




Preview text:
Đề bài: Trình bày suy nghĩ của anh chị về câu chuyện sau:
TẤT CẢ SỨC MẠNH
Có một cậu bé đang chơi ở đống cát trước sân. Khi đào một đường hầm trong đống cát, cậu bé đụng phải một tảng đá lớn. Cậu bé liền tìm cách đẩy nó ra khỏi đống cát.
Cậu bé dùng đủ mọi cách, cố hết sức lực nhưng rốt cuộc vẫn không thể đẩy được tảng đá ra khỏi đống cát. Đã vậy bàn tay cậu còn bị trầy xước, rướm máu. Cậu bật khóc rấm rứt trong thất vọng.
Người bố ngồi trong nhà lặng lẽ theo dõi mọi chuyện. Và khi cậu bé bật khóc, người bố bước tới: “Con trai, tại sao con không dùng hết sức mạnh của mình?”.
Cậu bé thổn thức đáp: “Có mà! Con đã dùng hết sức rồi mà bố!”.
“Không con trai – người bố nhẹ nhàng nói – con đã không dùng đến tất cả sức mạnh của con.
Con đã không nhờ bố giúp”. Nói rồi người bố cúi xuống bới tảng đá ra, nhấc lên và vứt đi chỗ khác.
(Theo Sự bình yên trong tâm hồn, NXB Văn hóa Thông tin, 2006) Suy nghĩ của anh/chị về bài học rút ra từ câu chuyện trên.
Đề bài: Trình bày suy nghĩ của anh chị về câu chuyện sau:
DỰA VÀO CHÍNH MÌNH
Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ:
– “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!”
– “Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh” – Ốc sên mẹ nói.
– “Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”
– “Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy”.
– “Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”
– “Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.
Ốc sên con bật khóc, nói: “Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta”.
– “Vì vậy mà chúng ta có cái bình!” – Ốc sên mẹ an ủi con – “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình con ạ”.
Gợi ý:
- Giải thích nội dung, ý nghĩa câu chuyện và rút ra bài học.
- Cậu bé đối diện với khó khăn, dù cố gắng hết sức vẫn thất bại, khóc và tuyệt vọng vì nghĩ rằng sức mạnh của con người nằm trong chính bản thân mình.
- Người cha với lời nói và hành động mang đến một thông điệp: sức mạnh của mỗi người là sức mạnh của bản thân và sự giúp đỡ từ người khác.
- Bài học: Tự lực là cần thiết nhưng nếu không biết dựa vào sự giúp đỡ từ người khác khi cần thiết cũng khó thành công hơn.
- Bàn luận.
Tại sao mỗi người nên nhận sự giúp đỡ của người khác?
- Thực tế cuộc sống đặt ra nhiều vấn đề phức tạp, bất ngờ vượt khỏi khả năng của mỗi cá nhân; có những vấn đề phải nhiều người mới giải quyết được.
- Mỗi người luôn có khát vọng được thành công trên nhiều lĩnh vực.
- Ý nghĩa của sự giúp đỡ từ người khác:
- Sự thành công sẽ nhanh và bền vững hơn.
- Người nhận sự giúp đỡ có thêm sức mạnh và niềm tin, hạn chế được những rủi ro và thất bại.
- Tạo lập mối quan hệ tốt đẹp, gắn kết giữa người với người, nhất là trong xu thế hội nhập hiện nay.
- Giúp đỡ không phải là làm thay; giúp đỡ phải vô tư, chân thành, tự nguyện.
- Phê phán những người tự cao không cần đến sự giúp đỡ của người khác, những người ỷ lại, dựa dẫm vào người khác.
- Bài học nhận thức và hành động.
- Phải nhận thấy sức mạnh của cá nhân là sức mạnh tổng hợp.
- Chủ động tìm sự giúp đỡ và chỉ nhận sự giúp đỡ khi bản thân thực sự cần.
- Có thói quen giúp đỡ mọi người.
Đề bài: Trình bày suy nghĩ của anh chị về câu chuyện sau:
DỰA VÀO CHÍNH MÌNH
Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ:
– “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!”
– “Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh” – Ốc sên mẹ nói.
– “Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”
– “Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy”.
– “Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”
– “Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.
Ốc sên con bật khóc, nói: “Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta”.
