10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
Theo Loder ông không đồng tình với ý kiến của Tòa án vẻ như sự tranh
chấp này không phù hợp với tinh thần của luật pháp quốc tế. Thổ Nhĩ Kỳ tuyên
bố họ có quyền xét xử bên ngoài lãnh thổ của mình lý do không có quy định
nào của luật quốc tế nghiêm cấm họ làm điều này. Luật hình sự của một quốc
gia trước hết áp dụng cho tất cả mọi người trong lãnh thổ của quốc gia đó, dù là
công dân hay người nước ngoài vì quyền tài phán đối với lãnh thổ của quốc gia
đó là một thuộc tính của chủ quyền quốc gia đó. Luật hình sự của một quốc gia
có thể áp dụng cho các hành vi phạm tội do công dân của quốc gia đó thực hiện
nước ngoài, những công dân đó phải tuân theo luật pháp của quốc gia họ;
nhưng không thể áp dụng cho hành vi phạm tội do người nước ngoài thực
hiện trên lãnh thổ nước ngoài không xâm phạm chủ quyền của quốc gia
nước ngoài liên quan, quốc gia ban hành luật không thẩm quyền xét xử.
Luật như vậy cũng không thể mở rộng trong lãnh thổ của quốc gia ban hành
luật đó đối với hành vi phạm tội do người nước ngoài thực hiện nước ngoài
nếu người đó tình cờ có mặt ở lãnh thổ này sau khi thực hiện hành vi phạm tội,
vì hành vi phạm tội chưa được thực hiện trong khu vực chủ đề thuộc quyền tài
phán của quốc gia đó sự mặt sau đó của người tội không thể tác
dụng mở rộng quyền tài phán của quốc gia đó. Đối với Loder vẻ ràng
rằng đóhệ quả hợp của nguyên tắcbản đã nêu trên. Tuy nhiên cũng
rõ ràng là hậu quả này có thể bị bỏ qua bởi một số công ước có tác dụng ngược
lại hoẵ bởi một số ngoại lệ nói chung và thậm chí được luật pháp quốc tế ngầm
thừa nhận. Tuy nhiên, giống như tất cả các trường hợp ngoại lệ, ngoại lệ đó
phải được hiểu một cách nghiêm ngặt không thể thay thế cho quy tắc đã
được thiết lập rõ ràng mà nó là một ngoại lệ.
Hiện nay, quy tắc này đã dần dần trải qua một sự sửa đổi quan trọng trong
luật pháp của phần lớn các quốc gia văn minh, một sự sửa đổi dường như
không gặp phải sự phản đối nào thể được coi đã được chấp nhận.
Việc sửa đổi này xu hướng ngoại trừ quy tắc nghiêm ngặt điều chỉnh
quyền tài phán đối với các hành vi phạm tội do người nước ngoài thực hiện
ớc ngoài, trong chừng mực chúng nhằm vào chính Nhà nước hoặc
chống lại sự an toàn hoặc tín dụng của nó. Quốc gia bị thiệt hại thể xét
xử những người tôi theo luật của mình nếu họ tình cờ mặt trên lãnh
thổ của mình hoặc nếu cần thiết có thể yêu cầu dẫn độ họ.
Ngoài ngoại lệ này thì quy tắc vẫn đúng.
Cái gọi là hệ thống "bảo vệ" mà Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố có quyền áp dụng
tương đương với việc bãi bỏ chính quy tắc này, còn rất xa mới được đại đa
số các quốc gia chấp nhận và theo quan điểm của tôi không phù hợp với
luật pháp quốc tế tích cực.
Hành vi phạm tội bị cáo buộc mà Thổ Nhĩ Kỳ buộc tội trung úy Demons cụ
thể là tội ngộ sát không tự nguyện, không thuộc phạm vi ngoại lệ Loder
đã đề cập. Thổ Nhĩ Kỳ thừa nhận rằng họ đang áp dụng cái gọi hệ thống
"bảo vệ" theo luật của mình quốc gia này cho rằng họ được phép làm
10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
như vậy không thấy quy tắc nào cấm làm như vậy. Từ những điều đã
nói ở trên, Loder cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ phải bị coi đã hành động trái với
các nguyên tắc của luật pháp quốc tế. Tòa án đã nhận thức được một sự việc
rõ ràng họ phải đưa ra phán quyết về một trường hợp cụ thể.
