-
Thông tin
-
Quiz
Bốn thỏa ước - Don Miguel Ruiz - Tài liệu tham khảo | Đại học Hoa Sen
Bốn thỏa ước - Don Miguel Ruiz - Tài liệu tham khảo | Đại học Hoa Sen và thông tin bổ ích giúp sinh viên tham khảo, ôn luyện và phục vụ nhu cầu học tập của mình cụ thể là có định hướng, ôn tập, nắm vững kiến thức môn học và làm bài tốt trong những bài kiểm tra, bài tiểu luận, bài tập kết thúc học phần, từ đó học tập tốt và có kết quả
Kinh tế quản trị, Quản trị kinh doanh (TV181) 475 tài liệu
Đại học Hoa Sen 4.8 K tài liệu
Bốn thỏa ước - Don Miguel Ruiz - Tài liệu tham khảo | Đại học Hoa Sen
Bốn thỏa ước - Don Miguel Ruiz - Tài liệu tham khảo | Đại học Hoa Sen và thông tin bổ ích giúp sinh viên tham khảo, ôn luyện và phục vụ nhu cầu học tập của mình cụ thể là có định hướng, ôn tập, nắm vững kiến thức môn học và làm bài tốt trong những bài kiểm tra, bài tiểu luận, bài tập kết thúc học phần, từ đó học tập tốt và có kết quả
Môn: Kinh tế quản trị, Quản trị kinh doanh (TV181) 475 tài liệu
Trường: Đại học Hoa Sen 4.8 K tài liệu
Thông tin:
Tác giả:




















Tài liệu khác của Đại học Hoa Sen
Preview text:
Thôngtinsách
Tênsách:BỐNTHỎAƯỚC
Nguyêntác:TheFourAgreements
Tácgiả:DonMiguelRuiz
Ngườidịch:NguyễnTrungKỳ
Nhàpháthành:NhãNam
Nhàxuấtbản:NXBTriThức
Khốilượng:150g
Kíchthước:13x18cm
Ngàypháthành:15/09/2015
Sốtrang:180
Giábìa:40.000đ
Thểloại:SelfHelp
Thôngtinebook
Nguồn:tve-4u.org
Thựchiệnebook:thanhbt
Ngàyhoànthành:20/09/2017
Dựánebook#310thuộcTủsáchBOOKBT
Ebookmiễnphítại:www.Sachvui.Com Giớithiệu
NhàvănMexicoDonMiguelRuiz,ngườiđứnggiữanhữngvẻđẹpcủanhiều
nềnvănminhtinhthầnkhácnhau,hậuduệcủaToltecnổidanh,đãcôđọng
nhiềuchứngnghiệmcủaôngvềtồntạivàhạnhphúccủaconngườitrong
cuốnsáchBốnthoảước-nhữngdẫngiảivàthựchànhcơbảnnhấtđểđạttới
tựdotinhthầncũngnhưsựkhaiphóngcánhân.
Cuốnsáchđã6nămliềnđứngtrongTopbest-sellercủatạpchívănhoáThe
NewYorkTimes,bánđượchơnbốntriệubảnvàđượcgiớithiệutrênshow
truyềnhìnhđắt giáOprah.Xuất pháttừ triếtlýtinh hoavềvũ trụvà con
ngườicủa nềnvăn minh Tolteccổ xưa, xuấthiện tại vùngTrung Mỹcách
đâyhàngnghìnnăm,DonMiguelđưaramộtquanniệmvề“cáitôi,nhưbạn
vốn là”, rất gần gũi với triết lý con người của phương Đông, “bản lai diện
mục”,cáitôiấylàtâmđiểmđểkhámpháthếgiớivàlàđiểmđếncủahạnh
phúc.Bốnthỏaướcđượctómtắtngắngọnnhưsau:
“Khôngphạmtộivớilờinóicủabạn”.Đượchiểulàkhôngdễdãi,máymóclặp
lại những quan niệm và thành kiến của mọi người xung quanh khi nhìn
nhậnmộtvấnđềhayconngườinàođó,hoặckhiđánhgiáchínhmình.Hãy
nhìnsựvậttheocảmnhậncủabảnthân,đừngđểvịquantoàvôhìnhvới
nhữngthànhkiếnvề“đúng-sai”,“thưởng-phạt”màthựcchấtlànhững
quanniệm“truyềnđời”củaxãhộiduyýchí,dẫndắtvàlàmkhổbạn.Đừng
dùng lời nói của mình làm lan truyền những thiên kiến đó ra mọi người chungquanh.
“Không vơ mọi chuyện vào mình”, nói khác đi là không ngộ nhận. Những
ngườibênngoàibạnchỉcókhảnăngtưduy,khátvọng,quantâmvàthực
hiệnnhữngđiềuthuộcvềhọvàchỉthoảmãntưduy,khátvọng,quantâm,
hànhđộngcủabảnthânhọmàthôi.Khôngcósựđánhgiánàotừbênngoài
lạithựcsựphùhợpvớibạnvàcóthểtácđộnglênchínhcuộcsốngcủabạn.
“Khônggiảđịnh,phỏngđoán”,vìgiảđịnhphỏngđoánthựcchấtcũngchỉlà
lặp lại những thiên kiến, thành kiến sẵn có về sự vật, không gì khác, nó
khôngthểchobạnbiếtýnghĩađíchthựccủađiềuđangdiễnra.Hãycanđảm
đặtcâuhỏivềnhữnggìchưađượcbiếtrõvàhãybàytỏđiềubạnmuốn.Cần
thôngtinchongườikhácminhbạch,rõràngđểloạibỏnhữngcơhộibịhiểu lầm,cườngđiệu.
“Hãylàmhếtkhảnăngcủamình”làthoảướcthứtư,nóchínhlànguyênlý
thựchànhcănbảnđểkhaiphóng“cáitôi”màbạnvừagiácngộsaubathoả
ướckhởi đầu,một cách mạnhmẽ nhất. Làmhết khả năngđồng nghĩavới
làmmọiviệctrongphạmvicuộcsốngcủabạnbằngtìnhyêuchứkhôngphải
bịbắtbuộchayđểđốiphó,hoặcdùngđểtraođổi.Tìnhyêulànguồnđộng
lựcmạnhmẽduynhấtgiúpbạntiếpcậnvàthựchànhtriệtđểmộtcôngviệc.
