Nguyễn Gia Chân Trân- 31231021333
BÀI THU HOẠCH MÔN LỊCH SỬ ĐẢNG
Chủ đề: Cảm nhận sau chuyến tham quan Bảo tàng Lực lượng trang Miền Đông
Trong khuôn khổ môn Lịch sử Đảng, em rất vô cùng biết ơn khi có cơ hội tham quan Bảo
tàng Lực lượng Vũ trang Miền Đông. Trước đây, em nghĩ bảo tàng chỉ đơn thuần là nơi
lưu giữ hiện vật của quá khứ. Nhưng khi trực tiếp đặt chân đến, đi qua từng gian phòng,
lắng nghe lời thuyết minh và tận mắt nhìn thấy những chứng tích lịch sử, em mới thật sự
thấm thía, lịch sử không chỉ là những trang sách khô khan, mà là những câu chuyện sống
động, thiêng liêng, chạm đến tận trái tim.
Bảo tàng Lực lượng Vũ trang Miền Đông Nam Bộ được thành lập ngày 5/2/1988 trưng
bày hơn 5.000 hiện vật. Nằm tại số 247 Hoàng Văn Thụ, phường 1, quận Tân Bình, TP.
Hồ Chí Minh, nơi đây không chỉ lưu giữ dấu tích chiến tranh mà còn là địa chỉ đỏ, nhắc
nhở thế hệ trẻ chúng em về truyền thống kiên cường, bất khuất của dân tộc.
Ngày từ bước đầu khi vào sảnh chính, em nhìn thấy tượng Bác Hồ được đặt trang
nghiêm. Ánh mắt Người hiền từ mà kiên định, như dõi theo chúng em. Trong khoảnh
khắc ấy, em cảm nhận rõ ràng sự gần gũi nhưng cũng vô cùng thiêng liêng. Đứng trước
tượng Bác, em thấy lòng mình bồi hồi, tự nhủ bản thân phải sống và học tập sao cho
xứng đáng với công lao trời biển của Người.
Hình ảnh tượng đài Bác Hồ
Từ cảm xúc thiêng liêng ấy, em tiếp tục bước vào những gian phòng trưng bày.Tại đó, em
dừng lại thật lâu trước những bức ảnh đen trắng cùng lời thuyết minh về các trận đánh
lớn. Giọng người hướng dẫn vang lên: “Một tiểu đội đã chiến đấu đến viên đạn cuối
cùng, rồi ngã xuống nhưng quyết không lùi bước.” Nghe tận tai khác hẳn đọc trong sách,
từng chi tiết như tái hiện sự ác liệt và bi hùng của chiến trường. Em cảm nhận rõ sự kiên
cường, bất khuất và máu xương cha anh đã đổ xuống để giữ vững từng tấc đất quê hương.
Khu trưng bày tên tuổi các anh hùng liệt sĩ khiến em lặng người. Hàng dài bảng vàng
khắc tên, chân dung tướng lĩnh và cán bộ hiện lên trang trọng như những ngọn lửa bất tử.
Đọc từng cái tên, nhìn từng gương mặt, em hiểu rằng phía sau là tuổi xuân, gia đình và cả
cuộc đời đã gửi trọn cho Tổ quốc. Có người em từng biết trong sách, có người mới lần
đầu nghe, nhưng ai cũng để lại trong em sự khâm phục và lòng biết ơn sâu nặng.
Khi đi đến một gian khác, em tận mắt nhìn thấy những vũ khí thô sơ của cha ông: chông
tre, bẫy chông, mìn tự chế… Dưới ánh sáng chiếu rọi, chúng không chỉ là hiện vật, mà
còn là minh chứng cho trí tuệ và ý chí kiên cường của dân tộc ta. Người thuyết minh nói:
“Chính từ những vật dụng tưởng chừng đơn giản ấy, quân dân ta đã khiến kẻ thù khiếp
sợ.” Nghe xong, em rùng mình, nhưng đồng thời vô cùng tự hào, vì hiểu rằng chiến thắng
không chỉ đến từ vũ khí, mà từ bản lĩnh và lòng yêu nước bất diệt.
Từ những vũ khí giản đơn ấy, bước chân em dẫn vào khu mô phỏng địa đạo, nơi không
chỉ có sáng tạo trong chiến đấu, mà còn chứa đựng cả sự hy sinh thầm lặng. Những hình
nộm tái hiện cảnh sinh hoạt và chiến đấu hiện ra chân thực: nữ y tá cúi mình băng bó vết
thương, bên cạnh người lính trẻ quấn băng trắng nằm bất động. Giữa không gian chật
hẹp, tối tăm ấy, em hình dung ra biết bao máu xương và tuổi xuân đã gửi lại để đất nước
hôm nay được bình yên. Đứng trước cảnh tượng ấy, em thấy mình thật nhỏ bé, và lòng
biết ơn với thế hệ cha anh càng trở nên day dứt, sâu nặng.
Hình ảnh hình nộm trong khu địa đạo
Chưa dừng lại đó, nơi cuối cùng tụi em bước đến là khu trưng bày về Trường Sa – Hoàng
Sa, em không khỏi xúc động. Hình ảnh cột mốc chủ quyền trên đảo Trường Sa lớn, lá cờ
đỏ sao vàng tung bay trong gió biển, và toàn cảnh hòn đảo nhỏ bé giữa trùng khơi hiện
lên đầy tự hào. Em chợt nghĩ: nơi ấy xa xôi nhưng thiêng liêng, từng tấc đất, từng con
sóng đều mang trong mình hồn thiêng dân tộc. Những người lính hải quân ngày đêm
canh giữ đảo chính là hậu duệ của các anh hùng đã ngã xuống. Em cảm nhận sâu sắc rằng
Hoàng Sa – Trường Sa không chỉ là lãnh thổ, mà còn là máu thịt của Tổ quốc, và thế hệ
chúng em có trách nhiệm nối tiếp sự nghiệp bảo vệ chủ quyền thiêng liêng ấy.
Hình ảnh trong Hoàng Sa- Trường Sa
Chuyến tham quan khép lại, nhưng trong em vẫn ngân vang những dư âm khó tả. Hình
ảnh tượng Bác Hồ, bảng vàng liệt sĩ, những hình nộm trong địa đạo, vũ khí thô sơ, hay lá
cờ Tổ quốc trên Trường Sa… tất cả như xâu chuỗi thành một bản hùng ca sống động. Em
hiểu rằng lịch sử không chỉ để học thuộc, mà để soi sáng cách sống hôm nay: biết ơn quá
khứ, sống có trách nhiệm, trân trọng từng ngày bình yên. Với em, chuyến đi này không
chỉ là một buổi tham quan, mà thật sự là một bài học lớn về lòng yêu nước và trách nhiệm với Tổ quốc.