thực tế của họ lại không thay đổi so với năm 2011.
Ngược lại, vào năm 2011, GDP thực tế tăng 100% trong khi mức giá chung không đổi, cho thấy sự gia
tăng thực sự về sản lượng và phúc lợi kinh tế.
Bài 7:
a.
Năm 1: GDP danh nghĩa = 3 thanh x 4/thanh = 12
Năm 2: GDP danh nghĩa = 4 thanh x 5/thanh = 20
Năm 3: GDP danh nghĩa = 5 thanh x 6/thanh = 30
b.
Năm 1: GDP thực tế = 3 thanh x 4/thanh = 12
Năm 2: GDP thực tế = 4 thanh x 4/thanh = 16
Năm 3: GDP thực tế = 5 thanh x 4/thanh = 20
c.
Năm 1: Chỉ số giảm phát GDP = ( 12/ 12) x 100 = 100
Năm 2: Chỉ số giảm phát GDP = ( 20/ 16) x 100 = 125
Năm 3: Chỉ số giảm phát GDP = ( 30/ 20) x 100 = 150
d. Tỷ lệ tăng trưởng GDP thực tế từ năm 2 đến năm 3 = [(20 - 16)/ 16] x 100 = 25%
e. 20%Tỷ lệ lạm phát từ năm 2 đến năm 3 = [(150 - 125)/125] x 100 =
f.
Tỷ lệ tăng trưởng số lượng sô cô la từ năm 2 đến năm 3 = [(5 - 4)/4] x 100 = 25%.
Tỷ lệ tăng giá sô cô la từ năm 2 đến năm 3 = [( 6 - 5)/ 5] x 100 = 20%.
Bài 8:
a.
GDP . 180
Trong trường hợp này, bánh mì là hàng hóa cuối cùng được bán cho người tiêu dùng với giá 180,
do đó, đây là giá trị được tính vào GDP.
Lúa mì và bột mì là hàng hóa trung gian được sử dụng để sản xuất bánh mì và giá trị của chúng
đã được bao gồm trong giá cuối cùng của bánh mì.
b.
Nông dân: 100 .
Vì nông dân không mua bất kỳ hàng hóa trung gian nào để trồng lúa mì, nên giá trị gia tăng của
ông ta bằng giá trị sản lượng, là 100.
Người xay bột: 50 .
Người xay bột mua lúa mì với giá 100 và biến nó thành bột mì và bán với giá 150.
Giá trị gia tăng của anh ta là 150 - 100 = 50.
Thợ làm bánh: 30 .
Thợ làm bánh mua bột mì với giá 150 và biến nó thành bánh mì và bán với giá 180.
Giá trị gia tăng của anh ta là 180 - 150 = 30.
c.
Tổng giá trị gia tăng của ba nhà sản xuất là , bằng với GDP của nền kinh tế. 180
Bài 9:
a. đầu tưĐây là . Việc mua một căn nhà mới được coi là đầu tư vì nó là việc mua sắm một tài sản vốn
mới. Việc vay thế chấp để tài trợ cho việc mua nhà không ảnh hưởng đến phân loại này.
b. không phải là đầu tưĐây theo định nghĩa của các nhà kinh tế vĩ mô. Mua cổ phiếu là một hình thức
đầu tư tài chính, nhưng nó không tạo ra tài sản vốn mới. Tiền của bạn chỉ đơn giản là chuyển từ tay bạn
sang tay người bán cổ phiếu.
c. tiết kiệmĐây là . Bạn cùng phòng của bạn đã tiết kiệm 100 bằng cách gửi nó vào ngân hàng. Số tiền
này chưa được sử dụng để mua sắm hàng hóa hoặc dịch vụ tiêu dùng.
d. đầu tưĐây là . Bạn đang mua một chiếc xe hơi mới, được coi là tài sản vốn mới, để sử dụng trong
công việc kinh doanh của bạn. Việc bạn vay tiền từ ngân hàng để tài trợ cho việc mua xe không ảnh
hưởng đến phân loại này.