10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
Vụ việc này vụ va chạm giữa tàu của Pháp tàu Lotus Boz-Kourt của
Thổ Nhĩ Kỳ Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố rằng cả hai tàu do điều hướng bị lỗi nên.
cùng chịu trách nhiệm về vụ va chạm này. Hậu quả của vụ va chạm
tàu bị chìm, một số thành viên phi hành đoàn hành khách bịBoz-Kourt
chết đuối. Thổ Nhĩ Kỳ lập luận, từ những sự thật này rằng trung úy Demons
- người canh gác trên tàu phạm tội ngộ sát anh ta phải chịu tráchLotus,
nhiệm về cái chết của những người nói trên. Thổ Nhĩ Kỳ cho rằng hành vi
phạm tội này xảy ra trên tàu bởi vì ở đó người ta cảm nhận đượcBoz-Kourt
hậu quả của hành vi sơ suất. Do đó, họ cho rằng vụ việc xảy ra trên tàu Thổ
Nhĩ Kỳ nên Demons phải tuân theo thẩm quyền của Tòa án Thổ Nhĩ Kỳ.
Theo quan điểm của Loder nếu lập luận này đúng đắn thì trên thực tế, suy
luận được đưa ra từ đó đúng và lời buộc tội đã hành động trái ngược với
các nguyên tắc của luật pháp quốc tế ngay lập tức bị áp dụng mọi quốc
gia đều quyền truy tố kết án bất kỳ người nước ngoài nào phạm tội
trong lãnh thổ của mình. tàu phải được coi lãnh thổ củaBoz-Kourt
Thổ Nhĩ Kỳ. Do đó, vấn đề địa điểm hóa của hành vi phạm tội có tầm quan
trọng đặc biệt đối với việc đưa ra quyết định giải quyết tranh chấp trước
Tòa án. Rõ ràng nơi xảy ra hành vi phạm tội nhất thiết phải nơi người có
tội khi thực hiện hành vi đó. Giả định rằng nơi phát sinh hiệu lực là nơi thực
hiện hành vi trong mọi trường hợp đều là hư cấu về mặt pháp lý. Tuy nhiên,
điều hợp khi hành động tác dụng của không thể phân biệt được,
khi giữa chúng có mối quan hệ trực tiếp; chẳng hạn, một phát súng bắn vào
một người ở bên kia biên giới; một bưu kiện chứa một cỗ máy địa ngục có ý
định phát nổ khi được người nhận mở ra. Trong những trường hợp như
vậy, tác giả của tội ác ý định gây thương tích một nơi khác ngoài nơi
mình đang ở. Nhưng vụ việc Tòa án phải xem xét không giống với
những trường hợp này. Sĩ quan của người chưa bao giờ đặt chân lênLotus,
tàu không làm bị thương bất kỳ ai anh ta cũng không ýBoz-Kourt,
định như vậy. Các chuyển động được thực hiện trong quá trình điều khiển
tàu chỉ nhằm mục đích tránh tai nạn. Chỉ cuộc điều tra của các chuyên
gia hải quân về hoàn cảnh này mới thể cho thấy liệu cách thức điều
hướng của con tàu bị coi trái với quy định hay do suất một khía
cạnh nào đó hay không, hoặc liệu hành động không lường trước được của
tàu kia góp phần gây ra tai nạn hay không—và cuộc điều tra này chỉ
vấn đề của cơ quan hải quân của nước có người chịu trách nhiệm điều khiển
con tàu. Trong những trường hợp này, đối với tôi, vẻ như sự cấu về
mặt pháp lý theo đó hành vi được cho là đã được thực hiện tại nơi phát sinh
hiệu lực phải bị loại bỏ.
Thổ Nhĩ Kỳ tìm cách đặt sở quyền tài phán của mình dựa trên cáo buộc
về “mối liên hệ” giữa hoạt động của hai tàu. Trên thực tế, quốc gia này
tuyên bố rằng tội ngộ sát không tự nguyện, được gán cho M. Demons,
"mối liên hệ" với cáo buộc tương tự đối với thuyền trưởng(connexe)
của tòa án Thổ Nhĩ Kỳ thẩm quyền xét xử đối với vấn đềBoz-Kourt
này. Lập luận này cũng không sở. không giống như “sựSự đồng thời
kết nối”. Chuyển động của hai tàu độc lập với nhau: sĩ quan chỉ huy tàu kia
10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
thậm chí còn không biết được chuyển động của mỗi tàu. Kết quả của cả hai
chuyển động thể sự va chạm, nhưng giữa chúng không một loại
“mối liên hệ” nào. Các thủ tục tố tụng phải được tiến hành trong cả hai
trường hợp trước khi chúng thể được kết nối trên sở mối liên hệ giữa
chúng việc liên kết sẽ chỉ thể thực hiện được nếu thẩm(connexité).
