Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt
Nam”. Thật đúng như lời Bác dạy khi xưa, việc dạy và học về lịch sử không chỉ để cho mọi người
dân Việt Nam có cơ hội tìm về với cội nguồn dân tộc mình, mà còn là để giáo dục tinh thần yêu
nước, lòng tự tôn và tự hào dân tộc.
Là một sinh viên đang được ngồi trên ghế giảng đường đại học, thật may mắn cho em vì đã có
cơ hội được tiếp cận với môn học Lịch Sử Đảng. Trước khi bước vào môn học, em đã hình dung
đây là một môn chính trị - lý luận khô khan, nặng về số liệu và các văn kiện. Tuy nhiên, qua từng
buổi học, quan điểm của em đã thay đổi., em cảm thấy từng bài học, từng giai đoạn lịch sử đã
đi vào trong tâm trí và giúp khai sáng nhận thức cách mạng đúng đắn trong em. Được học tập
từ những bài giảng của thầy, em thấy mình tích lũy được nhiều kiến thức, kinh nghiệm và hiểu
sâu hơn quá khứ hào hùng của cha ông ta.
Quá trình học đã giúp em nhận ra được một điều rằng: Lịch sử là quá khứ, và quá khứ là một
phần tất yếu của hiện tại; nếu không có quá khứ thì cũng không có tương lai. Không biết gì về
lịch sử, nếu không được học lịch sử, người ta sẽ không thể hình thành được sự trân trọng, tình
cảm biết ơn và những việc làm tri ân đối với các bậc cha anh, các bậc khai quốc, danh nhân và
các vị anh hùng, liệt sĩ. Môn học không chỉ đơn giản là việc liệt kê các sự kiện, mà là chuỗi
những quyết định chiến lược, những bước ngoặt mang tính lịch sử đã góp phần định hình nên
đất nước Việt Nam ta hôm nay. Em nhận ra Đảng chính là linh hồn và ý chí của dân tộc, không
những thế, Đảng còn là ngọn đèn soi sáng, dẫn lối cho nhân dân đấu tranh, quyết tâm giành lại
nền độc lập từ tay kẻ thù xâm lược.
Việc học tập kết hợp giữa việc nghe thầy giảng, tự học lịch sử, xem phim ảnh, đọc các tác phẩm
đã góp phần làm cho môn học trở nên sinh động, sâu sắc, hấp dẫn biết nhường nào. Được tham
dự lớp học cùng với thầy và các bạn sinh viên khác, bản thân em cảm thấy đây là một việc vô
cùng tự hào. Chính vì vậy, em sẽ cố gắng để trau dồi kiến thức và chú tâm nghe giảng mỗi lần
lên lớp. Đây thực sự là môn học bổ ích và rất ý nghĩa trong việc xây dựng nên một con người,
một sinh viên tốt đem lại lợi ích cho xã hội.
Trong chuyến tham quan Bảo tàng
Chứng Tích Chiến Tranh, đối với em,
bức ảnh ghi lại khoảnh khắc kinh
hoàng từ Vụ Thảm sát Mỹ Lai tại thôn
Mỹ Lai, tỉnh Quảng Ngãi năm 1968 đã
neo lại trong tâm trí em mạnh mẽ hơn
bất kỳ hiện vật nào khác; một phần vì
đây là quê ngoại em, một phần vì câu
chuyện phía sau quá đỗi đau thương.
Bức ảnh này, với nỗi đau mà không từ
ngữ nào có thể diễn tả nổi của những
người phụ nữ và trẻ em, không chỉ là
một kỷ vật lịch sử mà còn là chứng tích
đau thương nhất về tội ác chiến tranh, đổ
xuống những thường dân vô tội.
Bức ảnh là sự cô đọng của
chiến tranh và sự vô nhân tính
trong một khung hình không
lời; phụ nữ, trẻ em, người già,
tất cả đều là những con người
được xã hội cho là yếu ớt, ở
Phương Tây, họ được xếp cao
hơn đàn ông trong mức độ ưu
tiên, nhưng giờ đây tại Việt
Nam năm 1968, họ đã bị vô cớ giết hại bởi những tên lính không một chút nhân tính.
Cụ bà lớn tuổi với chiếc áo đỏ nhuốm bùn, đôi mắt mở to, khuôn miệng như đang cố hét
lên và van xin vì nỗi đau và sự kinh hoàng tột độ. Đây không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà là
hóa thân của nỗi đau với rất nhiều người Mẹ Việt Nam, chứng kiến sự tàn khốc, sự hủy
diệt vô nhân đạo đang ập xuống gia đình mình và con cái mình tại một trong những
thảm kịch tồi tệ nhất của chiến tranh.
Những người phụ nữ khác đang ôm chặt lấy nhau, che chắn cho những đứa trẻ. Không
rõ rằng họ và những đứa trẻ có mối quan hệ như thế nào, có thể là hàng xóm, có thể là
chị em và cũng có thể… họ là mẹ con. Hình ảnh này là minh chứng cảm động cho sự gắn
bó, đồng lòng và bản năng bảo vệ sự sống mãnh liệt của những người dân thường vô tội,
những nạn nhân trực tiếp nhất của bạo tàn. Bản thân họ không phải là chiến sĩ, nhưng
họ đã phải gánh chịu những mất mát lớn lao nhất.
Khi học về đường lối chiến đấu và lý tưởng cao đẹp của Đảng, chúng ta thấy được tính
chính nghĩa tuyệt đối của cuộc chiến giải phóng dân tộc, giành độc lập, thống nhất. Bức
ảnh Mỹ Lai này lại là lời nhắc nhở đau thương rằng, mọi lý tưởng vĩ đại đều phải được
đánh đổi bằng chính sự hy sinh xương máu và nước mắt của những người con Việt Nam.
Việc tận mắt nhìn thấy bức ảnh này trong không gian lịch sử đã củng cố mạnh mẽ thêm
niềm tin của em vào tính tất yếu và chính nghĩa trên con đường mà Đảng đã chọn. Cuộc
chiến không chỉ là giành đất đai tổ quốc, mà là cuộc đấu tranh sinh tử để bảo vệ những
con người này, bảo vệ quyền được sống yên ổn, bảo vệ những khoảnh khắc đời thường
khỏi sự tàn phá. Sự hy sinh của bà con Mỹ Lai nói riêng và sự hy sinh của tất cả những
chiến sĩ, bà con trên toàn Việt Nam nói chung, càng tô đậm ý nghĩa của Độc lập - Tự do - Hạnh phúc.
Hiện vật này là lời nhắc nhở sâu sắc nhất về giá trị vô giá của hòa bình và độc lập mà
Đảng và nhân dân ta đã phải đánh đổi. Là một sinh viên, em nhận thấy trách nhiệm phải
biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể: học tập và rèn luyện thật tốt, đóng góp vào
công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, để những giọt nước mắt và máu của những nạn
nhân vô tội như trong bức ảnh này không trở nên vô nghĩa.
MINH CHỨNG THAM GIA BUỔI HỌC NGOẠI KHÓA