Bài 10:
GDP = 8 nghìn tỷ
Thuế = 1.5 nghìn tỷ
Tiết kiệm tư nhân = 0.5 nghìn tỷ
Tiết kiệm công = 0.2 nghìn tỷ
Bài làm
Tiết kiệm quốc gia:
Tiết kiệm tư nhân + Tiết kiệm công = 0.5 nghìn tỷ + 0.2 nghìn tỷ = 0.7 nghìn tỷ.
Đầu tư:
Trong nền kinh tế đóng, đầu tư bằng tiết kiệm quốc gia. Vậy, đầu tư = 0.7 nghìn tỷ.
Chi tiêu chính phủ (G):
Tiết kiệm công = Thuế - Chi tiêu chính phủ.
Chi tiêu chính phủ = Thuế - Tiết kiệm công = 1.5 nghìn tỷ - 0.2 nghìn tỷ = 1.3 nghìn tỷ.
Tiêu dùng (C):
8 nghìn tỷ - 0.7 nghìn tỷ - 1.3 nghìn tỷ = . 6 nghìn tỷ

Preview text:

Bài 3:
a) Một gia đình mua một tủ lạnh mới.
ảnh hưởng đến thành phần tiêu dùng Giao dịch này
(C) của GDP. Lý do là việc mua tủ lạnh mới là chi tiêu của hộ gia đình cho hàng hóa lâu bền,
thuộc nhóm tiêu dùng cá nhân.
b) Dì Jane mua một căn nhà mới. Giao dịch này ảnh hưởng đến thành phần đầu tư trong GDP.
c) Ford bán một chiếc Mustang từ kho của mình.
ảnh hưởng đến thành phần Giao dịch này
tiêu dùng (C) của GDP. Mặc dù chiếc xe đã được sản xuất trước đó, việc bán nó từ kho làm
giảm hàng tồn kho, được coi là một phần của đầu tư (I). Khi hàng tồn kho giảm, nó được cộng
vào tiêu dùng (C) trong GDP.
d) Bạn mua một chiếc pizza. Giao dịch này ảnh hưởng đến thành phần tiêu dùng (C) của
GDP. Việc mua pizza là một khoản chi tiêu của cá nhân cho hàng hóa (thực phẩm).
e) California sửa chữa đường cao tốc 101.
ảnh hưởng đến thành phần chi tiêu Giao dịch này
chính phủ (G) của GDP. Việc sửa chữa đường cao tốc là chi tiêu của chính quyền địa phương
cho cơ sở hạ tầng công cộng.
f) Bố mẹ bạn mua một chai rượu vang Pháp. Giao dịch này ảnh hưởng đến thành phần xuất
khẩu ròng (NX) của GDP. Việc mua rượu vang là chi tiêu tiêu dùng. Tuy nhiên, vì rượu vang
được nhập khẩu từ Pháp, nên nó làm tăng nhập khẩu, từ đó làm giảm xuất khẩu ròng.
