






Preview text:
ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN
BÀI LUẬN CUỐI KÌ HỌC PHẦN
LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
HỌC KỲ II NĂM HỌC 2020 - 2021
GIẢNG VIÊN: Nguyễn Huy Cát
SINH VIÊN: Nguyễn Thị Lê Anh - 19031086
NGÀNH HỌC: Ngôn ngữ học
Đề bài 1: Vai trò của đồng chí Nguyễn Ái Quốc trong quá trình vận động thành
lập Đảng Cộng sản Việt Nam (1911 – 1930).
Cho đến những năm 20 của thế kỷ XX, các phong trào yêu nước ở Việt Nam
chưa đạt được thành công nhưng đã góp phần cổ vũ mạnh mẽ tinh thần yêu nước của
nhân dân, nhất là lớp thanh niên trí thức tiên tiến chọn lựa một con đường mới, một
giải pháp cứu nước, giải phóng dân tộc theo xu thế của thời đại. Trước yêu cầu cấp
thiết ấy của nhân dân Việt Nam, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đã quyết định ra
đi tìm đường cứu nước vào năm 1911. Qua trải nghiệm thực tế khi sống tại nhiều quốc
gia, Người đã nhận thức được một cách rạch ròi rằng: “dù màu da có khác nhau, trên
đời này chỉ có hai giống người: giống người bóc lột và giống người bị bóc lột”, từ đó
xác định rõ kẻ thù và lực lượng đồng minh của nhân dân các dân tộc bị áp bức đồng
thời xác định được con đường cách mạng đúng đắn cho dân tộc Việt Nam.
Năm 1917, sau khi biết tin Cách mạng tháng Mười Nga giành thắng lợi, người
đã từ Anh trở về Pháp và tham gia các hoạt động chính trị hướng về tìm hiểu con
đường của cuộc Cách mạng tháng Mười Nga, về V.I.Lênin. Đầu năm 1919, Nguyễn
Tất Thành tham gia Đảng Xã hội Pháp – một chính đảng tiến bộ nhất thời đó ở Pháp.
Ngày 18/6/1919, Nguyễn Tất Thành đã lấy tên là Nguyễn Ái Quốc thay mặt Hội
những người An Nam yêu nước ở Pháp gửi tới Hội nghị của các nước thắng trận trong
Chiến tranh thế giới I bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” (gồm tám điều đòi quyền
tự do cho nhân dân Việt Nam). Tuy bản yêu sách đó không được Hội nghị đáp ứng
nhưng đã tạo nên tiếng vang lớn với dư luận quốc tế và giúp Nguyễn Ái Quốc hiểu rõ
hơn bản chất của đế quốc.
Đến tháng 12/1920, Nguyễn Ái Quốc đã bỏ phiếu tán thành Quốc tế Cộng sản
III (do V.I.Lênin sáng lập) tại Đại hội lần thứ XVIII của Đảng Xã hội Pháp sau khi
nghiên cứu và tiếp thu những lý luận, lập trường đúng đắn của V.I.Lênin trong bản Sơ
thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa. Những
luận điểm của V.I.Lênin về vấn dân tộc và thuộc địa đã giải đáp những vấn đề cơ bản
và chỉ dẫn hướng phát triển của sự nghiệp cứu nước, giải phóng dân tộc. Ngay sau đó,
Nguyễn Ái Quốc cùng với những người bỏ phiếu tán thành Quốc tế III đã tuyên bố
thành lập Phân bộ Pháp của Quốc tế Cộng sản – tức là Đảng Cộng sản Pháp. Với sự
kiện này, Nguyễn Ái Quốc trở thành người Việt Nam cộng sản đầu tiên, đồng thời
đánh dấu bước chuyển biến quyết định trong tư tưởng và lập trường chính trị của Nguyễn Ái Quốc.
Sau khi xác định được con đường cách mạng đúng đắn, Nguyễn Ái Quốc tiếp
tục khảo sát, tìm hiểu để hoàn thiện nhận thức về đường lối cách mạng vô sản, đồng
thời tích cực truyền bá chủ nghĩa Mác-Lênin về Việt Nam. Từ đó, Người chuẩn bị về
tư tưởng, chính trị và tổ chức cho sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Về tư tưởng: Từ giữa năm 1921, tại Pháp, Nguyễn Ái Quốc cũng một số
nhà cách mạng của thuộc địa khác tham gia thành lập Hội liên hiệp thuộc địa, sau đó
sáng lập tờ báo Le Paria (Người cùng khổ). Người viết nhiều bài trên các báo: Nhân
đạo, Đời sống công nhân, Tạp chí Cộng sản, Tập san Thư tín quốc tế,… Nguyễn Ái
Quốc đã sử dụng cây bút viết các bài báo đả kích chế độ thực dân, nêu lên thực trạng
cuộc sống của người dân An Nam dưới ách thống trị chính quyền thực dân Pháp, các
bài báo tuyên truyền chủ nghĩa Mác – Lênin, kêu gọi tinh thần yêu nước đoàn kết dân tộc.
