Họ và tên: Ngô Thị Thùy
MSV: 11226193
Lớp chuyên ngành: Marketing 64A
Lớp học phần: Kinh tế vi mô 1 (122) - 11
Đề bài: Anh chị hãy sử dụng lý thuyết CẦU & CO GIÃN để giải thích hiện tượng
“Được mùa không vui”. Nêu một số biện pháp mà chính phủ có thể hỗ trợ cho
người dân.
A.Lý thuyết
I. CẦU (Demand) – hành vi của người mua
1. Cầu (cá nhân): những số lượng hàng hóa hoặc dịch vụ người
mua sẵn sàng khả năng mua các mức giá khác nhau (với giả
định các yếu tố khác giữ nguyên).
2. Cầu (thị trường) = Tổng Cầu cá nhân
3. Lượng cầu (QD): số lượng hàng hóa hay dịch vụ người mua sẵn
sàng và có khả năng mua ở 1 mức giá nhất định.
4. Quy luật về cầu (Luật cầu): Người tiêu dùng sẽ mua nhiều hàng hóa
hoặc dịch vụ hơn nếu như giá của hàng hóa hoặc dịch vụ đó giảm
xuống.
P & Q tỉ lệ nghịch :D
+ P tăng => QDgiảm
+ P giảm => QDtăng
5. Đường cầu (D): dốc xuống
Phương trình: P = a – bQD
6. Hàm cầu tổng quát (6 yếu tố quyết định cầu)
QDx = f (P | n, I, P , E)x y,T
Trong đó:
Px: giá hàng hóa
n: số lượng người mua
I: thu nhập
Py: giá hàng hóa khác
1
T: sở thích
E: kì vọng
II. Cân bằng thị trường / Cung – Cầu
1. Trạng thái cân bằng cung cầu
Cân bằng thị trường một trạng thái tại đó không sức ép làm
đổi giá sản lượng. Tại trạng thái cân bằng này chúng ta giá cân
bằng và lượng cân bằng.
Các lực lượng của thị trường giống như “bàn tay hình” làm
cho người mua người bán phối hợp với nhau để đạt được trạng thái
cân bằng của thị trường.
2. Dư thừa/Thiếu hụt (Surplus/Shortage)
Khi giá của thị trường không bằng với mức giá cân bằng, chúng
sẽ lớn hơn hoặc nhỏ hơn mức giá đó.
Với các mức giá thấp hơn mức giá cân bằng, mức lợi nhuận đối
với các nhà sản xuất sẽ giảm xuống, các nhà sản xuất sẽ ít mong
muốn cung cấp hàng hóa cho thị trường (theo Luật cung). Đồng thời,
khi giá thấp tạo điều kiện cho người tiêu dùng khả năng mua hàng
hóa nhiều hơn (theo Luật cầu). Chính vậy, khoảng cách giữa cung
cầu càng lớn gây lên hiện tượng thiếu hụt trên thị trường. Thiếu hụt
của thị trường kết quả của việc cầu lớn hơn cung một mức giá nào
đó.
Với các mức giá cao hơn mức giá cân bằng, người sản xuất sẽ
mong muốn cung nhiều hàng hóa hơn (theo Luật cung). Đồng thời,
khi giá cao, người tiêu dùng sẽ giảm bớt nhu cầu cảu mình (theo Luật
cầu). Do đó xuất hiện sự thừa trên thị trường. Sự thừa của
thị trường kết quả của việc cung lớn hơn cầu một mức giá nào
đó.
Do vậy, bất cứ khi nào giá thị trường cao hoặc thấp hơn giá cân
bằng thì sẽ xuất hiện sự thừa hoặc thiếu hụt trên thị trường. Để
khắc phục hiện thượng thừa hoặc thiếu hụt này thì người mua
người bán phải tự thay đổi hành vi của họ cho đến khi giá hàng hóa
đạt tới mức giá cân bằng.
2
3. Sự thay đổi của trạng thái cân bằng
Hoạt động tập thể của người mua người bán sẽ hình thành nên
giá cân bằng cho bất cứ loại hàng hóa nào. Tuy nhiên, mức giá cân
bằng này sẽ không phải vĩnh viễn. Mức giá cân bằng này sẽ thay
đổi bất cứ khi nào các đường cung hoặc đường cầu mới xuất hiện.