g) Honda mở rộng nhà máy của mình ở Marysville, Ohio. ảnh hưởng đến Giao dịch này
thành phần đầu tư (I) của GDP. Việc mở rộng nhà máy là chi tiêu của doanh nghiệp cho hàng
hóa vốn (nhà máy), được tính vào đầu tư. Bài 4:
GDP được định nghĩa là giá trị thị trường của tất cả hàng hóa và dịch vụ cuối cùng được sản xuất trong
một quốc gia trong một khoảng thời gian nhất định. Chi chuyển nhượng, như An sinh Xã hội, là khoản
tiền được chính phủ chuyển từ người đóng thuế sang người nhận trợ cấp, không phản ánh việc sản xuất
hàng hóa hay dịch vụ mới. Do đó, chúng không được tính vào GDP. Bài 5:
Bao gồm giá trị hàng hóa đã qua sử dụng được bán lại sẽ làm cho GDP trở thành thước đo kém tin cậy về
phúc lợi kinh tế. GDP nhằm đo lường sản lượng mới được tạo ra trong nền kinh tế. Việc bán lại hàng hóa
đã qua sử dụng không tạo ra sản lượng mới, chỉ là chuyển quyền sở hữu. Bao gồm chúng trong GDP sẽ
làm tăng gấp đôi giá trị sản lượng, tạo ra bức tranh không chính xác về hoạt động kinh tế thực tế. Bài 6: a. Năm GDP danh nghĩa
GDP thực tế (năm cơ sở Chỉ số giảm phát GDP 2010)
2010 ( 1 x 100) + ( 2 x 50) = 200 ( 1 x 100) + ( 2 x 50) = 200 ( 200/ 200) x 100 = 100
2011 ( 1 x 200) + ( 2 x 100) = 400 ( 1 x 200) + ( 2 x 100) = 400 ( 400/ 400) x 100 = 100
2012 ( 2 x 200) + ( 4 x 100) = 800 ( 1 x 200) + ( 2 x 100) = 400 ( 800/ 400) x 100 = 200 b.
Phần trăm thay đổi = [(Giá trị năm sau - Giá trị năm trước)/ Giá trị năm trước] x 100 Năm 2011:
oThay đổi GDP danh nghĩa: [( 400 - 200) / 200] x 100 = 100%
oThay đổi GDP thực tế: [( 400 - 200) / 200] x 100 = 100%
oThay đổi chỉ số giảm phát GDP: [(100 - 100) / 100] x 100 = 0% Năm 2012:
oThay đổi GDP danh nghĩa: [( 800 - 400) / 400] x 100 = 100%
oThay đổi GDP thực tế: [( 400 - 400) / 400] x 100 = 0%
oThay đổi chỉ số giảm phát GDP: [(200 - 100) / 100] x 100 = 100% Nhận xét:
Trong năm 2011, cả GDP danh nghĩa và GDP thực tế đều tăng 100%, trong khi chỉ số giảm phát
GDP không đổi. Điều này có nghĩa là sản lượng thực tế của nền kinh tế đã tăng gấp đôi, trong khi
mức giá chung không thay đổi.
Trong năm 2012, GDP danh nghĩa tăng 100%, GDP thực tế không đổi, và chỉ số giảm phát GDP
tăng 100%. Điều này cho thấy sự gia tăng GDP danh nghĩa hoàn toàn là do lạm phát, vì sản lượng
thực tế không thay đổi. c.
Phúc lợi kinh tế tăng mạnh hơn vào năm 2011.
Mặc dù GDP danh nghĩa tăng trong cả hai năm 2011 và 2012, nhưng chỉ số giảm phát GDP cho thấy mức
giá chung đã tăng gấp đôi vào năm 2012.
Điều này có nghĩa là mặc dù người dân có thể mua được nhiều hàng hóa và dịch vụ hơn vào năm 2012,
nhưng sức mua thực tế của họ lại không thay đổi so với năm 2011.
Ngược lại, vào năm 2011, GDP thực tế tăng 100% trong khi mức giá chung không đổi, cho thấy sự gia
tăng thực sự về sản lượng và phúc lợi kinh tế. Bài 7: a.
Năm 1: GDP danh nghĩa = 3 thanh x 4/thanh = 12
Năm 2: GDP danh nghĩa = 4 thanh x 5/thanh = 20
Năm 3: GDP danh nghĩa = 5 thanh x 6/thanh = 30 b.
Năm 1: GDP thực tế = 3 thanh x 4/thanh = 12
Năm 2: GDP thực tế = 4 thanh x 4/thanh = 16
Năm 3: GDP thực tế = 5 thanh x 4/thanh = 20 c.
Năm 1: Chỉ số giảm phát GDP = ( 12/ 12) x 100 = 100
Năm 2: Chỉ số giảm phát GDP = ( 20/ 16) x 100 = 125
Năm 3: Chỉ số giảm phát GDP = ( 30/ 20) x 100 = 150
d. Tỷ lệ tăng trưởng GDP thực tế từ năm 2 đến năm 3 = [(20 - 16)/ 16] x 100 = 25%
e. Tỷ lệ lạm phát từ năm 2 đến năm 3 = [(150 - 125)/125] x 100 = 20% f.