Chỉtìnhyêumớigiúpbạnnhìnravàthựchiệnđượchếtmọi-khả-năngcủa
mộtvấnđề.Tìnhyêumởranguồnnănglượngvôhạncủaconngườivàvũ
trụ,vìnóchínhlàbảnchấtcủamọitồntạitrênthếgiớinày,cũnggiốngnhư
quanniệmvôngã,vịtha,từbihỉxảcủađạoPhật.
Thiên về chỉ dẫn thực hành, nhưng Bốn thỏa ước của Don Miguel vẫn bao
hàmmộthệthốngtriếtlývềvũtrụvànhânsinhminhbạch,giảndị,trong
đóconngườilàmộtphầncủatựnhiên,hàihoà,sòngphẳngvàkhônggiới
hạn.Bốnthoảướccóphầnnàorấtgầngũivới“Tứdiệuđế”-Khổ,Tập,Diệt,
Đạo,bốnchânlýkỳdiệucủatriếthọcphươngĐông,chỉdẫnconđườngsống
đầy đủ, hạnh phúc và tự do trong khả năng thiên phú của mỗi cá nhân,
tránhkhỏingộnhận,hammuốnquáđàmàbỏlơichântính.
DonMiguelRuizsinhnăm1952trongmộtgiađìnhởnôngthônMexico,là
con một curandera (thầy lang) và cháu một nagual (pháp sư). Gia đình đã
sớmnhậnthấyMiguelsẽkế thừadisảnlâuđời củagiađìnhvàpháttriển
nhữngkiếnthứcToltecbítruyền.Nhưngcuộcsốnghiệnđạiđãlàmôngxao
nhãngviệcđó.ÔngđãchọnthitrườngYrồitrởthànhmộtbácsĩkhoangoại.
ÔngbiếttiếngAnhvàthườngđidiễnthuyếtxuyênnướcMỹ.
Mộtlầncậnkềcáichếtđãthayđổicuộcsốngcủaông.Mộtđêmđầunhững
năm 1970,ông gặp một tai nạn giao thôngkhủng khiếp. Khi nhớ lại, Don
Miguelkhẳngđịnhlúcđóôngkhôngởtrongthânxácmình,bởiôngđãnhìn
thấychínhmìnhđãkéotayhaingườibạnthoátkhỏinguyhiểm.
Choángvángsausựkiệnnày,ôngbắtđầutựluyệntậpkhámphábảnthân,
ôngdànhmọithờigianđểtìmhiểusựthôngtháicủatổtiênxưakia,cùng
mẹnghiêmtúcnghiêncứudisảnđóđồngthờitheohọcmộtphápsưuytínở
vùngsamạcMexico.Bốnthỏaướclàcuốnsáchchiasẻnhữnghiểubiếtcủa
các Toltec để giúp con người đạt được tự do cá nhân thông qua các thỏa
thuậnvàniềmtinvớibảnthânvàvớingườikhác.Cuốnsáchxuấtbảnlần
đầunăm1997,bánđượchơnbốntriệubảntrêntoànthếgiớivàvẫnđược
xếptrongdanhsáchcáccuốnnon-fictionbánchạynhất.SauBốnthỏaước,
ôngcònviếtnhiềucuốnkhác,trongđónổibậtnhấtlàBeyondFear(1997)và
TheMasteryofLove(2002).
DànhtặngVòngLửa;
nhữngngườiđãđitrước,
nhữngngườiđanghiệndiện
vànhữngngườichưađến. Lờicảmtạ
XINCHÂNTHÀNHCẢMTẠMẸSARITACỦATÔI,ngườiđãdạytôibiếtyêu
thươngvôđiềukiện;chatôi,JoseLuis,ngườiđãdạytôibiếtsốngcónềnnếp;
ôngtôi,LeonardoMacias,ngườiđãchotôichìakhóamởranhữngbíẩncủa
Toltec;vàcáccontôi,Miguel,JoseLuisvàLeonardo.
TôimuốnbàytỏsựmếnmộvàbiếtơnsâuxađốivớisựcốnghiếncủaGaya
JenkinsvàTreyJenkins.
TôimuốnbàytỏlòngtriânsâusắcđếnJanetMills-ngườixuấtbản,biêntập
vàtínhữu.TôicũngcảmơnRayChambersvìđãsoiđườngchotôi.
Tôi muốn bày tỏ sự trân trọng đến bạn tôi Gini Gentry, một “bộ óc” đáng
kinhngạc.Đứctincủabạnđãlàmtôirungđộng.