III. CO GIÃN của CẦU theo GIÁ HÀNG HÓA (EDp)
1. Công thức định nghĩa
EDp =% 𝑡ℎ𝑎𝑦 đổ𝑖 𝑙ượ𝑛𝑔 𝑐ầ𝑢 ℎà𝑛𝑔 ℎó𝑎
% 𝑡ℎ𝑎𝑦 đổ𝑖 𝑔𝑖á ℎà𝑛𝑔 ℎó𝑎
EDp =% ∆𝑄𝐷
% ∆𝑃
2. Công thức tính toán:
EDp = = . (rời rạc)
∆𝑄𝐷
𝑄𝐷
∆𝑃
𝑃
∆𝑄𝐷
∆𝑃
𝑃
𝑄𝐷
= (Q . (liên tục)D)’p
𝑃
𝑄𝐷
Chú ý:
EDp là thước đo KHÔNG đơn vị (chỉ là số tương đối) tính bằng %
EDp <0 (giá tăng -> lượng cầu giảm) (do luật cầu, ΔQ & P trái dấu)
Cho biết khi P tăng/giảm 1% thì Q giảm/tăng ? %D
3. Các giá trị có thể có của E (5 giá trị khác nhau)Dp
3.1. |EDp| >1 >|% ∆𝑄 | |% ∆𝑃|𝐷
Cầu co giãn, đường D dốc, thoải.
Chiến lược về giá để tăng tổng doanh thu TR = PQ: giảm
giá.
3.2. |EDp| <1 <|% ∆𝑄 | |% ∆𝑃|𝐷
Cầu không co giãn, đường D dốc, không thoải
Chiến lược về giá để tăng tổng doanh thu TR = PQ: tăng giá.
3.3. |EDp| = 1 =|% ∆𝑄 | |% ∆𝑃|𝐷
Cầu co giãn đơn vị, đường D là hypebol cân.
3.4. |EDp| = 0 = 0% ∆𝑄𝐷
Cầu hoàn toàn không co giãn, đường D thẳng đứng.
3
3.5. |EDp| = ∞ = 0% ∆𝑃
Cầu hoàn toàn co giãn, đường D nằm ngang.
B. HIỆN TƯỢNG ĐƯỢC MÙA KHÔNG VUI
I. Giải thích hiện tượng
Thông thường, mục tiêu của người nông dân nuôi trồng nông sản được
mùa để gia tăng doanh số thu nhập. Thế nhưng, trên thực tế, tình trạng
“Được mùa không vui” lại một vấn đề khá phổ biến gây buồn phiền đối
với người nông dân.
Hiện tượng “Được mùa không vui” có thể được hiểu là: khi nông sản
được mùa nhưng lại mất giá, chính bởi vậy doanh thu của người nông dân bị
sụt giảm đáng kể. Điều đó dẫn đến sự “không vui” của người nông dân.
Sử dụng thuyết cầu và co giãn có để giải thích cho hiện tượng “Được mùa
không vui” này:
Trước hết, nông sản hay bất cứ sản phẩm trồng trọt nào nói chung của
người nông dân đều được liệt kê vào danh sách . Do đó,hàng hoá thiết yếu
độ co giãn của cầu nông sản theo giá là khá thấp, nói cách khác là cầu nông
sản không co giãn nhiều theo giá.
Hơn nữa, lượng cầu nông sản luôn ở mức tương đối ổn định, ít phụ thuộc
vào giá bán do: Nông sản, hoa quả là hàng hoá tươi, khó tích trữ, thời gian
tiêu thụ ngắn. Do đó, kể cả giá nông sản có thấp, người tiêu dùng cũng sẽ
không mua quá nhiều.
Cũng vì cung tăng mà cầu lại ít thay đổi dẫn đến hiện tượng dư thừa nông
sản, người bán buộc phải hạ giá nông sản để giải quyết dư thừa, P giảm mà Q
tăng không đáng kể nên doanh thu sụt giảm, lợi nhuận thấp.
=> Từ những lý do trên dẫn tới hiện tượng “Được mùa không vui”.