phán đưa ra các nguyên nhân liên quan thẩm quyền đối với từng nguyên
nhân riêng biệt. Việc kết nối trên sở "mối liên hệ" là một thủ tục tố tụng
theo luật thành phố; "sự kết nối" không tạo ra Quy tắcquyền tài phán.
chung rằng luật hình sự của một quốc gia mất hiệu lực và khả năng áp dụng
đối với hành vi phạm tội của người nước ngoài trên lãnh thổ nước ngoài,
một quy tắc bắt nguồn từ nguyên tắc bản về chủ quyền độc lập của
các quốc gia, thực tế đã trải qua những sửa đổi và có được thực hiện với các
ngoại lệ hạn chế phạm vi của bằng sự đồng ý chung của các Quyền lực
khác nhau trong phạm vi lãnh thổ được gọi chính xác liên quan. Nhưng
theo quan điểm được chấp nhận rộng rãi thì điều này không đúng đối với
biển cả. đó, luật treo cờ và quyền tài phán quốc gia vẫn giữ quyền không
thể tranh cãi của mình trong việc loại trừ tất cả luật pháp hoặc quyền tài
phán nước ngoài. Tôi đặc biệt nhấn mạnh từ “nước ngoài”. Một người
tội trên một con tàu treo cờ của một Quốc gia không phải quốc gia
người đó lòng trung thành, tất nhiên thể bị Quốc gia người đó
công dân truy tố kết án. Trong trường hợp đó, nhưng chỉ khi đó, sẽ
thẩm quyền đồng thời. Nhưng đó không phải trường hợp của Demon. Một
tàu buôn một thực thể hoàn chỉnh, được tổ chức kỷ luật phù hợp với
pháp luật, chịu sự kiểm soát của quốc gia treo cờ xét đến việc
không toàn bộ chủ quyền lãnh thổ trên biển cả thì đó điều đương
nhiên. rằng liên quan đến luật hình sự, thực thể này phải thuộc thẩm quyền
của Quốc gia đó. Điều này áp dụng có hiệu lực đặc biệt đối với vụ việc hiện
đang được Tòa án đưa ra. Lời buộc tội chống lại Trung úy Demons trong
khi điều hướng con tàu của mình, anh ta đã ra lệnh thực hiện một thao tác
sai. Các quy tắc hàng hải mà anh ta buộc phải tuân theo là những quy tắc có
trong quy định quốc gia của anh ta. Ông chịu trách nhiệm trước chính
quyền quốc gia của mình về việc tuân thủ các quy tắc này. quan chức
năng này chỉ quyền xem xét liệu viên chức đó tuân thủ các quy định
này hay không, liệu anh ta thực hiện nhiệm vụ của mình hay không,
nếu không, liệu anh ta bỏ những quy định đó hay không.tuân thủ đến
mức phải chịu trách nhiệm hình sự. Do đó, đối với tôi, vẻ như Thổ Nhĩ
Kỳ, khi tự cho mình có quyền tài phán đối với hành vi của một sĩ quan nước
ngoài đang làm nhiệm vụ trên biển cả trên một con tàu mang cờ nước ngoài,
đã hành động trái với nguyên tắc luật pháp quốc tế nêu trên.
những do này, tôi rất tiếc rằng tôi không thể đồng tình với Tòa án
trong phán quyết hiện tại.
10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
1. Nhận định sai. Không phải mọi quan hệ xuyên biên giới đều thuộc đối
tượng điều chỉnh của luật quốc tế mà chỉ có các quan hệ xuyên biên giới phát
sinh giữa các chủ thể do luật quốc tế điều chỉnh: như quan hệ giữa các quốc
gia hoặc các thực thể quốc tế khác như các tổ chức liên quốc gia, các dân tộc
đang đấu tranh giành độc lập nảy sinh trong lĩnh vực (chính trị, kinh tế,
hội) của đời sống.
2. Nhận định đúng.
3. Ngoài phương pháp thỏa thuận trên sở tự nguyện bình đẳng thì trong
những trường hợp cần thiết, các chủ thể của luật quốc tế có thể dùng phương
pháp cưỡng chế, cân thiệp riêng lẻ hay tập thể phù hợp với các quy định của
luật quốc tế.can thiệp riêng lẻ biện pháp cưỡng chế do một chủ thể thuẹc
hiện nhằm trừng trị chủ thể có hành ci vi phạm (như đáp trả quân sự của quốc
gia bị xâm lược). cưỡng chế tập thể là biện pháp cưỡng chế do nhiều chủ thể
thực hiện (thường do một nhóm quốc gia hoặc một tổ chức quốc tế đoàn kết
với quốc gia để áp dụng các biện pháp trừng trị đối với quốc giacó hành vi vi
phạm. Điều 41 Hiến chương liên hợp quốc năm 1945 quy định mootj số biện
pháp cưỡng chế phi vuc trang: trùng phạt kinh tế, cắt đứt quan hệ ngoại giao.