Tôimuốnbàytỏlòngcảmkíchvớinhiềungườiđãtựýdànhthờigian,tấm
lòngvàmọikhảnăngđểủnghộchoviệcgiảngdạy.Trongsốđócóthểkể
đến: Gae Buckley, Ted và Peggy Raess, Christinea Johnson, Judy “Red”
Fruhbauer,VickyMolinar,DavidvàLindaDibble,BernadetteVigil,Cynthia
Woodton,AlanClark,RitaRivera,CatherineChase,StephanieBureau,Todd
Kaprielian,GlennaQuigley,AllanvàRandiHardman,CindeePascoe,Tinkvà
ChuckCowgill,RobertovàDianePaez,SiriGianSinghKhalsa,HeatherAsh,
Larry Andrews, Judy Silver, Carolyn Hipp, Kim Hofer, Mersedeh
Kheradmand, Diana và sky Ferfuson, Keri Kropidlowski, Steve Hasenburg,
DaraSalour,JoaquinGalvan,WoodieBobb,RachelGuerero,MarkGershon,
Collette Michaan, Brandt Morgan, Katherine Kilgore (Kitty Kaur), Michael
Gilardy,LauraHaney,MarcCloptin,WendyBobb,EddFox,YariJaeda,Mary
CarrollNelson,AmariMagdelana,
JaneAnn Dow, Russ Venable, Gu và Maya Khalsa, Mataji Rosita, Fred và
MarionVatinelli,DianeLaurent,V.J.Polich,GailDawnPrice,BarbaraSimon,
Patti Torres, Kaye Thompson, Ramin Yazdani, Linda Lightfoot, Terry
Gorton,DorothyLee,J.J.Frank,JennifervàJeanneJenkins,GeorgeGorton,
Tita Weems, Shelley Wolf, Gigi Boyce, Morgan Drasmin, Eddie Von Sonn,
SydneydeJong,PegHackettCancienne,GermaineBautista,PilarMendoza,
DebbieRundCaldwell,BeaLaScalla,EduardoRabasavàTheCowboy. Toltec
HÀNG NGÀN NĂM TRƯỚC, TOLTEC NỔI DANH TRÊN suốt dải đất miền
NamMexiconhưlà“nhữngnamnữnhânthôngthái”.Cácnhànhânchủng
họccoiTolteclàmộtsắcdânhaymộtchủngtộc,nhưngtrênthựctế,Toltec
lànhữnghọcgiảvànghệsĩ,nhữngngườiđãtạonênmộtxãhộiđểnghiên
cứuvàbảotồncáctrithứctinhthầnvàtậptụccủangườixưa.Họđếnvới
nhaunhưnhữngbậcthầy(nagual)vàhọctrò,tạiTeotihuacan,mộtthành
phốkimtựthápcổxưanằmbênngoàiMexicoCityvốnđượcbiếtđếnnhưlà
nơi“ConNgườiTrởThànhThượngĐế”.
Trảiquahàngngànnăm,cácnagualbuộcphảichegiấusựkhônngoancủa
tiêntổvàđểnóchìmvàobóngtối.SựxâmlăngcủachâuÂu,đikèmvớisự
lạmdụngquyềnlựccánhâncủamộtsốítngườithụgiáo,đãkhiếnhọphải
bảovệtrithứcấykhỏilọtvàotaynhữngngườikhôngđượcchuẩnbịđểsử
dụngnómộtcáchkhônngoan,hoặcnhữngngườicốýlạmdụngnócholợi íchcánhân.
Maythay,trithứcbíẩncủaToltecđãđượcbảotoànvàtruyềnlạiquanhiều
thếhệ,nhờvàonhữngnagualthuộccácdòngkhácnhau.Mặcdùchúngvẫn
cònđượccấtgiấubímậtquahàngtrămnăm,nhưngcáclờisấmcổđãtiên
báo về một thời đại mà sự khôn ngoan ấy tất yếu cần phải trả về cho loài
người.Bâygiờ,donMiguelRuiz,mộtnagualđếntừdònghọHiệpSĩĐạiBàng,
đãđượchướngdẩnđểchiasẻvớichúngtanhữnggiáohuấnđầysứcmạnh củaToltec.
TrithứcToltecxuấtpháttừchânlýnhấtnguyêncănbảnnhưmọitruyền
thốngbíthuậtthiêngliêngtrênkhắpthếgiới.Mặcdùkhôngphảilàmộttôn
giáo,Toltecđềcaomọibậclinhsưđãtừngtruyềngiảngtrênđịacầu.Mặcdù
trongấybaohàmcảtâmlinh,chúngtacóthểmôtảToltecmộtcáchchính
xácnhấtlàmộtlốisống,nổibậtbởikhảnăngtiếpcậnvớihạnhphúcvàtình yêu. MỞĐẦU
Tấmgươngámkhói
BANGÀNNĂM TRƯỚCĐÂY, CÓMỘTNGƯỜI CŨNGgiốngnhư bạnvà tôi.
Ngườiấysốnggầnmộtthànhphốcónhữngdãynúitrùngđiệpbaoquanh.
Conngườiđanghọctậpđểtrở thànhmộtthầythuốc,đểhọchỏihiểu biết
củatổtiênmình,nhưngngườiấykhônghoàntoànđồngývềmọiđiềumình
đanghọc.Trongthâmtâm,ngườiấycảmthấyrằngvẫncònphảicóđiềugì đóhơnthếnữa.
Mộtngàykia,khiđangngongiấctrongmộthangđộng,ngườiấymơtrông
thấythânxáccủamìnhđangngủ.Anhbướcrakhỏiđộngtrongđêmtrăng
non.Bầutrờiđêmtrongvắt,anhcóthểnhìnthấyhàngtriệuvìsao.Thếrồi
mộtđiềugìđóđãxảyrabêntronganh,vàbiếnđổivĩnhviễncuộcđờianh.
Anhnhìn đôi bàn tay anh, anhcảm thấy thân thể anh, và anh nghetiếng
anhđangnói:“Tôiđượctạonêntừánhsáng;tôiđượctạonêntừnhữngvì sao.”
Ngườiấylạinhìnlêncácvìsao,vànhậnrarằngkhôngphảicácvìsaolàm
nênánhsáng,màchínhánhsángđãlàmnêncácvìsao.Ngườiấynói:“Mọi
sựđượctạonêntừánhsáng,vàkhoảngkhôngở-giữakhôngtrốngrỗng.”Và
ngườiấybiếtrằngmọisựđangtồntạiđềulàmộtsinhthể,vàánhsảngđólà
sứgiảcủasựsống,vìnósốngđộngvànóchứađựngtấtcảmọithôngtin.
Rồi người ấy nhận ra, dù anh được làm nên từ những vì sao, nhưng anh
khôngphảilànhữngvìsaođó.Ngườiấynghĩ:“Tôiởgiữacácvìsao.”Vìvậy
ngườiấygọicácvìsaolàtonalvàánhsánggiữacácvìsaolànagual.Vàngười
ấybiếtrằng,điềulàmnênsựhòa diệuvàkhônggiangiữatonalvà nagual
chínhlàSựSốnghayÝMuốn.KhôngcóSựSống,tonalvànagualkhôngthể
hiệnhữu.Sựsốnglàsứcmạnhcủacáituyệtđối,cáitốicao,làĐấngSángTạo
đãlàmnênmọisự.