– “Vì vậy mà chúng ta có cái bình!” – Ốc sên mẹ an ủi con – “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình con ạ”.
Mục lục nội dung
- Dàn ý Nghị luận về việc dựa vào chính mình qua câu chuyện Dựa vào chính mình
- Bài văn mẫu Nghị luận về việc dựa vào chính mình qua câu chuyện Dựa vào chính mình
Dàn ý Nghị luận về việc dựa vào chính mình qua câu chuyện Dựa vào chính mình
I. Mở bài
- Dẫn dắt: Nhắc đến một câu chuyện ngụ ngôn thú vị về cuộc đối thoại giữa hai mẹ con ốc sên dưới cơn mưa.
- Giới thiệu vấn đề nghị luận: Từ câu chuyện ấy, ta nhận ra một chân lí sâu sắc – trong cuộc sống, con người cần dựa vào chính mình để tồn tại, trưởng thành và phát triển.
II. Thân bài
1. Phân tích, làm rõ câu chuyện
- Tóm tắt ngắn gọn nội dung: Trong một cơn mưa lớn, ốc sên con lo lắng hỏi mẹ vì sao chúng không được Trời ưu ái cho bộ mai cứng như sâu róm hay có thể đào đất trốn như giun đất. Ốc sên mẹ chỉ nhẹ nhàng trả lời: vì chúng ta là ốc sên, nên phải dựa vào chính mình.
- Ý nghĩa câu chuyện:
- Hai mẹ con ốc sên chính là hình ảnh ẩn dụ cho con người.
- Sâu róm, giun đất tượng trưng cho những may mắn bên ngoài mà con người đôi khi có được để nương tựa.
- Tuy nhiên, không phải lúc nào con người cũng gặp được sự che chở đó, vì thế điều quan trọng nhất là học cách dựa vào nội lực, chấp nhận hoàn cảnh để vươn lên bằng chính sức mình.
2. Bàn luận và mở rộng vấn đề
- Bài học cuộc sống rút ra từ câu chuyện:
- Con người sinh ra không cô độc, luôn sống trong môi trường tự nhiên, xã hội – nơi ta được cưu mang, nâng đỡ.
- Nhưng mỗi người vẫn là một cá thể độc lập, tồn tại bền vững và đi xa được hay không là nhờ chính nỗ lực của bản thân.
- Vì sao phải dựa vào chính mình?
- Đó là quy luật tất yếu, là điều kiện sống còn để tồn tại, phát triển.
- Dựa vào chính mình thể hiện lòng tự trọng, ý chí tự cường, danh dự của cá nhân cũng như dân tộc.
- Dẫn chứng mở rộng:
- Nhắc đến những con người giàu nghị lực, tự thân vươn lên dù thiếu thốn hoàn cảnh (những tấm gương vượt khó học giỏi, người khuyết tật lập nghiệp…).
- Liên hệ tinh thần tự lực tự cường của dân tộc Việt Nam trong các cuộc đấu tranh giữ nước.
- Phê phán: Phê phán lối sống ỷ lại, dựa dẫm vào người khác hay vào hoàn cảnh; những người bi quan, dễ buông xuôi trước thử thách.
3. Bài học nhận thức và hành động
- Phải biết dựa vào chính mình để sinh tồn, để hòa nhập, sáng tạo, khẳng định giá trị bản thân và tôn vinh danh dự cộng đồng, dân tộc.
- Tuy nhiên, cũng cần biết kết hợp hài hòa với sự hỗ trợ bên ngoài: tận dụng cơ hội, tranh thủ sự giúp đỡ chính đáng mà không phụ thuộc hoàn toàn.
4. Liên hệ thực tế, bản thân
- Nhìn lại chính mình: đã thực sự chủ động, nỗ lực hay còn trông chờ may mắn, sự giúp đỡ?
- Đặt ra mục tiêu phấn đấu, rèn luyện ý chí tự lập để tự tin bước đi trên đôi chân của chính mình.
III. Kết bài
- Khẳng định lại ý nghĩa sâu sắc của câu chuyện mẹ con ốc sên: hãy học cách dựa vào chính mình.
- Bày tỏ cảm xúc, khuyến khích mỗi người tiếp tục suy nghĩ, tự nhắc nhở để mạnh mẽ hơn trên hành trìn