


Preview text:
Họ và tên: Lê Thị Ngọc Châm Mã số sinh viên: 22201173
Môn học: Tư tưởng Hồ Chí Minh – 0600 – 2332
Đề bài: Anh/chị hãy nêu cảm nhận của bản thân sau khi đi tham quan Bảo tàng
Hồ Chí Minh – chi nhánh TP.HCM Bài làm
Trong cuộc sống của chúng ta, có những nơi chỉ cần một lần đặt chân đến đã có
thể khiến cho ta nhớ mãi. Có những địa danh tồn tại như một chứng tích của
lịch sử, làm sống dậy niềm tự hào về một thời oanh liệt đã qua, về những con
người mà mỗi khi ta nhắc đến đều cảm thấy bồi hồi xúc động, tràn đầy tình yêu
thương, tôn trọng. Được tham gia lớp học Tư tưởng Hồ Chí Minh và có cơ hội
tham quan bảo tàng Hồ Chí Minh hay còn một cái tên gọi khác gần gũi hơn là
Bến Nhà Rồng đối với em là một sự may mắn. Khi nhắc đến Bác Hồ kính yêu
chúng ta thường nghĩ ngay đến khung cảnh bình yên, thoải mãi khác xa với sự
sầm uất, xô bồ của thành phố. Nếu tinh ý ta sẽ nhận thấy rằng cảm giác khi ta ở
bảo tàng Hồ Chí Minh cũng tương tự như vậy, một cảm giác yên bình đến lạ kì,
xung quanh nhìn đầu cũng có thể phóng tầm mặt đi thật xa chứ không phải là
những khung cảnh xe cộ, nhà cửa tấp nập, ồn ào.
Thành thật mà nói thì kiến thức lịch sử của bản thân tôi không mấy xuất sắc và
bản thân không phù hợp với cạch học khô khan lý thuyết, nên những dịp được
tham quan tận mắt như vậy tôi vô cùng trân quý, bởi tôi được hiểu hơn về lịch
sử của nước nhà giúp tôi có thêm những kiến thức vô cùng bổ ích. Khi tiến vào
bên trong bảo tàng, thứ làm tôi vô cùng ấn tượng chính là tượng đài nguy nga
của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Nhưng có lẽ thứ khiến tôi ngạc nhiên hơn chính là Chủ tịch Tôn Đức Thắng
chính là vị chủ tịch thứ hai của nước ta, một điều mà trước giờ tôi không hề
hay biết. Tòa nhà được chia thành nhiều phòng với mỗi giai đoạn và những câu chuyện khác nhau.
Nhưng có lẽ điều mà để lại cho bản thân tôi ấn tượng sâu sắc nhất khi tham
quan bảo tàng chính là cuộc đời của Bác, lối hành văn của Bác và các nhà báo chí của thế kỉ 19.
Về điều ấn tượng thứ nhất là cuộc đời của Bác, trong lúc tôi bước chậm khắp
các căn phòng, tôi cứ ngỡ như đang xem những thước phim tua chậm trải dọc
cuộc đời của Bác. Những bức tranh trắng đen giúp tôi tái hiện lại khung cảnh
đất nước ngày xưa, những gì mà Bác và thế hệ đi trước đã làm, đã hi sinh và
khó nhọc ra sao để giành được độc lập ngày nay. Cảm xúc của tôi xen lẫn niềm
tự hào và lòng biết ơn đối với vị cha già lãnh tụ kính yêu và các thế hệ đã hi
sinh. Ngày xưa khi được giáo viên kể và phân tích những câu chuyện về Bác
như câu chuyện “Hai bàn tay” miêu tả chân thực lúc Bác quyết định ra đi tìm
đường cứu nước, hoặc tác phẩm “Nhật kí trong tù” được viết trong thời gian
Bác bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt, hay bài thơ “Tức cảnh Pác Bó ra
đời khi Bác đã về để trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng ở trong nước với
điều kiện gian khổ nhưng Bác vẫn lạc quan. Tôi cũng hiểu được những sự vĩ đại
và hi sinh mà Bác đã cống hiến cho Tổ quốc nhưng đến tận khi bước vào bảo
tàng và những bài giảng mà giáo viên tôi đã kể trước lớp, tôi mới thấm nhuần
hai từ “vĩ đại” đó. Tôi không thích những bài học sử khô khan, không phải theo
kiểu mô típ học thuộc tên phòng trào, ngày tháng năm và giá trị lịch sử như cấp
3. Tôi thích học sử và tìm hiểu về Bác qua lăng kính văn học, bằng đôi mắt, đôi
tay như đi tham quan bảo tàng, xem những thước phim ngắn. Song bằng đôi tai
với những câu chuyện giáo viên, giảng viên kể trên lớp hay qua lời kể của
những người có kiến thức. Chính vì thế, khi đi tham quan bảo tàng tôi rất hào
hứng và mong chờ được học thêm nhiều điều. Chắc cũng chính vì lẽ đó mà
kiến thức lịch sử của tôi chỉ dừng ở mức biết, chưa có nhiều sự xâu chuỗi và
tường tận. Dẫu vậy, tôi tin rằng đối với tinh thần của bản thân mình dành cho
những kiến thức lịch sử và câu chuyện về Bác sẽ không bị giảm đi.