Đâylàđiềungườiấyđãkhámpháđược:Mọisựđangtồntạiđềulàhiệnthân
củamộtHữuthểSốngmàchúngtagọilàThượngđế.MọisựđềulàThượng
đế.Vàngườiấyđiđếnkếtluậnrằngnhậnthứccủaconngườichỉlàảnhsảng
nhậnthứcánhsáng.Ngườiấycũngthấyrằngvậtchấtlàmộttấmgương-
mọisựlàmộttấmgươngphảnchiếuánhsángvàtạorahìnhảnhcủaánh
sáng ấy - và thế giới của ảo ảnh, Giấc Mơ, chỉ giống như màn khói ngăn
khôngchochúngtathấyđượcđiều chúngtathựcsựlà.Ngườiấy nói:“Ta
đíchthựclàtìnhyêutinhkhiết,làánhsángnguyêntuyền.”
Nhậnthứcnàyđãthayđổicuộcđờingườiấy.Mộtkhibiếtđượcmìnhđích
thựclàgì,anhnhìnraxungquanh,nhìnmọingườivàcảthiênnhiên,vàanh
kinhngạcbởinhữnggìmìnhnhìnthấy.Anhthấychínhmìnhtrongtấtcả
mọisự-trongmọingười,trongmọisinhvật,câycối,trongnước,trongmưa,
trong mây và trong đất. Và anh thấy rằng Sự Sống đã pha trộn tonal và
nagualbằngnhữngcáchkhácnhau,đểtạo rahàngtỷtỷhiệnthân củaSự Sống.
Trongkhoảnhkhắcítỏiấy,anhđãthấuhiểuđượcmọisự.Anhquáđỗivui
mừng,tráitimanhtrànngậpbìnhan.Anhkhómàchờđếnlúcđượckểcho
mọingườiđiều mìnhđãkhám phá.Nhưngkhông mộtngôntừ nàocó thể
diễntảđượcđiềuấy.Anhtìmcáchnóivớingườikhác,nhưnghọkhôngthể
nàohiểuđược.Họcóthểnhìnthấyrằnganhđãthayđổi,rằngcógìđótuyệt
đẹp đang tỏa chiếu từ ánh mắt và giọng nói của anh. Họ nhận thấy anh
khôngcònxétđoánvềbấtcứđiềugìhoặcbấtcứainữa.Anhcũngkhôngcòn
giốngbấtcứaikhác.
Ngườiấycóthểhiểurõmọingười,nhưngchẳngcóaihiểuđượcanh.Họtin
rằnganhlà mộtnhập thểcủaThượng đế.Nhưngkhi ngheđượcđiều này,
anhchỉmỉmcườivànói:“Đúngvậy.TôilàThượngđế.Nhưngbạncũnglà
Thượngđế.Chúngta,tôivàbạn,đềugiốngnhưnhauthôi.Chúngtalàhình
ảnh của ánh sáng. Chúng ta là Thượng đế.” Nhưng mọi người vẫn không hiểuđược.
Ngườiấykhámphárarằngmìnhlàmộttấmgươngsoichomọingườikhác,
mộttấmgươngmàtrongđóanhcóthểnhìnthấychínhmình.Anhnói:“Mỗi
ngườilàmộttấmgươngsoi.”Anhthấymìnhtrongmọingười,nhưngchẳng
cóaithấyanhnhưchínhhọcả.Anhnhậnrarằngmọingườiđangngủmơ,
nhưngkhônghềýthức,khônghềbiếtđượchọthựcsựlàgì.Họkhôngthể
nhìnthấyanhnhưchínhhọ,vìcómộtmànsươngmùhoặckhóiởgiữacác
tấmgương.Lớpsươngmùấyđượctạonênbởicáchgiảithíchvềnhữnghình
ảnhcủaánhsáng-GiấcMơcủaloàingười.
Khiđó,ngườiấybiếtrằngchẳngmấychốcanhsẽquênđitấtcảnhữnggì
mìnhđãhọc.Anhmuốnghinhớmọithịkiếnmìnhđãcó,vìthếanhđiđến
quyếtđịnhgọimìnhlàTấmGươngÁm Khói,đểanhluônnhậnthứcrằng
vậtchấtlàmộttấmgương,vàmànkhóiởgiữalàcáingănkhôngchochúng
tabiếtmìnhlàgì.Anhnói:“TôilàTấmGươngÁmKhói,vìtôiđangnhìnvào
chínhmìnhnơitấtcảcácbạn,nhưngchúngtakhôngnhậnranhau,vìmàn
khóiở-giữa chúng ta. Màn khóiấy là Giấc Mơ, và tấm gươnglà bạn, người đangmơ.”
Bạndễsốnghơnkhinhắmmắtlại,
Vàhiểusainhữnggìbạnnhìnthấy... -JohnLennon 1
SựthuầnhóavàGiấcmơcủaHànhtinh
ĐIỀUMÀBẠNĐANGNHÌNHOẶCNGHETHẤYNGAYlúcnàychỉlàmộtgiấc
mơmàthôi.Ngaylúcnày,bâygiờ,bạnđangmơ.Bạnđangmơvớimộtbộóc tỉnhthức.
Mơlàchứcnăngchínhyếucủatâmtrí,vàtâmtrímơmộnghaimươibốngiờ
mỗingày.Nómơmộngkhinãobộđangtỉnhthức,vànócũngmơkhinãobộ
đangngủ.Sựkhácnhauởchỗ,khibộnãotỉnhthức,cómộtsựđịnhhìnhvật
chấtkhiếnchúngtanhậnthứcvềsựvậttheomộthướngtuyếntính.Khiđi
vàogiấc ngủ, chúng ta khốngcó sự định hình đó vàgiấc mơ có xu hướng
thayđổiliêntụckhôngngừngnghỉ.