II. Chứng minh hình học
Theo công thức, doanh thu của người nông dân được biểu diễn như sau:
TR= P x Q
Ta có thể biểu diễn qua đồ thị như sau:
4
Giả sử ban đầu thị trường cân bằng tại E1với giá cân bằng P , lượng cân1
bằng Q1. Do được mùa nên cung nông sản tăng, đường cung dịch sang phải từ S1
sang S . Nếu mức giá vẫn duy trì mức P , lượng cung lớn hơn lượng cầu, do đó2 1
xảy ra tình trạng thừa nông sản. Điều này buộc người nông dân phải giảm giá
cho đến khi thị trường đạt điểm cân bằng mới E . Lúc này, giá cân bằng giảm từ P2 1
xuống P , lượng cân bằng tăng từ Q lên Q .2 1 2
Để xem Q hay P thay đổi nhiều hơn, ta xét:
TR .Q1= P1 1=SO.P1.E1.Q1
TR .Q2= P2 2=SO.P2.E2.Q2
Vì nông sản là hàng hóa thiết yếu, cầu ít co giãn nên ta có:
|EDp | = . =.<1
𝑄2−𝑄1
𝑃1 − 𝑃2
𝑃
𝑄
𝑄2−𝑄1
𝑃2−𝑃1
𝑃2+𝑃1
𝑄2+𝑄1
⇔ (Q - Q ) < (P - P2 1)(P +P2 1 1 2)(Q +Q )2 1
⇔ Q - Q + Q - Q . P + Q - Q2.P2 1.P2 2.P1 1.P <Q1 2 1 1.P .P1- Q2 2 1.P2
⇔ Q < Q2.P2 1.P1
⇔ TR < TR2 1
=> Tổng doanh thu nông sản sau khi giảm giá nhỏ hơn trước khi giảm.
=> Hiện tượng “Được mùa không vui”
III. Biện pháp giúp đỡ người nông dân
Thứ nhất, để khắc phục, cần một chiến lược phát triển tổng thể. Trên cơ
sở đó, Nhà nước, mà trước hết là các bộ, ngành cần cơ cấu lại hệ thống tổ
chức và quản lý của từng ngành hàng. Thêm nữa, phải xây dựng và thực hiện
tốt chiến lược phát triển tổng thể cho từng ngành hàng theo từng quy mô và
cấp độ khác nhau (cấp quốc gia, cấp địa phương...). Đồng thời, không ngừng
tham khảo và học tập kinh nghiệm của những nước có những ngành hàng
5
nông sản phát triển như: Thái Lan, Trung Quốc... với một tinh thần thực sự
cầu thị.
Thứ hai, phải làm tốt khâu thị trường, tổ chức lại sản xuất rồi sau đó tiến
hành xây dựng, củng cố thương hiệu nông sản. Bản thân các doanh nghiệp sản
xuất và kinh doanh nông sản cần phải biết nhu cầu của các thị trường một
cách chi tiết, cụ thể và tỉ mỉ; sau đó, tổ chức vùng nguyên liệu, đặt hàng nông
sản xuất giống nào, tỷ lệ thuần bao nhiêu, tiêu chuẩn, dư lượng thuốc trừ
sâu,... rồi xem xét đến giá cả.
Thứ ba, nhanh chóng khắc phục tình trạng ở nhiều địa phương, nông dân
thấy lợi nhuận trước mắt sẵn sàng bỏ quy hoạch, dẫn đến cung vượt cầu.
Thứ tư, tăng cường nghiên cứu, chuyển giao và ứng dụng khoa học công
nghệ, phối hợp với Bộ Khoa học và Công nghệ giải quyết các vấn đề căn cốt
trong chuỗi sản xuất, nhất là công nghệ giống, quy trình và các khâu chế biến,
phân phối với cả 3 nhóm sản phẩm quốc gia, cấp tỉnh, sản phẩm địa phương;
phát triển mạnh nông nghiệp công nghệ cao trong tất cả các lĩnh vực sản xuất
và dịch vụ của ngành.
Thứ năm, tiếp tục huy động các nguồn lực để phát triển kết cấu hạ tầng
nông nghiệp, nông thôn ngày càng hiện đại, đáp ứng yêu cầu của nền sản xuất
hàng hóa quy mô lớn, hội nhập quốc tế; tăng cường năng lực phòng chống,
giảm nhẹ thiên tai và thích ứng với biến đổi khí hậu.