Phong tỏa cảng biển, đường biển, đường không, bưu chính,...
4. Nhận định sai. Luật quốc tế là một hệ thống pháp luật độc lập, tồn tại song
song với hệ thống pháp luật quốc gia chứ không nằm trong hệ thống pháp
luật quốc gia. Bởi so với hệ thống pháp luật của quốc gia thì luật quốc tế
những đặc thù bản các dấu hiệu của luật quốc gia không có. Tuy
nhiên, giữa luật quốc tế và luật quốc gia lại có mối quan hệ qua lại, tương hỗ,
tác động lẫn nhau, thúc đẩy nhau cùng phát triển, trong đó luật quốc tế có ưu
thế hơn so với luật quốc gia. Điều này được khẳng định trong Hiến pháp hoặc
các đạo luật quy định về việc áp dụng các quy phạm của điều ước quốc tế
trong trường hợp có sự khác biệt giữa quy phạm này với quy định tương ứng
của pháp luật quốc gia. Chẳng hạn như theo quy định tại khoản 1 Điều 6 Luật
điều ước quốc tế 2016 thì trong trường hợpVPQPPL của VN ĐƯQT
VN là thành viên có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng quy
định của ĐƯQT đó, trừ Hiến pháp --> pháp luật vẫn sự độc lập nhất định
so với ĐƯQT.
5. Nhận định sai. Trong pháp luật quốc tế không có một hệ thống các cơ quan
chuyên biệt tập trung làm nhiệm vụ bảo đảm thi hành luật quốc tế. Mặt
khác, hệ thống các nguyên tắc quy phạm của luật quốc tế do chính các
quốc gia các chủ thể khác của luật quốc tế xây dựng nên trên sơt tự
nguyện, thông qua đấu tranh thương lượng. Chính vậy, việc cưỡng chế
thi hành pháp luật quốc tế nếu có cũng phải do chính các quốc gia và các chủ
thể khác của luật quốc tế thực hiện. Do đó, không thể cho rằng trong luật
quốc tế thì chính các chủ thể của luật quốc tế sẽ tiến hành áp dụng các biện
pháp cưỡng chế (bao gồm các biện pháp chế tài thể hoặc tập thể) nhằm
đảm bảo thi hành luật quốc tế (Điều 41, 42, 51 Hiến chương Liên hợp quốc).
6. Nhận định sai. Chủ thể của luậtquốc tế bao gồm: quốc gia, tổ chức quốc tế
liên chính phủ, các dân tộc đang đấu tranh giành quyền tự quyết các chủ
thể đặc biệt (Hồng Kông, Ma Cao, Tòa thánh Vtican..). Do đó, không phải
chủ thể của luật quốc tế bắt buộc phải những thực thểchủ quyền. Theo
10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
đó, tổ chức quốc tế liên chính phủ được biết đến với cách chủ thể phái
sinh, thứ sinh không chủ quyền tổ chức liên chính phủ được thành lập
do sự thỏa thuận của các quốc gia, tư cách chủ thể của các tổ chức liên chính
phủ từ thời điểm các văn bản, hiến chương, điều phát sinh hiệu lực.
chủ thể hạn chế luật quốc tế đồng thời cũng chủ thể chuyên biệt do các tổ
chức này chỉ thể tham gia thực hiện các quan hệ quốc tế giới hạn trong
phạm vi mà các nước thành viên mà các nước thành viên trao cho họ.
7.
8.
9. Nhận định sai. Chẳng hạn, trong tuyên bố Montevideo năm 1993 về quyền
nhiệm vụ của quốc gia ghi “sự tồn tại chính trị của quốc gia không
phụ thuộc vào việc các quốc gia khác có công nhận quốc gia này hay không.
Ngay cả khi chưa có quốc gí nào công nhận quốc gia mới ra đời này thì quốc
gia này vẫn quyền bảo vệ sự độc lập toàn vẹn lãnh thổ của mình, được
bảo đảm quyền tự quyết của mình, thực hiện quyền lực tối cao trên lãnh thổ
nước mình”.
10.