Loàingườimơmộngởmọithờikhắc.Trướckhichúngtasinhra,nhữngcon
ngườitrướcchúngtađãtạoramộtgiấcmơlớnởbênngoài,màchúngtasẽ
gọilàgiấcmơcủaxãhội,haygiấccủahànhtinh.Giấcmơcủahànhtinhlà
giấcmơtổnghợphàngtriệutriệugiấcmơnhỏhơncủatừngcánhân.Chúng
hợplạithànhmộtgiấcmơcủamộtgiađình,giấcmơcủacộngđồng,giấcmơ
củathànhphố,giấcmơcủamộtquốcgia,vàcuốicùng,giấcmơcủatoànthể
nhânloại.Giấcmơcủahànhtinhbaogồmmọiquytắccủaxãhội,cácniềm
tin,quyluật,cáctôngiáo,cácnềnvănhóavàcáchhànhxửkhácnhau,các
chínhphủ,trườnghọc,mọisựkiệnxãhộivàcácngàynghỉ.
Chúngtasinhrađãcókhảnănghọcbiếtcáchmơmộng,vànhữngconngười
sốngtrướcchúngtadạychúngtabiếtmơchođúngcáchmàxãhộimơ.Giấc
mơbênngoàicóquánhiềuquytắc,đếnđộkhimộtngườimớisinhra,chúng
taliềnlậptứclôikéosựchúýcủađứatrẻvàđưanhữngquytắcnàyvàođầu
chúng.GiấcmơbênngoàisửdụngChavàMẹ,trườnghọcvàtôngiáođểdạy
chochúngtabiếtcáchmơ.
Sự chú ý là khả năng chúng ta có để phân biệt, và chỉ tập trung vào điều
chúngtamuốnnhậnthức.Chúngtacóthểnhậnbiếthàngtriệusựvậtđồng
thời,nhưngkhivậndụngsựchúý,chúngtacóthểnắmbắtbấtcứđiềugìta
đặcbiệtmuốnnhậnthứctrongtâmtrímình.Ngườilớnquanhchúngtađã
câulấysựchúýcủachúngtavàđưathôngtinvàođầuócchúngtaquaviệc
lặpđilặplại.Đólàcáchchúngtađãhọcđượcmọiđiềuchúngtabiết.
Bằngcáchchúý,chúngtahọcđượctoànbộthựctại,toànbộgiấcmơ.Chúng
tahọcbiếtphảicưxửnhưthếnàotrongxãhội:Nhữnggìphảitinvànhững
gìkhôngđượctin;điềugìchấpnhậnđược,điềugìkhông;điềugìtốtvàđiều
gìxấu;đâulàcáiđẹp,đâulàcáixấuxa;điềugìđúngvàđiềugìsai.
Tấtcảđãcósẵnđórồi-mọikiếnthức,mọiquytắcvàkháiniệmvềcáchứng
xửtrongthếgiớinày.
Khibạncònngồitrênghếnhàtrường,bạnchiếmmộtchỗngồiconconvà
chúývàođiềuthầygiáodạybạn.Khivàonhàthờ,bạnchúýđếnđiềuvịlinh
mụchoặcmụcsưđangnóivớibạn.Sựviệccũngxảyranhưthếvớichavà
mẹ,anhvàchị.Tấtcảđềutìmcáchlôikéosựchúýcủabạn.Chúngtacũng
họccáchlôikéosựchúýcủanhữngngườikhác,vàchúngtapháttriểnmột
nhucầuđượcchúý,mộtnhucầucóthểtrởnênrấtcạnhtranh.Trẻemcạnh
tranhvớinhauđểthuhútsựchúýcủachamẹ,thầygiáo,bạnbè.“Nhìncon
này!Mẹxemconđanglàmgìnày!Mẹ,conởđâycơmà.”Nhucầucầnđược
chúýtrởnênrấtmạnhvàtiếptụcđivàocảgiaiđoạntrưởngthànhnữa.
Giấcmơbênngoàinắmbắtsựchúýcủachúngta,vàdạychochúngtabiết
phảitingì,bắtđầubằngthứngônngữchúngtanói.Ngônngữlàbộmãđể
hiểuvàgiaotiếpgiữaconngườivớinhau.Mỗichữcái,mỗitừngữtrongmỗi
ngôn ngữ là một thỏa ước. Chúng ta gọi đây là một trang trong một cuốn
sách.Từtrang là một thỏa ước mà chúng ta hiểu được. Khi chúng ta hiểu
đượcbộmã,sựchúýcủachúngtađãbịnắmbắt,vànănglượngđượctruyền
từngườinàysangngườikhác.
BạnkhôngchọnnóitiếngAnh.Bạnkhôngchọntôngiáocủabạnhoặccác
giá trị đạo đức của bạn - chúng đã có sẵn đó rồi, từ trước khi bạn sinh ra.
Chúngtachẳngbaogiờcósẵncơhộichọnlựađiềugìđểtinhaykhôngtin.
Chúngtachẳngbaogiờchọnngaycảnhữnggìnhỏnhấttrongcácthỏaước
ấy.Chúngtathậmchícònkhôngchọntênchomìnhnữa.
Là con trẻ, chúng ta không có cơ hội để chọn lựa những điều mình tin,
nhưngchúngtađồngývớinhữngthôngtingửiđếnchomìnhtừgiấcmơcủa
hànhtinh,thôngquangườikhác.Cáchduynhấtđểlưutrữthôngtinlàbằng
thỏaước.Giấcmơbênngoàicóthểnắmbắtsựchúýcủachúngta,nhưng
nếukhôngđồngý,chúngtasẽkhônglưulạithôngtinấy.Ngaykhiđồngý,
chúngtatinvàonó,vàđâyđượcgọilàniềmtin.Cóniềmtinlàtinvôđiều kiện.
Đólàcáchchúngtađãhọckhicònbé.Trẻemtinvàonhữnggìngườilớnnói.
Chúngtađồngývớihọ,niềmtincủachúngtamạnhđếnđộhệthốngniềm
tinkiểmsoáttoànbộgiấcmơcủachúngtavềsựsống,chúngtakhôngchọn
những niềm tin ấy và có lẽ chúng ta đã nổi loạn chống lại chúng, nhưng
chúngtakhôngđủmạnhđểchiếnthắngtrongcuộcnổiloạn.Kếtquảlàsự
quythuậnvớinhữngniềmtinbằngthỏaướccủamình.