6

Preview text:

Họ và tên: Ngô Thị Thùy MSV: 11226193
Lớp chuyên ngành: Marketing 64A
Lớp học phần: Kinh tế vi mô 1 (122) - 11
Đề bài: Anh chị hãy sử dụng lý thuyết CẦU & CO GIÃN để giải thích hiện tượng
“Được mùa không vui”. Nêu một số biện pháp mà chính phủ có thể hỗ trợ cho người dân. A.Lý thuyết I.
CẦU (Demand) – hành vi của người mua
1. Cầu (cá nhân): là những số lượng hàng hóa hoặc dịch vụ mà người
mua sẵn sàng và có khả năng mua ở các mức giá khác nhau (với giả
định các yếu tố khác giữ nguyên).
2. Cầu (thị trường) = Tổng Cầu cá nhân
3. Lượng cầu (QD): Là số lượng hàng hóa hay dịch vụ mà người mua sẵn
sàng và có khả năng mua ở 1 mức giá nhất định.
4. Quy luật về cầu (Luật cầu): Người tiêu dùng sẽ mua nhiều hàng hóa
hoặc dịch vụ hơn nếu như giá của hàng hóa hoặc dịch vụ đó giảm xuống. P & QDtỉ lệ nghịch : + P tăng => QDgiảm + P giảm => QDtăng
5. Đường cầu (D): dốc xuống Phương trình: P = a – bQD
6. Hàm cầu tổng quát (6 yếu tố quyết định cầu) QDx = f (Px| n, I, Py,T, E) Trong đó: ●Px: giá hàng hóa
●n: số lượng người mua ●I: thu nhập ●Py: giá hàng hóa khác 1 ● T: sở thích ●E: kì vọng II.
Cân bằng thị trường / Cung – Cầu
1. Trạng thái cân bằng cung cầu
Cân bằng thị trường là một trạng thái tại đó không có sức ép làm
đổi giá và sản lượng. Tại trạng thái cân bằng này chúng ta có giá cân
bằng và lượng cân bằng.
Các lực lượng của thị trường giống như “bàn tay vô hình” làm
cho người mua và người bán phối hợp với nhau để đạt được trạng thái
cân bằng của thị trường.
2. Dư thừa/Thiếu hụt (Surplus/Shortage)
Khi giá của thị trường không bằng với mức giá cân bằng, chúng
sẽ lớn hơn hoặc nhỏ hơn mức giá đó.
Với các mức giá thấp hơn mức giá cân bằng, mức lợi nhuận đối
với các nhà sản xuất sẽ giảm xuống, các nhà sản xuất sẽ có ít mong
muốn cung cấp hàng hóa cho thị trường (theo Luật cung). Đồng thời,
khi giá thấp tạo điều kiện cho người tiêu dùng có khả năng mua hàng
hóa nhiều hơn (theo Luật cầu). Chính vì vậy, khoảng cách giữa cung
và cầu càng lớn gây lên hiện tượng thiếu hụt trên thị trường. Thiếu hụt
của thị trường là kết quả của việc cầu lớn hơn cung ở một mức giá nào đó.
Với các mức giá cao hơn mức giá cân bằng, người sản xuất sẽ
mong muốn cung nhiều hàng hóa hơn (theo Luật cung). Đồng thời,
khi giá cao, người tiêu dùng sẽ giảm bớt nhu cầu cảu mình (theo Luật
cầu). Do đó mà xuất hiện sự dư thừa trên thị trường. Sự dư thừa của
thị trường là kết quả của việc cung lớn hơn cầu ở một mức giá nào đó.
Do vậy, bất cứ khi nào giá thị trường cao hoặc thấp hơn giá cân
bằng thì sẽ xuất hiện sự dư thừa hoặc thiếu hụt trên thị trường. Để
khắc phục hiện thượng dư thừa hoặc thiếu hụt này thì người mua và
người bán phải tự thay đổi hành vi của họ cho đến khi giá hàng hóa
đạt tới mức giá cân bằng. 2
3. Sự thay đổi của trạng thái cân bằng
Hoạt động tập thể của người mua và người bán sẽ hình thành nên
giá cân bằng cho bất cứ loại hàng hóa nào. Tuy nhiên, mức giá cân
bằng này sẽ không phải là vĩnh viễn. Mức giá cân bằng này sẽ thay
đổi bất cứ khi nào các đường cung hoặc đường cầu mới xuất hiện. III.