10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu

Preview text:

10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
Theo Loder ông không đồng tình với ý kiến của Tòa án và có vẻ như sự tranh
chấp này không phù hợp với tinh thần của luật pháp quốc tế. Thổ Nhĩ Kỳ tuyên
bố họ có quyền xét xử bên ngoài lãnh thổ của mình vì lý do không có quy định
nào của luật quốc tế nghiêm cấm họ làm điều này. Luật hình sự của một quốc
gia trước hết áp dụng cho tất cả mọi người trong lãnh thổ của quốc gia đó, dù là
công dân hay người nước ngoài vì quyền tài phán đối với lãnh thổ của quốc gia
đó là một thuộc tính của chủ quyền quốc gia đó. Luật hình sự của một quốc gia
có thể áp dụng cho các hành vi phạm tội do công dân của quốc gia đó thực hiện
ở nước ngoài, vì những công dân đó phải tuân theo luật pháp của quốc gia họ;
nhưng nó không thể áp dụng cho hành vi phạm tội do người nước ngoài thực
hiện trên lãnh thổ nước ngoài mà không xâm phạm chủ quyền của quốc gia
nước ngoài liên quan, vì quốc gia ban hành luật không có thẩm quyền xét xử.
Luật như vậy cũng không thể mở rộng trong lãnh thổ của quốc gia ban hành
luật đó đối với hành vi phạm tội do người nước ngoài thực hiện ở nước ngoài
nếu người đó tình cờ có mặt ở lãnh thổ này sau khi thực hiện hành vi phạm tội,
vì hành vi phạm tội chưa được thực hiện trong khu vực chủ đề thuộc quyền tài
phán của quốc gia đó và sự có mặt sau đó của người có tội không thể có tác
dụng mở rộng quyền tài phán của quốc gia đó. Đối với Loder có vẻ rõ ràng
rằng đó là hệ quả hợp lý của nguyên tắc cơ bản đã nêu ở trên. Tuy nhiên cũng
rõ ràng là hậu quả này có thể bị bỏ qua bởi một số công ước có tác dụng ngược
lại hoẵ bởi một số ngoại lệ nói chung và thậm chí được luật pháp quốc tế ngầm
thừa nhận. Tuy nhiên, giống như tất cả các trường hợp ngoại lệ, ngoại lệ đó
phải được hiểu một cách nghiêm ngặt và không thể thay thế cho quy tắc đã
được thiết lập rõ ràng mà nó là một ngoại lệ.
Hiện nay, quy tắc này đã dần dần trải qua một sự sửa đổi quan trọng trong
luật pháp của phần lớn các quốc gia văn minh, một sự sửa đổi dường như
không gặp phải sự phản đối nào và có thể được coi là đã được chấp nhận.
Việc sửa đổi này có xu hướng ngoại trừ quy tắc nghiêm ngặt điều chỉnh
quyền tài phán đối với các hành vi phạm tội do người nước ngoài thực hiện
ở nước ngoài, trong chừng mực chúng nhằm vào chính Nhà nước hoặc
chống lại sự an toàn hoặc tín dụng của nó. Quốc gia bị thiệt hại có thể xét
xử những người có tôi theo luật của mình nếu họ tình cờ có mặt trên lãnh
thổ của mình hoặc nếu cần thiết có thể yêu cầu dẫn độ họ.
Ngoài ngoại lệ này thì quy tắc vẫn đúng.
Cái gọi là hệ thống "bảo vệ" mà Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố có quyền áp dụng và
tương đương với việc bãi bỏ chính quy tắc này, còn rất xa mới được đại đa
số các quốc gia chấp nhận và theo quan điểm của tôi là không phù hợp với
luật pháp quốc tế tích cực.
Hành vi phạm tội bị cáo buộc mà Thổ Nhĩ Kỳ buộc tội trung úy Demons cụ
thể là tội ngộ sát không tự nguyện, không thuộc phạm vi ngoại lệ mà Loder
đã đề cập. Thổ Nhĩ Kỳ thừa nhận rằng họ đang áp dụng cái gọi là hệ thống
"bảo vệ" theo luật của mình và quốc gia này cho rằng họ được phép làm 10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
như vậy vì không có thấy quy tắc nào cấm làm như vậy. Từ những điều đã
nói ở trên, Loder cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ phải bị coi là đã hành động trái với
các nguyên tắc của luật pháp quốc tế. Tòa án đã nhận thức được một sự việc
rõ ràng họ phải đưa ra phán quyết về một trường hợp cụ thể. 10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
Vụ việc này là vụ va chạm giữa tàu Lotus của Pháp và tàu Boz-Kourt của
Thổ Nhĩ Kỳ. Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố rằng cả hai tàu do điều hướng bị lỗi nên
cùng chịu trách nhiệm về vụ va chạm này. Hậu quả của vụ va chạm là
tàu Boz-Kourt bị chìm, một số thành viên phi hành đoàn và hành khách bị
chết đuối. Thổ Nhĩ Kỳ lập luận, từ những sự thật này rằng trung úy Demons
- người canh gác trên tàu Lotus, phạm tội ngộ sát và anh ta phải chịu trách
nhiệm về cái chết của những người nói trên. Thổ Nhĩ Kỳ cho rằng hành vi
phạm tội này xảy ra trên tàu Boz-Kourt bởi vì ở đó người ta cảm nhận được
hậu quả của hành vi sơ suất. Do đó, họ cho rằng vụ việc xảy ra trên tàu Thổ
Nhĩ Kỳ nên Demons phải tuân theo thẩm quyền của Tòa án Thổ Nhĩ Kỳ.