Tôi gọi tiếntrình này là sự thuần hóa con người. Qua tiến trình thuần hóa
này,chúngtahọcđượccáchsốngvàmơ.Trongviệcthuầnhóaconngười,
thôngtintừgiấcmơbênngoàiđượcchuyểnvàogiấcmơbêntrong,tạonên
toànbộ hệ thống niềm tin củachúng ta. Trước tiên, đứa trẻđược dạy cho
biếttêncủacácsựvật:Mẹ,Cha,sữa,chai.Ngàyquangày,ởnhà,ởtrường,tại
nhàthờ,quatruyềnhình,chúngtađượcbảochobiếtphảisốngrasao,phải
cưxửthếnàothìmớiđượcchấpnhận.Giấcmơbênngoàidạychochúngta
làmthếnàođểlàmngười.Chúngtacónguyênmộtkháiniệmvềthếnàolà
“đànbà”và“đànông”,chúngtatựxétđoánmình,xétđoánngườikhác,xét
đoánnhữngngườilánggiềngcủamình.
Trẻemđượcthuầnhóatươngtựnhưcáchchúngtathuầndưỡngmộtcon
chó,conmèo,hoặcmộtđộngvậtnàođókhác.Đểdạydỗmộtconchó,chúng
tatrừngphạtvàkhenthưởngnó.Chúngtarènluyệnnhữngđứatrẻrấtmực
yêudấu của mìnhcũng theocách áp dụngvới nhữngloại động vậtthuần
hóa khác: bằng việc thưởng phạt. Chúng ta được khen: “Con là đứa trẻ
ngoan,”khilàmnhữnggìchamẹmuốnchúngtalàm.Khicãilại,chúngta
trởthành“đứatrẻhư”.
Khilàmtráicácquytắc,chúngtabịtrừngphạt.Khingoanngoãntuântheo,
chúngtađượckhenthưởng,chúngtabị phạtmỗingàynhiềulầnvàcũng
nhiềulầnđượckhenthưởng,chẳngmấychốc,chúngtabỗngsợbịphạtvà
cũngsợkhôngđượckhen.Khenthưởnglàsựchúýmàchúngtanhậnđược
từchamẹhoặcnhữngngườikhác,nhưanhem,bạnbè,thầycô.Chúngta
mauchóngpháttriểnmộtnhucầuthuhútsựchúýcủangườikhácđểđược khenthưởng.
Phầnthưởngkhiếnchúngtacảmthấykhoankhoái,vàchúngtatiếptụclàm
nhữnggìngườikhácmuốnchúngtalàm,đểlạiđượckhenthưởng.Cùngvới
nỗisợbị phạtvàsợkhôngđượckhen,chúngtabắtđầugiảvờlàcáimình
khôngphải,chỉđểlàmvừalòngngườikhác,chỉđủtốtchomộtaiđókhác,
chúng ta cố gắng làm vui lòng cha mẹ, chúng ta cố gắng làm thầy cô hài
lòng,chúngtacốgắnglàmvuilòngnhàthờ,vàthếlàchúngtabắtđầudiễn.
Chúngtalàmravẻlàcáikhôngphảilàchúngta,vìchúngtasợbịruồngbỏ.
Nỗisợbịruồngbỏbiếnthànhsợmìnhkhôngđượctốt.Cuốicùng,chúngta
trởthànhmộtngườikhôngphảilàchúngta.Chúngtatrởnênmộtbảnsao
nhữngniềmtincủachamẹ,củaxãhộivàcủatôngiáo.
Tấtcảnhữngthiênhướngrấtbìnhthườngcủachúngtabịđánhmấttrong
quátrìnhthuầnhóa.Vàkhichúngtađãđủlớnđểtâmtríhiểuđược,chúng
tahọcđượctừkhông.Ngườilớnnói:“Khôngđượclàmcáinày,khôngđược
làmcáikia.”chúngtanổiloạnvànói:“Không!”chúngtanổiloạn,vìchúng
tabảovệtựdocủamình,chúngtamuốnlàmình,nhưngchúngtarấtnhỏ
bé,cònngườilớnthìvừatovừakhỏe.Saumộtthờigian,chúngtasợhãi,vì
biếtrằngmỗilầnlàmđiềugìsaiquấy,chúngtasẽbịphạt.
Sựthuầnhóaquámạnhmẽ,đếnđộtạimộtthờiđiểmnàođótrongđờimình,
chúngtakhôngcòncầnphảicóaithuầnhóachúngtanữa.Chúngtakhông
cầnđếnchahoặcmẹ,trườnghọchaynhàthờđểthuầnhóachúngtanữa.
Chúng ta đã được huấn luyện quá kỹ, đến độ chúng ta biến thành kẻ tự
thuần hóa chính mình. Chúng ta là một sinh vật tự thuần hóa. Bây giờ,
chúng ta có thể tự thuần hóa mình theo đúng hệ thống những niềm tin
chúngtađãđượctraocho,vàsửdụngcùngmộthệthốngkhenthưởngvà
trừngphạt.Chúngtatựphạtmìnhkhichúngtakhôngtuântheonhữngquy
tắc trong hệ thống niềm tin của chúng ta. Chúng ta tự khen thưởng bản
thân,khichúngtalànhững“béngoan”.Hệthốngniềmtingiốngnhưmột
SáchLuật,điềukhiểntâmtríchúngta.Khôngcầnphảihỏi,bấtcứđiềugìghi
trongSáchLuậtấyđềulàchânlýcủachúngta.Chúngtađặtmọiphánđoán
củamìnhdựatrênSáchLuật,dùnhữngphánđoánấyđingượclạibảntính
tự nhiên của chúng ta. Thậm chí những luật đạo đức như Mười Điều Răn
cũngđượclậptrìnhvàotâmtríchúngtatrongquátrìnhthuầnhóa.Từng
cáimột,cácthỏaướcấyđivàotrongSáchLuậtvàchúngchiphốigiấcmơ củachúngta.