Về điều ấn tượng thứ hai, đó chính là lối hành văn của Bác và các nhà báo chí
của thế kỉ 19. Khi tham quan bảo tàng và xem những văn kiện được treo tên
tường về các bức thư, bản án và lời kêu gọi của Bác hay những tờ báo ngày
xưa, tôi cảm thấy vô cùng hấp dẫn. Vì ngày xưa, giáo viên tôi có nói, mỗi lần
Bác viết có một nguyên tắc cơ bản nhất là: “Viết cho ai, viết để làm gì và viết
như thế nào?”. Qua cách một người viết văn chương, chúng ta có thể hiểu được
người đó có tâm hồn ra sao. Quả thật đúng như vậy, khi Bác viết văn cho đồng
bào, Bác dùng những từ vô cùng gần gũi và giản đơn mà chắc chắn rằng đối
tượng Bác viết sẽ hiểu được những điều Bác muốn truyền tải. Còn khi Bác viết
“Bản án chế độ thực dân Pháp”, Bác có lối hành văn ngắn gọn, súc tích, vạch
rõ kẻ thù của quần chúng lao động và các dân tộc bị áp bức là chủ nghĩa tư bản,
chủ nghĩa đế quốc, thức tỉnh lương tri của những người yêu nước, tự do và
bình đẳng. Trong giao tiếp cũng như vậy, khi bác hỏi thăm những đồng bào và
chiến sĩ, lời nói của Bác hết mực gần gũi và dễ hiểu, còn khi đàm phán Bác
dùng những từ đanh thép, súc tích và đúng trọng tâm hơn. Từ đó, ta có thể hiểu
được đức tính khiêm tốn, lối sống giản dị và tấm lòng của Bác.
Bên cạnh đó, lối hành văn của các nhà báo chí thế kỉ 19 cũng hấp dẫn không
kém, cách họ viết tiêu đề rất đúng trọng tâm, không giật tít và thương mại như
bây giờ, cho thấy được tinh thần quật cường và thái độ sống của họ. Chẳng hạn
như trong tờ báo “Lúa’, có nhà báo ghi là: “Lại vấn đề ngôn luận tự do” để chỉ
trích bọn phát xít. Hay trong tờ báo “Bạn dân” có nhà báo ghi tiêu đề “Mặt trận
bình – dân được nữa không ?” nhằm nêu lên vấn đề cấp bách cần giải quyết là
lòng tín nhiệm đối với Mặt trận bình- dân Pháp và thành lập Mặt trận bình-dân
Đông Dương. Khi xem những bài báo này, trong lòng tôi trào dâng cảm giác
sảng khoái và thích thú, tôi thầm cảm phục cách các nhà báo khi ấy trực tiếp
chỉ trích vấn đề và nêu lên suy nghĩ bản thân qua tiêu đề. Họ viết điều họ nghĩ,
điều họ cảm nhận mà không sợ bọn phát xít. Cái tinh thần cách mạng và tinh
thần nêu lên những góc tối và sự thật của các nhà báo khi ấy thật quả cảm. Tôi
nghĩ rằng ước gì những tờ báo đó được các bạn trẻ ngày này xem nhiều hơn.
Chuyến tham quan bảo tàng Hồ Chí Minh đã giúp cho tôi hiểu hơn và cuộc đời
của Bác cũng như có cái nhìn bao quát hơn về tính hình đất nước trước thế kỉ
20. Tôi cảm thấy tự hào, khâm phục và biết ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng như
những vị anh hùng đã không tiếc thân mình hi sinh bảo vệ Tổ quốc, cho ta có
một cuộc sống ấm no như hiện tại. Đồng thời, tôi cũng cảm ơn những con
người đã bỏ công sức để có thể lưu giữ
lại những văn kiện, hình ảnh và hiện vật lịch sử để giúp cho thế hệ mai sau như
tôi có cơ hội được xem và hiểu hơn về cuộc đời của Bác và một thời kháng
chiến quật cường của dân tộc ta. Bản thân tôi - một người công dân của Việt
Nam, tôi sẽ không ngừng học tập, sống tốt và cống hiến một phần sức lực nhỏ
bé của bản thân để giúp cho đất nước Việt Nam ngày một giàu đẹp hơn, xứng
đáng với sự hi sinh của cha ông ta đi trước.