Theo quan điểm của Loder nếu lập luận này đúng đắn thì trên thực tế, suy
luận được đưa ra từ đó là đúng và lời buộc tội đã hành động trái ngược với
các nguyên tắc của luật pháp quốc tế ngay lập tức bị áp dụng vì mọi quốc
gia đều có quyền truy tố và kết án bất kỳ người nước ngoài nào phạm tội
trong lãnh thổ của mình. Và tàu Boz-Kourt phải được coi là lãnh thổ của
Thổ Nhĩ Kỳ. Do đó, vấn đề địa điểm hóa của hành vi phạm tội có tầm quan
trọng đặc biệt đối với việc đưa ra quyết định giải quyết tranh chấp trước
Tòa án. Rõ ràng nơi xảy ra hành vi phạm tội nhất thiết phải là nơi người có
tội khi thực hiện hành vi đó. Giả định rằng nơi phát sinh hiệu lực là nơi thực
hiện hành vi trong mọi trường hợp đều là hư cấu về mặt pháp lý. Tuy nhiên,
điều hợp lý là khi hành động và tác dụng của nó không thể phân biệt được,
khi giữa chúng có mối quan hệ trực tiếp; chẳng hạn, một phát súng bắn vào
một người ở bên kia biên giới; một bưu kiện chứa một cỗ máy địa ngục có ý
định phát nổ khi được người nhận nó mở ra. Trong những trường hợp như
vậy, tác giả của tội ác có ý định gây thương tích ở một nơi khác ngoài nơi
mình đang ở. Nhưng vụ việc mà Tòa án phải xem xét không giống với
những trường hợp này. Sĩ quan của Lotus, người chưa bao giờ đặt chân lên
tàu Boz-Kourt, không làm bị thương bất kỳ ai và anh ta cũng không có ý
định như vậy. Các chuyển động được thực hiện trong quá trình điều khiển
tàu chỉ nhằm mục đích tránh tai nạn. Chỉ có cuộc điều tra của các chuyên
gia hải quân về hoàn cảnh này mới có thể cho thấy liệu cách thức điều
hướng của con tàu có bị coi là trái với quy định hay do sơ suất ở một khía
cạnh nào đó hay không, hoặc liệu hành động không lường trước được của
tàu kia có góp phần gây ra tai nạn hay không—và cuộc điều tra này chỉ là
vấn đề của cơ quan hải quân của nước có người chịu trách nhiệm điều khiển
con tàu. Trong những trường hợp này, đối với tôi, có vẻ như sự hư cấu về
mặt pháp lý theo đó hành vi được cho là đã được thực hiện tại nơi phát sinh
hiệu lực phải bị loại bỏ.