CO GIÃN của CẦU theo GIÁ HÀNG HÓA (EDp) 1. Công thức định nghĩa
EDp =% 𝑡ℎ𝑎𝑦 đổ𝑖 𝑙ượ𝑛𝑔 𝑐ầ𝑢 ℎà𝑛𝑔 ℎó𝑎
% 𝑡ℎ𝑎𝑦 đổ𝑖 𝑔𝑖á ℎà𝑛𝑔 ℎó𝑎 EDp =% ∆𝑄𝐷 % ∆𝑃 2. Công thức tính toán: ∆𝑄𝐷 𝑄 ∆𝑄𝐷 E 𝐷 𝑃 Dp = ∆𝑃 = . (rời rạc) ∆𝑃 𝑄𝐷 𝑃 = (Q 𝑃 D)’p. (liên tục) 𝑄𝐷 Chú ý:
●EDp là thước đo KHÔNG đơn vị (chỉ là số tương đối) tính bằng %
●EDp <0 (giá tăng -> lượng cầu giảm) (do luật cầu, ΔQ & P trái dấu)
●Cho biết khi P tăng/giảm 1% thì QDgiảm/tăng ? %
3. Các giá trị có thể có của EDp (5 giá trị khác nhau) 3.1. |EDp| >1 |% ∆𝑄⇔ 𝐷| > |% ∆𝑃|
⇨Cầu co giãn, đường D dốc, thoải.
⇨Chiến lược về giá để tăng tổng doanh thu TR = PQ: giảm giá. 3.2. |EDp| <1 |% ∆𝑄⇔ 𝐷| < |% ∆𝑃|
⇨Cầu không co giãn, đường D dốc, không thoải
⇨Chiến lược về giá để tăng tổng doanh thu TR = PQ: tăng giá. 3.3. |EDp| = 1 |% ∆𝑄⇔ 𝐷| = |% ∆𝑃|
⇨Cầu co giãn đơn vị, đường D là hypebol cân. 3.4. |EDp| = 0 = 0 ⇔ % ∆𝑄𝐷
⇨Cầu hoàn toàn không co giãn, đường D thẳng đứng. 3 3.5. |EDp| = ∞ ⇔ % ∆𝑃 = 0
⇨Cầu hoàn toàn co giãn, đường D nằm ngang.
B. HIỆN TƯỢNG ĐƯỢC MÙA KHÔNG VUI I. Giải thích hiện tượng
Thông thường, mục tiêu của người nông dân là nuôi trồng nông sản được
mùa để gia tăng doanh số và thu nhập. Thế nhưng, trên thực tế, tình trạng
“Được mùa không vui” lại là một vấn đề khá phổ biến và gây buồn phiền đối với người nông dân.
Hiện tượng “Được mùa không vui” có thể được hiểu là: khi nông sản
được mùa nhưng lại mất giá, chính bởi vậy doanh thu của người nông dân bị
sụt giảm đáng kể. Điều đó dẫn đến sự “không vui” của người nông dân.
Sử dụng thuyết cầu và co giãn có để giải thích cho hiện tượng “Được mùa không vui” này:
Trước hết, nông sản hay bất cứ sản phẩm trồng trọt nào nói chung của
người nông dân đều được liệt kê vào danh sách hàng hoá thiết yếu. Do đó,
độ co giãn của cầu nông sản theo giá là khá thấp, nói cách khác là cầu nông
sản không co giãn nhiều theo giá.
Hơn nữa, lượng cầu nông sản luôn ở mức tương đối ổn định, ít phụ thuộc
vào giá bán do: Nông sản, hoa quả là hàng hoá tươi, khó tích trữ, thời gian
tiêu thụ ngắn. Do đó, kể cả giá nông sản có thấp, người tiêu dùng cũng sẽ không mua quá nhiều.
Cũng vì cung tăng mà cầu lại ít thay đổi dẫn đến hiện tượng dư thừa nông
sản, người bán buộc phải hạ giá nông sản để giải quyết dư thừa, P giảm mà Q
tăng không đáng kể nên doanh thu sụt giảm, lợi nhuận thấp.