Tỷ lệ tăng trưởng số lượng sô cô la từ năm 2 đến năm 3 = [(5 - 4)/4] x 100 = 25%.
Tỷ lệ tăng giá sô cô la từ năm 2 đến năm 3 = [( 6 - 5)/ 5] x 100 = 20%. Bài 8: a. GDP là . 180
Trong trường hợp này, bánh mì là hàng hóa cuối cùng được bán cho người tiêu dùng với giá 180,
do đó, đây là giá trị được tính vào GDP.
Lúa mì và bột mì là hàng hóa trung gian được sử dụng để sản xuất bánh mì và giá trị của chúng
đã được bao gồm trong giá cuối cùng của bánh mì. b. Nông dân: 100 .
Vì nông dân không mua bất kỳ hàng hóa trung gian nào để trồng lúa mì, nên giá trị gia tăng của
ông ta bằng giá trị sản lượng, là 100. Người xay bột: 50 .
Người xay bột mua lúa mì với giá 100 và biến nó thành bột mì và bán với giá 150.
Giá trị gia tăng của anh ta là 150 - 100 = 50. Thợ làm bánh: 30 .
Thợ làm bánh mua bột mì với giá 150 và biến nó thành bánh mì và bán với giá 180.
Giá trị gia tăng của anh ta là 180 - 150 = 30. c.
Tổng giá trị gia tăng của ba nhà sản xuất là , bằng với GDP 180 của nền kinh tế. Bài 9:
a. Đây là đầu tư. Việc mua một căn nhà mới được coi là đầu tư vì nó là việc mua sắm một tài sản vốn
mới. Việc vay thế chấp để tài trợ cho việc mua nhà không ảnh hưởng đến phân loại này.
b. Đây không phải là đầu tư theo định nghĩa của các nhà kinh tế vĩ mô. Mua cổ phiếu là một hình thức
đầu tư tài chính, nhưng nó không tạo ra tài sản vốn mới. Tiền của bạn chỉ đơn giản là chuyển từ tay bạn
sang tay người bán cổ phiếu.
c. Đây là tiết kiệm. Bạn cùng phòng của bạn đã tiết kiệm 100 bằng cách gửi nó vào ngân hàng. Số tiền
này chưa được sử dụng để mua sắm hàng hóa hoặc dịch vụ tiêu dùng.
d. Đây là đầu tư. Bạn đang mua một chiếc xe hơi mới, được coi là tài sản vốn mới, để sử dụng trong
công việc kinh doanh của bạn. Việc bạn vay tiền từ ngân hàng để tài trợ cho việc mua xe không ảnh
hưởng đến phân loại này. Bài 10: GDP = 8 nghìn tỷ Thuế = 1.5 nghìn tỷ
Tiết kiệm tư nhân = 0.5 nghìn tỷ
Tiết kiệm công = 0.2 nghìn tỷ Bài làm Tiết kiệm quốc gia:
Tiết kiệm tư nhân + Tiết kiệm công = 0.5 nghìn tỷ + 0.2 nghìn tỷ = 0.7 nghìn tỷ. Đầu tư:
Trong nền kinh tế đóng, đầu tư bằng tiết kiệm quốc gia. Vậy, đầu tư = 0.7 nghìn tỷ. Chi tiêu chính phủ (G):
Tiết kiệm công = Thuế - Chi tiêu chính phủ.
Chi tiêu chính phủ = Thuế - Tiết kiệm công = 1.5 nghìn tỷ - 0.2 nghìn tỷ = 1.3 nghìn tỷ. Tiêu dùng (C):
8 nghìn tỷ - 0.7 nghìn tỷ - 1.3 nghìn tỷ = 6 nghìn tỷ.