Thổ Nhĩ Kỳ tìm cách đặt cơ sở quyền tài phán của mình dựa trên cáo buộc
về “mối liên hệ” giữa hoạt động của hai tàu. Trên thực tế, quốc gia này
tuyên bố rằng tội ngộ sát không tự nguyện, được gán cho M. Demons, có
"mối liên hệ" (connexe) với cáo buộc tương tự đối với thuyền trưởng
của Boz-Kourt và tòa án Thổ Nhĩ Kỳ có thẩm quyền xét xử đối với vấn đề
này. Lập luận này cũng không có cơ sở. Sự đồng thời không giống như “sự
kết nối”. Chuyển động của hai tàu độc lập với nhau: sĩ quan chỉ huy tàu kia 10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
thậm chí còn không biết được chuyển động của mỗi tàu. Kết quả của cả hai
chuyển động có thể là sự va chạm, nhưng giữa chúng không có một loại
“mối liên hệ” nào. Các thủ tục tố tụng phải được tiến hành trong cả hai
trường hợp trước khi chúng có thể được kết nối trên cơ sở mối liên hệ giữa
chúng (connexité). Và việc liên kết sẽ chỉ có thể thực hiện được nếu thẩm
phán đưa ra các nguyên nhân liên quan có thẩm quyền đối với từng nguyên
nhân riêng biệt. Việc kết nối trên cơ sở "mối liên hệ" là một thủ tục tố tụng
theo luật thành phố; "sự kết nối" không tạo ra quyền tài phán. Quy tắc
chung rằng luật hình sự của một quốc gia mất hiệu lực và khả năng áp dụng
đối với hành vi phạm tội của người nước ngoài trên lãnh thổ nước ngoài,
một quy tắc bắt nguồn từ nguyên tắc cơ bản về chủ quyền và độc lập của
các quốc gia, thực tế đã trải qua những sửa đổi và có được thực hiện với các
ngoại lệ hạn chế phạm vi của nó bằng sự đồng ý chung của các Quyền lực
khác nhau trong phạm vi lãnh thổ được gọi chính xác có liên quan. Nhưng
theo quan điểm được chấp nhận rộng rãi thì điều này không đúng đối với
biển cả. Ở đó, luật treo cờ và quyền tài phán quốc gia vẫn giữ quyền không
thể tranh cãi của mình trong việc loại trừ tất cả luật pháp hoặc quyền tài
phán nước ngoài. Tôi đặc biệt nhấn mạnh từ “nước ngoài”. Một người có
tội trên một con tàu treo cờ của một Quốc gia không phải là quốc gia mà
người đó có lòng trung thành, tất nhiên có thể bị Quốc gia mà người đó là
công dân truy tố và kết án. Trong trường hợp đó, nhưng chỉ khi đó, sẽ có
thẩm quyền đồng thời. Nhưng đó không phải trường hợp của Demon. Một
tàu buôn là một thực thể hoàn chỉnh, được tổ chức và kỷ luật phù hợp với
pháp luật, chịu sự kiểm soát của quốc gia mà nó treo cờ và xét đến việc
không có toàn bộ chủ quyền lãnh thổ trên biển cả thì đó là điều đương
nhiên. rằng liên quan đến luật hình sự, thực thể này phải thuộc thẩm quyền
của Quốc gia đó. Điều này áp dụng có hiệu lực đặc biệt đối với vụ việc hiện
đang được Tòa án đưa ra. Lời buộc tội chống lại Trung úy Demons là trong
khi điều hướng con tàu của mình, anh ta đã ra lệnh thực hiện một thao tác
sai. Các quy tắc hàng hải mà anh ta buộc phải tuân theo là những quy tắc có
trong quy định quốc gia của anh ta. Ông chịu trách nhiệm trước chính
quyền quốc gia của mình về việc tuân thủ các quy tắc này. Cơ quan chức
năng này chỉ có quyền xem xét liệu viên chức đó có tuân thủ các quy định
này hay không, liệu anh ta có thực hiện nhiệm vụ của mình hay không, và
nếu không, liệu anh ta có bỏ bê những quy định đó hay không.tuân thủ đến
mức phải chịu trách nhiệm hình sự. Do đó, đối với tôi, có vẻ như Thổ Nhĩ
Kỳ, khi tự cho mình có quyền tài phán đối với hành vi của một sĩ quan nước
ngoài đang làm nhiệm vụ trên biển cả trên một con tàu mang cờ nước ngoài,
đã hành động trái với nguyên tắc luật pháp quốc tế nêu trên.
Vì những lý do này, tôi rất tiếc rằng tôi không thể đồng tình với Tòa án
trong phán quyết hiện tại. 10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
1. Nhận định sai. Không phải mọi quan hệ xuyên biên giới đều thuộc đối
tượng điều chỉnh của luật quốc tế mà chỉ có các quan hệ xuyên biên giới phát
sinh giữa các chủ thể do luật quốc tế điều chỉnh: như quan hệ giữa các quốc
gia hoặc các thực thể quốc tế khác như các tổ chức liên quốc gia, các dân tộc
đang đấu tranh giành độc lập nảy sinh trong lĩnh vực (chính trị, kinh tế, xã hội) của đời sống. 2. Nhận định đúng.
3. Ngoài phương pháp thỏa thuận trên cơ sở tự nguyện bình đẳng thì trong
những trường hợp cần thiết, các chủ thể của luật quốc tế có thể dùng phương
pháp cưỡng chế, cân thiệp riêng lẻ hay tập thể phù hợp với các quy định của
luật quốc tế.can thiệp riêng lẻ là biện pháp cưỡng chế do một chủ thể thuẹc
hiện nhằm trừng trị chủ thể có hành ci vi phạm (như đáp trả quân sự của quốc
gia bị xâm lược). cưỡng chế tập thể là biện pháp cưỡng chế do nhiều chủ thể
thực hiện (thường do một nhóm quốc gia hoặc một tổ chức quốc tế đoàn kết
với quốc gia để áp dụng các biện pháp trừng trị đối với quốc giacó hành vi vi
phạm. Điều 41 Hiến chương liên hợp quốc năm 1945 quy định mootj số biện
pháp cưỡng chế phi vuc trang: trùng phạt kinh tế, cắt đứt quan hệ ngoại giao.