Đến năm 1922, là năm mang đậm dấu ấn những hoạt động cách mạng của
Nguyễn Ái Quốc ở Pháp, đánh dấu bước trưởng thành và nâng cao về chính trị của
Người ở trong nước và quốc tế. Khi được cử làm Trưởng Tiểu ban Nghiên cứu về
Đông Dương của Đảng Cộng sản Pháp, Nguyễn Ái Quốc đã tích cực tố cáo, lên án
bản chất áp bức, bóc lột, nô dịch của chủ nghĩa thực dân đối với nhân dân các nước
thuộc địa và kêu gọi, thức tỉnh nhân dân bị áp bức đấu tranh giải phóng. Đồng thời,
Người còn tiến hành tuyên truyền tư tưởng về con đường cách mạng vô sản, con
đường cách mạng theo lý luận Mác-Lênin, xây dựng mối quan hệ gắn bó giữa người
cộng sản và nhân dân lao động Pháp với các nước thuộc địa và phụ thuộc. Năm 1927,
Nguyễn Ái Quốc khẳng định rằng: “Đảng muốn vững phải có chủ nghĩa làm cốt, trong
đảng ai cũng hiểu, ai cũng phải theo chủ nghĩa ấy”, bởi lẽ Đảng không có chủ nghĩa
giống như người không có trí khôn, tàu không có bàn chỉ nam. Phải truyền bá tư
tưởng vô sản, lý luận Mác-Lênin vào phong trào công nhân và phong trào yêu nước Việt Nam.
Về chính trị: Xuất phát từ tình hình thực tiễn của cách mạng thế giới và
sự kế thừa, tiếp thu lý luận của V.I.Lênin, Nguyễn Ái Quốc đã khẳng định con đường
cách mạng của các dân tộc bị áp bức là giải phóng giai cấp, giải phóng dân tộc. Vậy
nên, đường lối chính trị của Đảng cách mạng phải hướng tới giành độc lập cho dân
tộc, tự do, hạnh phúc cho đồng bào, hướng tới xây dựng nhà nước mang lại quyền lợi
và lợi ích cho nhân dân. Nguyễn Ái Quốc xác định được mối liên hệ chặt chẽ nhưng
không phụ thuộc nhau giữa cách mạng giải phóng dân tộc ở các nước thuộc địa và
cách mạng vô sản ở “chính quốc”. Năm 1921, trên Tạp chí Cộng sản số 15, Người đã
viết: “Ngày mà hàng trăm triệu nhân dân châu Á bị tàn sát và áp bức thức tỉnh để gạt
bỏ sự bóc lột đê tiện của một bọn thực dân lòng tham không đáy, họ sẽ hình thành một
lực lượng khổng lồ, và trong khi thủ tiêu một trong những điều kiện tồn tại của chủ
nghĩa tư bản là chủ nghĩa đế quốc, họ có thể giúp đỡ những người anh em mình ở
phương Tây trong nhiệm vụ giải phóng hoàn toàn” và chính vì vậy mà “vận mệnh của
giai cấp vô sản thế giới tùy thuộc vào phần lớn các thuộc địa”.Việc Nguyễn Ái Quốc
quan niệm cách mạng giải phóng dân tộc có thể thắng lợi trước cách mạng vô sản ở
“chính quốc” và cách mạng là việc chung của toàn dân chứ không phải của một hai
người đã góp tích cực thúc đẩy mạnh cách mạng vô sản ở “chính quốc”.
Về vấn đề Đảng Cộng sản, Nguyễn Ái Quốc khẳng định: “Cách mạng trước hết
phải có đảng cách mệnh, để trong thì vận động và tổ chức dân chúng, ngoài thì liên lạc
với dân tộc bị áp bức và vô sản giai cấp khắp mọi nơi. Đảng có vững cách mệnh mới
thành công, cũng như người cầm lái có chắc thuyền mới chạy”. Tất cả những việc làm
của Nguyễn Ái Quốc đều dẫn tới mong muốn thành lập được một Đảng lãnh đạo để
vận động, tổ chức nhân dân hoàn thành sứ mệnh cao cả là giành độc lập cho dân tộc, giải phóng đất nước.
Về tổ chức: Sau khi lựa chọn con đường cứu nước là cách mạng vô sản
cho dân tộc Việt Nam, Nguyễn Ái Quốc đã thực hiện “lộ trình” đi vào quần chúng,
thức tỉnh họ, đoàn kết họ và đưa họ ra đấu tranh giành tự do độc lập. Cuối năm 1924 -
đầu năm 1925, Người đã tới Quảng Châu (Trung Quốc) – nơi có nhiều người Việt
Nam yêu nước hoạt động và thuyết phục được một số thanh niên tích cực trong Tâm
tâm xã lập ra nhóm Cộng sản đoàn. Sau đó tháng 6/1925, Nguyễn Ái Quốc tiếp tục
thành lập Hội Việt Nam Cách mạng thanh niên tại Quảng Châu, nòng cốt là Cộng sản
đoàn. Hội đã xuất bản tờ báo Thanh niên (do Nguyễn Ái Quốc sáng lập và trực tiếp
chỉ đạo) tuyên truyền mục đích của Hội, chủ nghĩa Mác-Lênin và phương hướng phát
triển của cuộc vận động giải phóng dân tộc Việt Nam. Có thể nói, báo Thanh niên
đánh dấu sự ra đời của báo chí cách mạng Việt Nam.