Cómộtđiềugìđótrongtâmtríchúngta,nóxétđoánmọingườivàmọisự
vật,kểcảthờitiết,conchó,conmèo-tấtcảmọisự.VịQuanTòabêntrong
sửdụngđiềuđượcghitrongSáchLuậtđểxétđoánmọisựchúngtalàmhoặc
khônglàm,mọiđiềuchúngtanghĩhoặckhôngnghĩ,nhữnggìchúngtacảm
nhậnhoặckhôngcảmnhận.MọisựđềuởdướiquyềnlựccủavịQuanTòa
này.MỗilầnchúngtalàmmộtđiềugìđingượclạiSáchLuật,vịQuanTòa
nóichúngtacótội,chúngtacầnphảibịtrừngphạt,chúngtaphảixấuhổ.
Điềunày xảy ranhiều lầntrong ngày, ngàyqua ngày, hếtmọi nămtháng
củacuộcđờichúngta.
Cònmộtphầnkháctrongchúngtacũngnhậnđượcnhữngxétđoán,phần
nàygọilàNạnNhân.NạnNhânmanglấysựtráchcứ,tộilỗivàhổthẹn.Nó
làbộphậntrongchúngtathốtlên:“Tộinghiệptôiquá,tôikhôngđủtốt,tôi
không đủ thông minh, tối không đủ hấp dẫn. Tôi không đáng được yêu
thương,khổthântôiquá.”VịđạiQuanTòađồngý vànói:“Đúngvậy,bạn
khôngđủtốt.”Tấtcảnhữngchuyệnnàydựatrênmộthệthốngniềmtinmà
chúngtachẳng baogiờ đượcchọnđể tintheo.Niềm tinấy quámạnhmẽ,
đếnđộnhiềunămsaunày,khitiếpcậnvớinhũngkháiniệmmớivàthửđưa
ranhữngquyếtđịnhcủariêngmình,chúngtanhậnrarằngcácniềmtinấy
vẫncònkiểmsoátcuộcđờicủachúngta.
Bấtcứ điềugì đi ngượclại Sách Luậtsẽ khiếnbạn cảm thấymột cảm giác
kháclạtrongvùngmặttrờicủabạn,vànóđượcgọilàsợhãi.Việcphávỡcác
quytắctrongSáchLuậtlàmmởmiệngnhữngvếtthươngcảmxúccủabạn,
vàphản ứng của bạn là tạora độc tố cảm xúc. Vìmọi điều ghi trongSách
Luậtđềuphảiđúngnênmọithứtháchthứcđiềubạntintưởngsẽlàmbạn
cảmthấybấtan.NgaycảnếunhưSáchLuậtsai,thìnóvẫnkhiếnbạncảm thấyantoàn.
Đólàlýdotạisaochúngtacầnphảirấtdũngcảmđểtháchđốcácniềmtin
củamình.Vìngaycảnếunhưchúngtabiếtrằngmìnhkhôngchọnlựacác
niềmtinấythìcómộtsựthậtlàchúngtađãđồngývớichúng.Sựđồngýquá
mạnhmẽ,đếnđộnếuhiểuquanniệmấylàkhôngđúng,chúngtavẫncảm
thấymìnhđángtrách,tộilỗi,vàsựhổthẹnxảyrakhichúngtađingượclại nhữngquytắcấy.
Cũngnhưmỗichínhquyềncómộtbộluậtđểcaiquảngiấcmơcủaxãhội,
cònhệthốngniềmtincủachúngtalàSáchLuậtđiềukhiểngiấcmơriêng
củata.Tấtcảnhữngluậtnàyhiệndiệntrongtâmtríchúngta.Chúngtatin
vào chúng, và vị Quan Tòa bên trong chúng ta xếp đặt mọi thứ dựa trên
nhữngluậtấy.VịQuanTòaphánquyết,vàNạnNhânphảichịumặccảmtội
lỗivàhìnhphạt.Nhưngainóirằngcócônglýtronggiấcmơnày?Cônglý
đíchthựclàtrảgiáchỉmộtlầnchomộtlỗilầm.Bấtcôngđíchthựclàtrảgiá
nhiềuhơnmộtlầnchomộtlỗilầm.
Chúngtaphảitrảgiábaonhiêulầnchomộtlỗilầm?Câutrảlờilàhàngngàn
lần.Conngườilàsinhvậtduynhấttrênmặtđấtphảitrảgiáhàngngànlần
cho cùng một lỗi. Các sinh vật khác chỉ trả giá một lần cho mỗi sai lầm
chúngmắcphải.Cònchúngtathìkhôngthể.Chúngtacómộtbộnhớmạnh
mẽ.Chúngtaphạmsailầm,chúngtatựxétxử,chúngtathấymìnhcótội,và
chúngtatựtrừngphạtmình.Nếucônglýtồntạithìnhưthếlàđủrồi,chúng
ta không cần phải lặp lại nó lần nữa. Nhưng mỗi lần nhớ lại, chúng ta lại
phánxétmình,chúngtalạicảmthấycótội,lạitựtrừngphạtmình,vàcứ
thếlặpđi,lặplại.Nếuchúngtacóvợhoặcchồng,ngườiấycũngnhắcnhở
chúngtavềlỗilầmkia,dovậychúngtacóthểlạitựphánxétmình,lạitrừng
phạtmình,vàlạithấymìnhcótội.Thếcócôngbằngkhông?
Đãbaonhiêu lầnchúng tabắtvợ hoặcchồng mình,concái, chamẹmình
phảiđềnbùchocùngmộtlỗisai?Mỗilầnchúngtanhớđếnlỗilầm,chúngta
lạitráchcứhọvàgửiđếnhọmọithứđộctốcảmxúcmàchúngtacảmthấy
trướcnỗibấtcông,vàrồichúngtakhiếnhọphảiđềntrảlầnnữachocùng
mộtsailầm.Đócóphảilàcônglýkhông?VịQuanTòatrongtâmtríđãsai
lầm,vìhệthốngniềmtin,bộSáchLuật,đãsailầm.Toànbộgiấcmơđượcđặt
trênmộtbộluậtsailầm.Chínmươilămphầntrămcácniềmtinchúngtacất
giữ trong tâm trí mình không gì khác hơn ngoài những điều dối trá, và
chúngtađaukhổvìchúngtatinchắcvàonhữngđiềudốitráấy.