Phong tỏa cảng biển, đường biển, đường không, bưu chính,...
4. Nhận định sai. Luật quốc tế là một hệ thống pháp luật độc lập, tồn tại song
song với hệ thống pháp luật quốc gia chứ không nằm trong hệ thống pháp
luật quốc gia. Bởi vì so với hệ thống pháp luật của quốc gia thì luật quốc tế
có những đặc thù cơ bản mà các dấu hiệu của luật quốc gia không có. Tuy
nhiên, giữa luật quốc tế và luật quốc gia lại có mối quan hệ qua lại, tương hỗ,
tác động lẫn nhau, thúc đẩy nhau cùng phát triển, trong đó luật quốc tế có ưu
thế hơn so với luật quốc gia. Điều này được khẳng định trong Hiến pháp hoặc
các đạo luật quy định về việc áp dụng các quy phạm của điều ước quốc tế
trong trường hợp có sự khác biệt giữa quy phạm này với quy định tương ứng
của pháp luật quốc gia. Chẳng hạn như theo quy định tại khoản 1 Điều 6 Luật
điều ước quốc tế 2016 thì trong trường hợpVPQPPL của VN và ĐƯQT mà
VN là thành viên có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng quy
định của ĐƯQT đó, trừ Hiến pháp --> pháp luật vẫn có sự độc lập nhất định so với ĐƯQT.
5. Nhận định sai. Trong pháp luật quốc tế không có một hệ thống các cơ quan
chuyên biệt và tập trung làm nhiệm vụ bảo đảm thi hành luật quốc tế. Mặt
khác, hệ thống các nguyên tắc và quy phạm của luật quốc tế là do chính các
quốc gia và các chủ thể khác của luật quốc tế xây dựng nên trên cơ sơt tự
nguyện, thông qua đấu tranh và thương lượng. Chính vì vậy, việc cưỡng chế
thi hành pháp luật quốc tế nếu có cũng phải do chính các quốc gia và các chủ
thể khác của luật quốc tế thực hiện. Do đó, không thể cho rằng trong luật
quốc tế thì chính các chủ thể của luật quốc tế sẽ tiến hành áp dụng các biện
pháp cưỡng chế (bao gồm các biện pháp chế tài cá thể hoặc tập thể) nhằm
đảm bảo thi hành luật quốc tế (Điều 41, 42, 51 Hiến chương Liên hợp quốc).
6. Nhận định sai. Chủ thể của luậtquốc tế bao gồm: quốc gia, tổ chức quốc tế
liên chính phủ, các dân tộc đang đấu tranh giành quyền tự quyết và các chủ
thể đặc biệt (Hồng Kông, Ma Cao, Tòa thánh Vtican..). Do đó, không phải
chủ thể của luật quốc tế bắt buộc phải là những thực thể có chủ quyền. Theo 10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu
đó, tổ chức quốc tế liên chính phủ được biết đến với tư cách là chủ thể phái
sinh, thứ sinh không có chủ quyền vì tổ chức liên chính phủ được thành lập
do sự thỏa thuận của các quốc gia, tư cách chủ thể của các tổ chức liên chính
phủ có từ thời điểm các văn bản, hiến chương, điều ệ phát sinh hiệu lực. Là
chủ thể hạn chế luật quốc tế đồng thời cũng là chủ thể chuyên biệt do các tổ
chức này chỉ có thể tham gia thực hiện các quan hệ quốc tế giới hạn trong
phạm vi mà các nước thành viên mà các nước thành viên trao cho họ. 7. 8.
9. Nhận định sai. Chẳng hạn, trong tuyên bố Montevideo năm 1993 về quyền
và nhiệm vụ của quốc gia có ghi rõ “sự tồn tại chính trị của quốc gia không
phụ thuộc vào việc các quốc gia khác có công nhận quốc gia này hay không.
Ngay cả khi chưa có quốc gí nào công nhận quốc gia mới ra đời này thì quốc
gia này vẫn có quyền bảo vệ sự độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của mình, được
bảo đảm quyền tự quyết của mình, thực hiện quyền lực tối cao trên lãnh thổ nước mình”. 10. 10:43, 06/01/2026
Tiểu luận CPQT: Quan điểm của Loder về Quyền Tài phán Quốc tế - Studocu