Bên cạnh đó, Hội còn tổ chức các lớp huấn luyện chính trị do Nguyễn Ái Quốc
trực tiếp phụ trách, phái người về nước vận động, lựa chọn và đưa các thanh niên tích
cực đi bồi dưỡng, đào tạo về lý luận chính trị. Các bài giảng của Người trong các lớp
đào tạo, bồi dưỡng cho những người Việt Nam được Hội Liên hiệp các dân tộc bị áp
bức ở Á Đông xuất bản thành cuốn Đường Cách mệnh. Đây là cuốn sách chính trị đầu
tiên của cách mạng Việt Nam, thể hiện tư tưởng nổi bật của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc
về con đường, mục tiêu, lực lượng và phương pháp đấu tranh của cách mạng dựa trên
cơ ở sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lênin và đặc điểm của cách mạng Việt Nam. Từ đầu
năm 1926, Hội Việt Nam Cách mạng thanh niên bắt đầu phát triển trong nước. Những
đặc điểm của Hội có ảnh hưởng và thúc đẩy mạnh mẽ sự chuyển biến của phong trào
công nhân, phong trào yêu nước Việt Nam những năm 1928-1929 theo xu hướng cách mạng vô sản.
Với sự nỗ lực cố gắng truyền bá chủ nghĩa Mác-Lênin vào phong trào công
nhân, phong trào yêu nước Việt Nam của Nguyễn Ái Quốc và những hoạt động tích
cực của các cấp bộ trong tổ chức Hội Việt Nam Cách mạng thanh niên trên cả nước đã
có tác dụng thúc đẩy phong trào yêu nước Việt Nam theo khuynh hướng cách mạng
vô sản nâng cao ý thức giác ngộ và lập trường cách mạng của giai cấp công dân.
Trong nửa cuối năm 1929 đã có ba tổ chức cộng sản trên cả nước được thành lập: An
Nam Cộng sản Đảng, Tân Việt Cách mạng đảng, Đông Dương Cộng sản Liên đoàn
khẳng định bước phát triển về phong trào yêu nước ở Việt Nam. Tuy nhiên, sự ra đời
ba tổ chức cộng sản đều tự nhận là đảng cách mạng chân chính, không tránh khỏi
phân tán lực lượng và thống nhất về tổ chức dẫn tới nhu cầu thành lập một chính đảng
có đủ khả năng tập hợp lực lượng toàn dân để đảm nhiệm vai trò lãnh đạo sự nghiệp
giải phóng dân tộc Việt Nam. Trước nhu cầu cấp bách đó, Nguyễn Ái Quốc với tư
cách là phái viên của Quốc tế Cộng sản đã triệu tập đại biểu của Đông Dương Cộng
sản Đảng và An Nam Cộng sản Đảng đến họp tại Cửu Long (Hồng Kông) tiến hàng
hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản thành một chính đảng duy nhất của Việt Nam
và cho đến ngày nay ta được biết với cái tên Đảng Cộng sản Việt Nam. Hội nghị dưới
sự chủ trì của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã thảo luận, tán thành ý kiến chỉ đạo thông
qua các văn kiện quan trọng do Nguyễn Ái quốc soạn thảo và xác định các mục tiêu,
nhiệm vụ chiến lược của cách mạng Việt Nam.
Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời đã chấm dứt sự khủng hoảng bế tắc về đường
lối cứu nước, đưa cách mạng Việt Nam sang một bước ngoặt lịch sử vĩ đại. Đó là nhờ
vào phần lớn kết quả của sự vận động phát triển, thống nhất của phong trào cách mạng
trong cả nước cũng như sự chuẩn bị tích cực, sáng tạo và bản lĩnh của lãnh tụ Nguyễn
Ái Quốc. Từ chỗ chưa định hình được con đường cách mạng đến việc lựa chọn và tin
tưởng theo Chủ nghĩa Mác – Lênin, theo cách mạng vô sản. Từ một người yêu nước
chân chính Người trở thành người cộng sản hoạt động cách mạng chân chính. Tất cả
công sức, nỗ lực và cố gắng của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc cho tới sự ra đời của Đảng
Cộng sản Việt Nam đã tạo nên bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử phát triển của dân tộc
Việt Nam, trở thành nhân tố quyết định đưa cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này
đến hết thắng lợi khác.