=> Từ những lý do trên dẫn tới hiện tượng “Được mùa không vui”. II. Chứng minh hình học
Theo công thức, doanh thu của người nông dân được biểu diễn như sau: TR= P x Q
Ta có thể biểu diễn qua đồ thị như sau: 4
Giả sử ban đầu thị trường cân bằng tại E1với giá cân bằng là P , 1 lượng cân
bằng là Q1. Do được mùa nên cung nông sản tăng, đường cung dịch sang phải từ S1 sang S .
2 Nếu mức giá vẫn duy trì ở mức P1, lượng cung lớn hơn lượng cầu, do đó
xảy ra tình trạng dư thừa nông sản. Điều này buộc người nông dân phải giảm giá
cho đến khi thị trường đạt điểm cân bằng mới E .
2 Lúc này, giá cân bằng giảm từ P1
xuống P , lượng cân bằng tăng từ Q 2 lên Q 1 . 2
Để xem Q hay P thay đổi nhiều hơn, ta xét: TR1= P1.Q1=SO.P1.E1.Q1 TR2= P2.Q2=SO.P2.E2.Q2
Vì nông sản là hàng hóa thiết yếu, cầu ít co giãn nên ta có: |E 𝑄2−𝑄1 𝑃 𝑄2−𝑄1 𝑃2+𝑃1 Dp | = . =.<1 𝑃1 − 𝑃2 𝑄 𝑃2−𝑃1 𝑄2+𝑄1
⇔ (Q2- Q1)(P2+P1) < (P1- P2)(Q2+Q1)
⇔ Q2.P2- Q1.P2+ Q2.P1- Q1.P1⇔ Q2.P2< Q1.P1 ⇔ TR2< TR1
=> Tổng doanh thu nông sản sau khi giảm giá nhỏ hơn trước khi giảm.
=> Hiện tượng “Được mùa không vui” III.
Biện pháp giúp đỡ người nông dân
Thứ nhất, để khắc phục, cần một chiến lược phát triển tổng thể. Trên cơ
sở đó, Nhà nước, mà trước hết là các bộ, ngành cần cơ cấu lại hệ thống tổ
chức và quản lý của từng ngành hàng. Thêm nữa, phải xây dựng và thực hiện
tốt chiến lược phát triển tổng thể cho từng ngành hàng theo từng quy mô và
cấp độ khác nhau (cấp quốc gia, cấp địa phương...). Đồng thời, không ngừng
tham khảo và học tập kinh nghiệm của những nước có những ngành hàng 5
nông sản phát triển như: Thái Lan, Trung Quốc... với một tinh thần thực sự cầu thị.
Thứ hai, phải làm tốt khâu thị trường, tổ chức lại sản xuất rồi sau đó tiến
hành xây dựng, củng cố thương hiệu nông sản. Bản thân các doanh nghiệp sản
xuất và kinh doanh nông sản cần phải biết nhu cầu của các thị trường một
cách chi tiết, cụ thể và tỉ mỉ; sau đó, tổ chức vùng nguyên liệu, đặt hàng nông
sản xuất giống nào, tỷ lệ thuần bao nhiêu, tiêu chuẩn, dư lượng thuốc trừ
sâu,... rồi xem xét đến giá cả.
Thứ ba, nhanh chóng khắc phục tình trạng ở nhiều địa phương, nông dân
thấy lợi nhuận trước mắt sẵn sàng bỏ quy hoạch, dẫn đến cung vượt cầu.
Thứ tư, tăng cường nghiên cứu, chuyển giao và ứng dụng khoa học công
nghệ, phối hợp với Bộ Khoa học và Công nghệ giải quyết các vấn đề căn cốt
trong chuỗi sản xuất, nhất là công nghệ giống, quy trình và các khâu chế biến,
phân phối với cả 3 nhóm sản phẩm quốc gia, cấp tỉnh, sản phẩm địa phương;
phát triển mạnh nông nghiệp công nghệ cao trong tất cả các lĩnh vực sản xuất và dịch vụ của ngành.
Thứ năm, tiếp tục huy động các nguồn lực để phát triển kết cấu hạ tầng
nông nghiệp, nông thôn ngày càng hiện đại, đáp ứng yêu cầu của nền sản xuất
hàng hóa quy mô lớn, hội nhập quốc tế; tăng cường năng lực phòng chống,
giảm nhẹ thiên tai và thích ứng với biến đổi khí hậu. 6