Tronggiấcmơcủacảhànhtinh,điềubìnhthườnglàmọiconngườiđềuphải
đaukhổ,phảisốngtrongsợhãi,vàtạoranhữngbikịchcảmxúc.Giấcmơ
bênngoàikhôngphảilàmộtgiấcmơdễchịu;đólàgiấcmơcủabạolực,sợ
hãi,giấcmơcủachiếntranh,bấtcông.Giấcmơriêngcủamỗingườisẽkhác
nhau,nhưngnóichunghầuhếtlàácmộng.Nếunhìnvàoxãhộiloàingười,
chúngtanhìnthấynơinàythậtkhósống,vìnóbịthốngtrịbởinỗisợhãi.
Khắpnơitrênthếgiớinày,chúngtanhìnthấyloàingườiđaukhổ,giậndữ,
oánthù,chúngtathấytìnhtrạngnghiệnngập,bạolựctrênđườngphốvà
nhữngcảnhbấtcôngkhủngkhiếp.Sợhãicóthểtồntạiởnhữngbìnhdiện
khácnhautạinhữngquốcgiakhácnhautrênthếgiới,nhưngnóđangkiểm
soátgiấcmơbênngoài.
Nếusosánhgiấcmơcủaxãhộiloàingườivớibứctranhhỏangụcmàcáctôn
giáotrênthế giớitruyềnbá thìchúngta thấyrằng chúnggiốnghệt nhau.
Tôngiáobảorằnghỏangụclàmộtnơidànhchohìnhphạt,mộtnơiđầysợ
hãi,đauđớnvàkhổsở,mộtnơilửathiêuđốtbạn.Lửađượctạorabởinhững
cảmxúcxuấtpháttừsợhãi.Mỗikhichúngtacảmthấygiậndữ,ganhtị,hờn
oán, ghét bỏ thì chúng ta như thấy một ngọn lửa thiêu đốt trong mình.
Chúngtađangsốngtrongmộtgiấcmơvềhỏangục.
Nếubạnxemhỏangụcnhưmộttìnhtrạngcủatâmtríthìhỏangụclàtấtcả
nhữnggìởquanhta.Ngườikháccóthểcảnhbáochúngtarằngnếukhông
chịu làm những điều họ bảo ta nên làm, chúng ta sẽ đi vào hỏa ngục. Tin
buồnđây!chúngtađangởtronghỏangụcrồi,kểcảnhữngngườinóivớibạn
điềuấy.Khôngmộtngườinàocóthểkếtánaikhácvàohỏangụcvìchúngta
đãở sẵn đórồi. Ngườikhác cóthể đẩy tavào mộttầng hỏa ngụcsâu hơn,
đúngvậy.Nhưngvớiđiềukiệnlàchúngtachophépđiềuấyxảyramàthôi.
Mỗimộtconngườiđềucógiấcmơcủariêngmình,vàcũngnhưgiấcmơxã
hội,nóthườngbịchiphốibởinỗisợhãi.Chúngtahọcđểmơthấyhỏangục
trongchínhcuộcđờimình,tronggiấcmơcủariêngmình.Cũngnhữngnỗi
sợhãiấy,hiệnratheonhiềucáchkhácnhauvớimỗingười,dĩnhiên,nhưng
chúngtađềuphảitrảinghiệmsựgiậndữ,ghentị,oánghétvànhữngcảm
xúctiêucựckhác.Giấcmơcánhâncủachúngtacũngcóthểtrởthànhmột
cơnácmộngkéodài,trongđóchúngtađaukhổvàsốngtrongtrạngtháisợ
hãi.Nhưngchúngtakhôngcầnphảimơmộtcơnácmộng.Nóhoàntoàncó
thểlàmộtgiấcmơvuitươivàdễchịu.
Toànnhânloạiđangtìmkiếmsựthật,cônglývàcáiđẹp.Chúngtakhông
ngừngtìmkiếmsựthậtvìchúngtachỉtinvàonhữngđiềudốitráđãtíchtrữ
trong tâm trí. Chúng ta tìm kiếm công lý vì trong hệ thống niềm tin mà
chúngtađangsởhữukhônghềcócônglý.Chúngtatìmkiếmcáiđẹpvìbất
kểmộtngườicóđẹpđẽđếnđâu,chúngtavẫnkhôngtinrằnghọđẹp.Chúng
tacứmãihoàitìmkiếm,khimọithứđãsẵncótrongtarồi.Chẳngcósựthật
nàophảitìmkiếm.Ngoảnhđầuvềbấtcứhướngnào,chúngtacũngđềuchỉ
nhìnthấysự thật,nhưngvới nhữngthỏaước vàniềm tinmàchúng tađã
tíchtrữtrongtâmtrímình,chúngtakhôngđểmắtđếnsựthậtnày.
Chúngtakhôngnhìnthấysựthậtvìchúngtamùquáng.Cáibịtmắtchúng
talàtấtcảcácniềmtinsailầmmàchúngtalưugiữtrongtâmtrí.Chúngta
có cần mình trở nên đúng đắn và làm người khác sai lầm. Chúng ta tín
nhiệmđiềuchúngtatin,vàđứctincủachúngtalàmchúngtađaukhổ.Điều
đónhưthểchúngtađangsốngởgiữamộtmànsươngkhôngchochúngta
nhìnthấybấtcứđiềugìxahơnchópmũicủamình,chúngtasốngtrongmột
mànsươngkhôngcóthực.Mànsươngđó làmộtgiấcmơ,là giấcmơriêng
củabạnvềcuộcsống-làđiềumàbạntin,làtấtcảcácquanniệmcủabạnvề
conngườibạn,làtấtcảcácthỏaướcbạnphảilậpnênvớinhữngngườikhác,
vớichínhbạn,thậmchívớicảThượngđế.
Toàn bộ tâm trí của bạn là một màn sương mà người Toltec gọi là mitote.
Tâm trí bạn là một giấc mơ, trong đó hàng ngàn người nói cùng một lúc,
khôngaihiểuai.Đâylàtìnhtrạngcủatâmtrínhânloại-mộtmitotelớn,và
vớicáimitotelớnấy,bạnkhôngthểnhìnthấybạnthựcsựlàgì.NgườiÁnĐộ